52. Mở Lòng

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Như thường lệ, trước khi kết thúc buổi giao lưu chuyên môn sẽ có một buổi hội thảo. Hạ Hòe Tự kết thúc xong ca mổ cả buổi sáng, vội vàng ăn trưa rồi đến phòng họp, hội thảo này kéo dài rất lâu, không lót bụng thì không chịu nổi.
Ngày mai về rồi, sau đó có hai ngày nghỉ. Khoảng thời gian này Hạ Hòe Tự bận rộn đến chân không chạm đất, mỗi ngày ngoài bệnh nhân và phẫu thuật, trong đầu hắn chỉ còn Lộ Ngân Đường. Hắn cân nhắc xem dạo này anh có chăm chỉ bôi thuốc không, có ăn uống bình thường không, tâm trạng thế nào, đã dọn về nhà chưa… Có rất nhiều chuyện đáng để Hạ Hòe Tự nghiêm túc suy ngẫm, ngay cả trong cuộc họp hắn còn mất tập trung.
Hạ Hòe Tự đoán chắc Lộ Ngân Đường đã đi gặp bác sĩ. Hôm qua hắn gọi cho Kiều Tâm Viễn hỏi chuyện này, Kiều Tâm Viễn ấp úng rồi cúp máy, cậu ta không biết nói dối, nháy mắt đã lộ tẩy.
Nghĩ đến Lộ Ngân Đường một mình khám bác sĩ tâm lý, nội tâm Hạ Hòe Tự lại đau nhói. Hắn hối hận tối hôm đó lỡ lời hỏi câu kia, nhưng không phải rất hối hận, hỏi hay không hỏi chỉ là vấn đề thời gian, nếu không phải lần này thì cũng sẽ là lần khác. Hắn không muốn Lộ Ngân Đường khó chịu, cũng không muốn anh giữ kín trong lòng rồi tự làm mình khó chịu.
Đây là một vấn đề khó lòng làm hài lòng cả hai bên, lại đúng vào khoảng thời gian Hạ Hòe Tự đi công tác, mọi chuyện trở nên bế tắc. Điều này khiến hắn cảm thấy không yên lòng, nhưng hắn càng sợ Lộ Ngân Đường không thoải mái hơn.
Lộ Ngân Đường nói xin lỗi, tối đó Hạ Hòe Tự gần như thức trắng đêm, cứ nghĩ mãi đến vẻ cẩn trọng, ngoan ngoãn đó. Nội tâm Hạ Hòe Tự càng đau, hắn luôn dễ động lòng trắc ẩn với Lộ Ngân Đường, chẳng biết có phải vì trước đây chưa từng có cơ hội để bày tỏ nỗi lòng này không. Hắn không muốn thấy Lộ Ngân Đường khổ sở, kể cả khi Lộ Ngân Đường lén dọn đi, Hạ Hòe Tự cũng không muốn nói nặng lời, sợ anh tổn thương.
Hạ Hòe Tự suy nghĩ suốt một ngày một đêm về cách nói chuyện với Lộ Ngân Đường. Cuối cùng hắn vẫn không muốn ép anh làm gì, thầm hạ quyết tâm trong lòng, dù sau này Lộ Ngân Đường muốn làm gì cũng được, chỉ cần anh cảm thấy thoải mái, mọi chuyện đều được.
Hạ Hòe Tự chỉ lặng lẽ đặt ra giới hạn – không thể chia tay, không thể dọn đi. Vấn đề có thể từ từ giải quyết, hắn không thể ép Lộ Ngân Đường quá.
Hội thảo kéo dài đến ba giờ chiều, Hạ Hòe Tự lên phát biểu mấy câu, những nội dung sau đó hắn không còn tập trung nữa. Hội thảo kết thúc, Hạ Hòe Tự đứng lên đi ra ngoài, đến phòng vệ sinh rửa mặt mới cảm thấy đầu óc vẫn còn mơ màng, dùng khăn giấy lau khô rồi về văn phòng.
Còn chưa đến giờ tan làm, trong khoa rất bận. Hạ Hòe Tự mua cà phê ở máy bán hàng tự động, vừa ngồi xuống ngả người xuống bàn nghỉ ngơi chưa được bao lâu thì có tiếng gõ cửa. Hắn ngẩng đầu, là điều dưỡng trong khoa.
“Trưởng khoa Hạ, bên ngoài có bệnh nhân tìm anh, không nói có chuyện gì, anh ra xem thử được không?”
Bình thường có không ít bệnh nhân và người nhà tìm đến tận văn phòng. Hạ Hòe Tự khẽ ừ một tiếng, bảo điều dưỡng ra trước, uống mấy ngụm nước ấm rồi mặc áo blouse đi ra ngoài.
Điều dưỡng vừa rồi đứng cạnh bàn đang trò chuyện với một người nào đó. Hạ Hòe Tự vừa liếc mắt đã khựng lại động tác lấy khẩu trang, đứng sững hai giây rồi mới bước tiếp, bước chân nhanh hơn rất nhiều.
Lộ Ngân Đường cười cảm ơn điều dưỡng, vừa quay đầu đã thấy Hạ Hòe Tự với vẻ mặt kinh ngạc đang đi về phía mình, ánh mắt hắn chăm chú nhìn anh cho đến khi đứng trước mặt.
“Sao em đến đây?” Hạ Hòe Tự chưa kịp đứng vững đã vội hỏi, không chờ Lộ Ngân Đường trả lời, hắn nắm tay anh kéo về phía văn phòng.
Lộ Ngân Đường đi theo hắn, cố ý trêu chọc: “Ôi, trưởng khoa đối xử với bệnh nhân thế này à?”
Hạ Hòe Tự đẩy anh vào văn phòng, khóa chặt cửa, cởi áo blouse rồi quay người nhìn Lộ Ngân Đường đang tựa vào cánh cửa: “Em là bệnh nhân?”
“Không phải.” Lộ Ngân Đường cười, giơ tay chạm vào gương mặt gầy đi của Hạ Hòe Tự, “Em là người nhà của trưởng khoa, tới thăm người thân.”
Nói xong, một tay khác của anh cũng nâng lên, ôm lấy hai má Hạ Hòe Tự ngắm nhìn một lát, bỗng nhiên thở dài: “Em nhớ anh đến phát điên.”
Hạ Hòe Tự không nói gì, để mặc anh ngắm nghía, vươn tay ôm eo anh. Sau khi nhìn một lúc lâu, hai tay Lộ Ngân Đường mới đặt lên vai Hạ Hòe Tự, nhìn vào mắt hắn, mỉm cười. Hạ Hòe Tự không cười, cúi mắt hôn lên trán anh.
Hôn một lúc lâu, hơi thở phả lên mặt Lộ Ngân Đường. Anh hít sâu, khắp nơi đều là mùi hương quen thuộc của Hạ Hòe Tự, lâu rồi không ngửi thấy, ngửi được lại càng thêm nhung nhớ.
Mãi một lúc lâu sau Hạ Hòe Tự mới buông Lộ Ngân Đường ra, hôn lên mắt anh, rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm, dẫn anh về khách sạn.
Khách sạn gần bệnh viện, đi bộ một lát là đến. Ra khỏi bệnh viện, Hạ Hòe Tự nắm lấy tay Lộ Ngân Đường: “Em ăn cơm chưa, anh dẫn em đi ăn gì đó.”
“Em không đói, em ăn trên tàu rồi.” Lộ Ngân Đường nắm lấy tay hắn, “Về đi, em muốn nói chuyện với anh.”
Lộ Ngân Đường nói như vậy, Hạ Hòe Tự không từ chối được. Hắn biết đồ ăn trên tàu không ngon, càng không thể no được, trên đường về gọi đồ ăn cho anh.
Đến khách sạn, Lộ Ngân Đường thay đôi dép lê mới Hạ Hòe Tự đưa cho, cởi áo khoác: “Em tắm trước đã, ngồi xe cả buổi sáng rồi.”
“Tắm đi, tắm xong ra ăn chút gì đó, đưa quần áo bẩn cho anh đây.”
Hạ Hòe Tự đi theo Lộ Ngân Đường vào phòng tắm, lấy quần áo anh vừa thay ra. Mai về rồi nên không cần giặt, khi nào về sẽ giặt một thể. Hạ Hòe Tự cũng thay quần áo, bỏ quần áo bẩn của cả hai vào túi, sau đó mở cửa phòng tắm rồi bước vào.
Lộ Ngân Đường đang ngửa cổ gội đầu, nghe thấy tiếng mở cửa thì quay đầu nhìn hắn, không nhìn rõ, bèn khó hiểu lên tiếng: “Hửm?”
“Nhắm mắt.” Hạ Hòe Tự dùng nước rửa trôi bọt trên mặt Lộ Ngân Đường, ngón tay luồn vào mái tóc đầy bọt xà phòng gội đầu cho anh.
Hai người tắm xong đi ra, Lộ Ngân Đường ngồi trên sô pha ăn bữa tối. Hạ Hòe Tự ngồi bên cạnh ôm anh từ phía sau, cằm tựa lên vai anh, nhìn anh ăn.
“Cái này ngon.” Lộ Ngân Đường gắp một miếng sủi cảo tôm đưa đến bên miệng Hạ Hòe Tự, “Anh thử đi.”
Hạ Hòe Tự cũng chưa ăn tối nhưng không có tâm trạng ăn uống, không cảm thấy đói. Lộ Ngân Đường đút thì hắn há miệng ăn, ăn xong lại hôn lên cằm anh, tiếp tục tựa vào vai anh xem anh ăn.
Lộ Ngân Đường vội vàng ăn hết bát mì, cầm bình nước khoáng uống mấy ngụm nước, chưa kịp nuốt đã quay người ôm chầm lấy Hạ Hòe Tự, rồi mới nói: “Anh nhớ em đến vậy sao?”
“Không bằng em, còn đến đây đón anh mà.” Hạ Hòe Tự ôm anh, tựa vào ghế sô pha, ngón tay vén cổ áo anh lên xem vùng xương quai xanh, “Sao tự nhiên em lại đến tìm anh?”
“Em không sao, em uống thuốc rồi.” Lộ Ngân Đường để Hạ Hòe Tự xem, sau đó nắm lấy cổ tay hắn, “Anh nói không cho em rời đi, nên em đã đến.”
“Ngoan đến vậy sao?” Hạ Hòe Tự hạ giọng.
Hai người nhìn nhau một lát, Lộ Ngân Đường bị nhìn chăm chú, trong lòng khẽ run lên, hỏi hắn: “Nếu em thật sự rời đi, anh sẽ làm gì?”
Hạ Hòe Tự giơ tay vuốt má anh: “Bắt về, nhốt lại.”
Biểu cảm hờ hững, ánh mắt cụp xuống, giọng điệu tự nhiên, như thể lời nói thuận miệng mà ra, nhưng Lộ Ngân Đường vẫn hiểu được sự nghiêm túc ẩn chứa trong đó. Hạ Hòe Tự chưa bao giờ như vậy, Lộ Ngân Đường không còn tâm trạng trêu đùa, bèn tiến lại gần ôm lấy hắn: “Em không chạy, em không nỡ rời xa anh.”
Hạ Hòe Tự khẽ ừ một tiếng, cuối cùng mới nở một nụ cười, khẽ bóp gáy anh, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve vành tai anh: “Anh thích em như vậy.”
“Những lúc em cực kỳ ỷ lại vào anh, anh cảm thấy rất an tâm.”
“Em vẫn luôn không thể rời xa anh.” Lộ Ngân Đường đáp ngay, nghiêm túc nhìn Hạ Hòe Tự, “Từ trước đến giờ em chưa từng muốn chia tay, chuyện dọn đi là em sai rồi, em biết sai rồi.”
“Anh không giận em.” Hạ Hòe Tự cười.
“Nhưng em khiến anh đau lòng, thà anh giận em còn hơn.” Lộ Ngân Đường cắn môi, “Dù anh không cho em nói, nhưng em vẫn muốn nói lại lần nữa, em xin lỗi.”
“Dạo này em khám bác sĩ tâm lý, rất hiệu quả.” Lộ Ngân Đường dựa vào sô pha, nhìn thẳng phía trước, giọng nhỏ dần, “Em nói với bác sĩ chuyện tình cảm của em đang gặp vấn đề, nhưng bác sĩ bảo không phải, là do em đang mâu thuẫn với chính mình. Khi anh bị cuốn vào cuộc tranh chấp nội tâm đó, em mới bắt đầu muốn giải quyết vấn đề, nhưng em không biết cách giải quyết nên mới khiến mọi chuyện rối tung lên.”
“Việc em không kiên quyết bắt anh rời đi đã coi như mọi chuyện chưa rối tung, còn lại đều có thể giải quyết.” Giọng Hạ Hòe Tự cũng nhỏ dần theo lời anh, dịu dàng như dòng nước ấm bao bọc Lộ Ngân Đường, “Anh cũng sẽ không rời đi, sẽ luôn ở bên em.”
“Em biết.” Lộ Ngân Đường gật đầu, “Thật ra không phải em sợ anh không thích em, em cũng không sợ anh biết chuyện trước kia, chỉ là em không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình. Anh đối xử với em càng tốt, em càng lo lắng tương lai sẽ thay đổi, ngay cả khi em biết điều đó sẽ không xảy ra.”
Hạ Hòe Tự hôn lên mắt anh: “Em hay quan tâm quá nhiều đến những chuyện vụn vặt, càng để tâm càng lún sâu vào đó. Anh hiểu, việc em quyết định đi khám bác sĩ đã là tự cứu lấy chính mình, em rất giỏi đấy.”
“Bởi vì anh nên em mới giỏi.” Lộ Ngân Đường dụi mắt, thở dài, “Sau chuyện xảy ra hồi cấp ba, em đã không muốn đến bệnh viện, em không dám, cũng không muốn kể cho người khác nghe về chuyện năm đó.”
Anh quay đầu nhìn vào mắt Hạ Hòe Tự, hơi ửng hồng, giống như trong cuộc gọi video mấy hôm trước. Khi đau lòng vì anh, hắn sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy. Một người vốn lạnh lùng hiếm khi thể hiện cảm xúc, mỗi lần đối mặt với Lộ Ngân Đường, cảm xúc này lại không thể kiểm soát được.
“Nhưng em lại muốn nói với anh.”
Thời đi học, Lộ Ngân Đường là người hướng ngoại, mấy năm cấp ba tính tình hơi kiêu ngạo nhưng vẫn rất tốt bụng, thành tích tốt. Ngoài mấy lần gây chuyện thì anh được xem như học sinh ba tốt, tính cách của anh cũng khiến các thầy cô giáo thích, họ đều dung túng cho anh, chỉ cần thành tích không bị ảnh hưởng, họ cũng không quan tâm mấy lần anh trốn học hay đi học muộn.
Lộ Ngân Đường mười bảy tuổi trốn học không phải vì ra ngoài rong chơi. Anh là người không có kiên nhẫn, ở trong lớp chỉ tổ ảnh hưởng đến việc học của các bạn khác. Hơn nữa anh chỉ trốn tiết tự học, đi ra ngoài ăn bữa cơm hay chơi bóng ở công viên bên cạnh, hoặc là đến hiệu sách mua giấy và mực mới.
Anh ý thức được xu hướng tính dục của mình khác với các nam sinh khác từ hồi cấp hai, chỉ là anh không để tâm, anh không có ý định yêu đương, cũng chưa từng rung động với bạn nam nào. Trong thời đại thiếu thốn thông tin về đồng tính đó, đương nhiên không thiếu những ánh mắt hiếu kỳ. Hôm đó Lộ Ngân Đường mua một cuốn tiểu thuyết Đức mang tên “Chết ở Venice”.
“Bị bạn em nhìn thấy, lúc về cậu ta tìm kiếm thông tin về cuốn sách đó nhưng không hề nói gì với em. Sau đó, khi kết quả thi giữa kỳ được công bố, em đứng nhất lớp, cậu ta kém em hai điểm. Lần đó cậu ta đột nhiên hỏi có phải em thích nam nên mới đọc cuốn sách đó không.”
“Em đánh cậu ta không phải vì sợ cậu ta biết, em ghét việc người khác lấy những chuyện không liên quan ra uy hiếp em, em không chịu nổi. Sau đó phụ huynh đến, cậu ta không hé răng nửa lời, cậu ta chỉ muốn em viết bản kiểm điểm, nếu không sẽ công khai chuyện này ra. Có lẽ cậu ta nghĩ em sợ, nhưng em thì không sợ, em chỉ thấy phiền phức.”
Lộ Ngân Đường cau mày, giọng nói không tức giận mà trở nên trầm tĩnh: “Em là người dễ nổi nóng, từ nhỏ đã như vậy, lúc nóng nảy thì chuyện gì cũng dám làm. Vậy nên trong lần kiểm điểm trước toàn trường đó em mới nói ra, em muốn cho cậu ta biết em chẳng sợ gì cả, em dám nói bí mật của mình hơn cả cậu ta.”
Sau khi nói xong, Lộ Ngân Đường cau mày im lặng một lúc, vẫn mang vẻ mặt khó hiểu, không hiểu người bạn học kia, cũng không hiểu tại sao năm đó mình lại to gan đến thế.
“Thật ra đó là một chuyện rất nhỏ đúng không?” Lộ Ngân Đường nhìn Hạ Hòe Tự, “Cậu ta nói với em như vậy chỉ là do trong lòng mất cân bằng mà thôi chứ không phải muốn tiết lộ với người khác. Ngược lại, chính em đã khiến sự việc trở nên nghiêm trọng, đại khái lúc đó tâm lý em đã có vấn đề nên mới không thể chịu đựng nổi.”
“Không phải.” Hạ Hòe Tự bỗng ngắt lời, “Sai lầm không phân biệt lớn nhỏ, sai là sai. Giới hạn của mỗi người khác nhau, không ai có thể đồng cảm như thể mình cũng gặp phải. Quan tâm nhiều đến đâu, tức giận đến mức nào thì chỉ có bản thân mới hiểu rõ. Việc bảo vệ chính mình chưa bao giờ là sai cả.”
“Thật ra em vẫn luôn nghĩ như vậy phải không? Em không thấy mình sai, bởi vì em vốn không sai, chỉ là cách xử lý chưa được vẹn toàn.” Hạ Hòe Tự chậm rãi nói với Lộ Ngân Đường, kéo tay anh để anh ngồi lên đùi mình, ôm anh vào lòng, “Em không chịu nổi việc có quá ít người hiểu rằng em không sai, nên em cứ luẩn quẩn trong vòng xoáy đó rồi sinh bệnh. Em càng đau đớn hơn vì cha mẹ đã hy sinh cho mình quá nhiều, không còn cách nào khác. Chỉ khi em thấu hiểu được chính mình thì mới có thể thoát khỏi nó, giống như em của hiện tại, đã tốt hơn rất nhiều rồi.”
Lộ Ngân Đường ôm cổ Hạ Hòe Tự, nhìn hắn một lúc lâu rồi mới thì thầm: “Ừm, đúng là như thế.”
“Anh vẫn luôn nghĩ như vậy sao?”
Lộ Ngân Đường nhìn vào đôi mắt sâu của Hạ Hòe Tự, cố gắng hồi tưởng xem Hạ Hòe Tự năm mười bảy tuổi có phải cũng đã nhìn mình như vậy không. Anh không thể nhớ ra, nhưng anh vẫn không nhịn được mà nghĩ mãi, nghĩ đến nỗi hai mắt nóng ran, nước mắt cứ thế trào ra không báo trước một tiếng nào.
Hạ Hòe Tự sửng sốt, giơ tay lau nước mắt cho anh: “Sao thế?”
“Hạ Hòe Tự, năm lớp mười hai, anh cũng đau lòng cho em như thế sao?”