Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi
Thước phim của tình yêu
Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Hòe Tự lặng lẽ nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Lộ Ngân Đường, vẻ mặt bình thản, không hề kinh ngạc hay xấu hổ khi bí mật bị phơi bày. Ngay từ giây phút đầu tiên Lộ Ngân Đường thốt ra những lời đó, Hạ Hòe Tự đã hiểu rằng Lộ Ngân Đường đã biết một chuyện mà hắn vẫn đinh ninh rằng sẽ chẳng bao giờ có ai hay.
Sau một hồi lâu, không ai nói gì, chỉ im lặng nhìn đối phương. Lộ Ngân Đường cụp mắt xuống, bóng mi phủ lên vùng da dưới hàng mi, đường cong mềm mại và xinh đẹp ấy chẳng khác gì hồi mười bảy tuổi. Chỉ là năm đó, đôi mắt ấy chưa từng chăm chú nhìn Hạ Hòe Tự như vậy, bởi thế Hạ Hòe Tự rất thích ngắm đôi mắt của Lộ Ngân Đường, như thể làm vậy có thể bù đắp một phần nào đó sự tiếc nuối trong lòng.
Hạ Hòe Tự khẽ cười, chạm nhẹ vào đuôi mắt Lộ Ngân Đường, dịu dàng đáp: “Em đã phát hiện ra rồi.”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường nhắm mắt, cúi đầu lau đi giọt nước mắt, “Anh không muốn em biết đúng không?”
“Không phải vậy.” Hạ Hòe Tự đáp, “Chỉ là anh cảm thấy đó đã là chuyện từ rất lâu rồi, anh cũng chẳng làm được gì cho em cả, nên không có gì đáng để nhắc đến.”
“Anh có thể đừng lúc nào cũng nghĩ xem mình đã làm được gì cho em không?” Lộ Ngân Đường cau mày nhìn Hạ Hòe Tự, vẻ mặt không vui mà chất chứa nỗi đau, “Hơn nữa, nếu lúc đó anh có làm gì cho em thật, thì em cũng sẽ không biết ơn đâu.”
Hạ Hòe Tự không phải không hiểu lời Lộ Ngân Đường nói. Hắn đã đứng phía sau Lộ Ngân Đường suốt ba năm, hiểu anh, biết khi nào anh cần gì. Nhưng biết là một chuyện, còn trong lòng nghĩ gì lại là một chuyện khác.
Khi hồi tưởng về quá khứ, chẳng ai là không hối hận, và Hạ Hòe Tự cũng không ngoại lệ. Hắn không phải không từng nghĩ rằng, trong lúc Lộ Ngân Đường rơi vào trạng thái tồi tệ nhất, nếu hắn đưa tay ra liệu anh có thể khá hơn chút nào không. Có lẽ có, nhưng khả năng cao là sẽ tệ hơn. Hạ Hòe Tự năm mười bảy tuổi đã hiểu điều này, nhưng Hạ Hòe Tự hơn ba mươi tuổi khi nhớ lại vẫn hối hận vì mình đã không thử một lần.
Vậy nên, khi gặp lại Lộ Ngân Đường, Hạ Hòe Tự không thể nặng lời với anh một câu nào. Đa phần là vì tình yêu, phần còn lại là sự bao dung. Hắn đã không thể bảo vệ Lộ Ngân Đường năm mười tám tuổi, nên mười mấy năm sau muốn bù đắp. Nhưng Hạ Hòe Tự nên hiểu rằng mối quan hệ giữa hắn và Lộ Ngân Đường không cần sự bù đắp. Việc họ gặp lại nhau đã lấp đầy khoảng trống suốt mười mấy năm qua rồi.
Hạ Hòe Tự hiểu rằng tình cảm của mình dành cho Lộ Ngân Đường không bắt nguồn từ sự áy náy hay hối hận. Sự bao dung ấy xuất phát từ một tình yêu kéo dài từ những năm tháng tuổi trẻ cho đến tận bây giờ.
Bầu không khí im lặng bao trùm một lúc lâu. Lộ Ngân Đường nhẹ nhàng gãi nhẹ bả vai Hạ Hòe Tự, khẽ hỏi: “Thẻ nhớ đâu?”
“Ở chỗ anh, nếu em muốn xem thì anh sẽ đưa.” Hạ Hòe Tự vuốt má Lộ Ngân Đường, ngón tay lướt từ hàm dưới xuống cổ, bóp nhẹ gáy anh, “Thật ra trong thẻ chỉ có video cuối cùng. Anh nhớ nhầm, không lưu vào thẻ mà lưu vào máy. Chỉ là lúc đó anh không biết, khi lấy thẻ nhớ về mới phát hiện ra, và lúc ấy thì đã bỏ vào thùng của em rồi.”
“Vì sao anh lại muốn đưa em một chiếc máy trống không?”
“Bởi vì đời người có rất nhiều giai đoạn, kết thúc là để trôi qua. Anh không muốn nếu một ngày em phát hiện ra, em sẽ bị mắc kẹt trong ký ức hồi cấp ba.” Hạ Hòe Tự ngừng lại một chút, mỉm cười tự giễu, “Nhưng anh… thật sự không nỡ.”
“Anh biết em muốn hỏi tại sao anh không nói với em. Không phải vì xấu hổ, đó đều là những khoảnh khắc anh đã thích em, anh không có gì phải xấu hổ cả. Chỉ là anh cảm thấy không cần thiết phải nói cho em biết. Cái tuổi mười bảy mà em ghét đã kết thúc từ lâu rồi, nhưng chúng ta thì mới bắt đầu. Em không cần vì anh mà nhớ lại quá khứ, hiện tại anh đang ở đây, em đừng thấy tiếc nuối nữa.”
Nói xong, yết hầu Hạ Hòe Tự khẽ động đậy, giọng hắn trầm hơn: “Hơn nữa, lúc ấy trạng thái của em không tốt, anh đã chẳng giúp được gì cho em, nên anh vẫn luôn thấy áy náy.”
“Anh từng giúp em, em biết mà.”
Lộ Ngân Đường ôm chặt Hạ Hòe Tự. Đầu óc anh lúc này thật sự rất hỗn loạn. Đây là lần đầu tiên anh nhớ về hồi cấp ba mà lại cảm thấy chờ mong, chờ mong có thể tìm thấy bóng dáng, biểu cảm hay ánh mắt nào đó của Hạ Hòe Tự hướng về anh một cách rõ ràng và chuẩn xác.
“Lúc em mới chuyển lớp, Đoàn Minh Du là người đầu tiên bắt chuyện với em, là anh bảo cậu ấy làm vậy, em biết.”
Hạ Hòe Tự ngẩn người ra, ừ một tiếng, “Sao em biết?”
“Bởi vì em không có bạn cùng bàn, bàn bên cạnh trống. Nếu Đoàn Minh Du muốn xuống dưới thì cứ thế ngồi là được, sao phải đổi chỗ với em, hơn nữa còn đổi đến chỗ ngồi phía trước anh.” Lộ Ngân Đường cắn môi, không nhịn được bật cười, “Thật ra lúc ấy em không hề phát hiện ra. Hôm qua cả đêm không ngủ, em vẫn luôn nghĩ về chuyện trước kia nên chợt nhớ ra.”
Hạ Hòe Tự cười theo, sau đó ôm chặt anh, thở dài: “Anh lớn thế này rồi, mà còn thảo luận những chuyện này, thật xấu hổ quá.”
“Không phải anh nói anh không xấu hổ sao?” Lộ Ngân Đường vuốt tóc hắn, “Sau này em sẽ thường xuyên nhắc lại đấy. Anh có xấu hổ thì em vẫn cứ nhắc, em không nhịn được, nhớ ra cái gì sẽ hỏi anh.”
Hạ Hòe Tự hôn lên cổ anh: “Ừm, em cứ thoải mái hỏi.”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường gật đầu, rồi bỗng nhiên nói, “Em yêu anh.”
“Anh biết.” Hạ Hòe Tự gật đầu, mỉm cười đáp.
“Đừng chia tay với em nhé. Sau này nếu hai chúng ta có cãi nhau, em có đuổi anh đi thì cũng đừng đi. Nhưng em sẽ không bao giờ khiến anh đau lòng đâu.”
Hạ Hòe Tự đồng ý: “Ừm, sau này anh sẽ không nghe theo em nữa đâu.”
Lộ Ngân Đường cười, sau đó cúi đầu. Hai người trao nhau nụ hôn tràn ngập nỗi nhớ nhung.
Hai người trò chuyện thêm một lát rồi cùng nhau rửa mặt. Trời đã khuya, Lộ Ngân Đường chân trần bước ra khỏi phòng tắm tìm nước uống. Anh xem đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Vừa đánh răng xong anh lại cảm thấy hơi đói. Nhân lúc Hạ Hòe Tự chưa ra, anh định ăn nốt nửa bát mì còn dư. Thế nhưng, mì còn chưa kịp đưa vào miệng thì Hạ Hòe Tự đã nghe thấy tiếng mở nắp, cầm bàn chải ngó ra cửa phòng tắm.
“Lạnh rồi, không được ăn.”
“Em đói.” Lộ Ngân Đường nói thầm, không quay đầu lại. Anh đậy nắp bát mì, mở chai nước uống một ngụm, “Thế mà anh cũng nghe thấy.”
“Gọi đồ ăn đi, em xem muốn ăn gì.” Hạ Hòe Tự thấy anh đặt bát mì xuống mới quay vào.
Lộ Ngân Đường ừ một tiếng, nhưng không gọi gì. Lát sau, Hạ Hòe Tự đi ra, hỏi: “Không gọi à?”
“Muộn rồi, ăn vào không thoải mái.” Lộ Ngân Đường dựa vào sô pha nhìn hắn, “Cũng không đói lắm đâu.”
Hạ Hòe Tự vuốt tóc ngược ra sau cho anh: “Anh xuống bếp của khách sạn nấu cho em bát mì nhé?”
“Không cần đâu.” Lộ Ngân Đường vội kéo hắn lại, “Em không đói thật, chỉ muốn ở bên anh thôi, đừng đi đâu hết.”
Hạ Hòe Tự ngồi xuống bên cạnh, chuyển từ tư thế ôm phía trước sang ôm anh từ sau lưng. Hai người không ai nói gì, im lặng ôm nhau một lát. Lộ Ngân Đường khẽ nhéo tay Hạ Hòe Tự.
“Em có buồn ngủ không?” Hạ Hòe Tự cất tiếng hỏi.
“Không, em muốn nhìn anh.” Lộ Ngân Đường nhích gần hơn vào lòng Hạ Hòe Tự, cắn môi do dự một lát rồi mới hỏi, “Anh có thể nói anh thích em ở điểm gì không? Em muốn nghe.”
Anh ấy rất ngại ngùng, nhưng thật sự muốn nghe. Anh giả vờ như vô tình hỏi rồi bất động nhìn về phía trước. Hạ Hòe Tự cúi đầu đặt cằm lên vai anh, nghiêng đầu hôn lên cổ, ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói.
“Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã cảm thấy em thật tốt bụng, rất thu hút ánh nhìn của người khác. Sau đó hai năm, anh vẫn cảm thấy như vậy.”
Giọng Hạ Hòe Tự rất trầm, vẫn dịu dàng như ngày thường: “Em là người xứng đáng được yêu thích. Càng hiểu về em, anh sẽ càng cảm thấy em cuốn hút. Vậy nên, khi em hỏi anh nếu quen biết em từ hồi cấp ba thì có thích em không, anh nói có không phải là dỗ dành em đâu. Đúng là lúc đó anh đã rất thích em rồi, dù là năm lớp mười, mười một hay mười hai.”
Kể cả khi em không thích bản thân mình, anh vẫn cực kỳ thích em.
Hai mắt Lộ Ngân Đường từ từ nóng lên, anh không dám nhìn Hạ Hòe Tự, sợ mình không kiềm chế được lại rơi nước mắt. “Anh có khó chịu không, em… lần nào em cũng không nhìn thấy anh.”
“Anh không cần em nhìn thấy anh, anh chỉ cần em sống tốt.” Hạ Hòe Tự nhẹ nhàng vỗ lên bụng anh, hôn lên tai anh, “Mỗi lần họp lớp, anh nghe các bạn kể về em là sẽ thấy an tâm. Mấy năm nay không gặp, anh luôn lo lắng em sống không tốt, nhưng lại không dám hỏi, sợ em sống không tốt thật, mà anh lại chẳng giúp được gì.”
Lộ Ngân Đường quay người lại, đối mặt với Hạ Hòe Tự. Anh muốn nhìn hắn, muốn lại gần hắn hơn, muốn hắn chạm vào mình.
“Em đã sống không tốt. Anh đến, em mới trở nên tốt hơn.” Lộ Ngân Đường vừa nói vừa đặt nụ hôn lên môi Hạ Hòe Tự, “Hạ Hòe Tự, anh là thật đúng không?”
“Ừm.”
Hạ Hòe Tự thơm lên má anh, cúi đầu hôn anh. Nụ hôn sâu ấy như muốn để Lộ Ngân Đường biết rằng tất cả đều là thật, không phải giả dối.
“Đừng đau buồn vì quá khứ nữa.” Hạ Hòe Tự thì thầm, “Nếu không gặp mặt vào mùa đông năm đó, anh cũng sẽ đi tìm em thôi.”
Lộ Ngân Đường sửng sốt: “Anh sẽ tìm em bằng cách nào?”
“Anh cũng không biết, còn chưa nghĩ xong thì em đã xuất hiện rồi.” Hạ Hòe Tự cười, “Sau buổi họp lớp lần trước, Đoàn Minh Du bảo em bị bệnh. Lâu rồi anh không nghe được tin tức về em, tưởng rằng mình đã quên, nhưng nghe vậy trong lòng vẫn thấy khó chịu, nhớ về em mấy ngày liền.”
“Anh nghĩ cùng lắm thì trước khi đến buổi họp lớp tiếp theo, anh sẽ tìm em, rồi sau đó theo đuổi em.”
Lời nói rõ ràng từng câu từng chữ nhưng giọng lại trầm thấp, nghe ra có chút ngượng ngùng. Lộ Ngân Đường lại không hề cảm thấy ngại, anh cảm thấy yết hầu nóng ran, lan xuống ngực, tê rần, căng tức. Sau đó anh mới nhận ra mình lại đang khóc.
“Nếu em không để ý đến anh thì sao?” Lộ Ngân Đường hỏi.
“Anh sẽ nghĩ cách.” Hạ Hòe Tự trả lời, “Ai ngờ còn chưa nghĩ xong thì đã gặp được em rồi. Lộ Ngân Đường, số anh thật sự rất may mắn.”
Lộ Ngân Đường không đáp lời, lại cúi đầu hôn, cọ hết nước mắt lên mặt Hạ Hòe Tự, thoạt nhìn cứ như là Hạ Hòe Tự cũng khóc. Một lúc lâu sau, cả hai thở hổn hển mới tách nhau ra. Lộ Ngân Đường chạm lung tung lên môi Hạ Hòe Tự mấy cái nữa mới dừng lại, bình tĩnh một lát rồi mới chậm rãi hỏi: “Trước kia anh từng nói mình chưa yêu bao giờ.”
Hạ Hòe Tự nắm tay Lộ Ngân Đường đặt lên môi hôn: “Đúng vậy.”
“Vậy anh là bởi vì…” Lộ Ngân Đường ngừng lại, hơi xấu hổ, do dự một lát rồi lại dựa vào người Hạ Hòe Tự, “Em không hỏi nữa đâu.”
“Đúng vậy.” Hạ Hòe Tự trả lời dứt khoát, hắn biết anh muốn hỏi điều gì.
Lộ Ngân Đường nghe không hiểu: “Đúng vậy cái gì? Em có hỏi đâu.”
Hạ Hòe Tự nhéo tai anh, từ từ nhả từng chữ: “Từ khi tốt nghiệp cấp ba, anh đã chuẩn bị tinh thần rằng cả đời này sẽ không gặp lại em nữa. Nhưng trong lòng nghĩ là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác.”
“Anh đã nghĩ như vậy. Hàng năm anh đều tham gia họp lớp, nhưng không lần nào gặp được em. Mấy năm sau đó, dù biết em không tham gia, nhưng anh vẫn cố chấp nhìn về phía cánh cửa kia, nhìn cho đến khi buổi họp kết thúc, và trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn.”
“Thật ra về sau, anh không thể phân định rõ tình cảm của mình dành cho em là gì. Chỉ là anh vẫn luôn thích em, một cảm xúc kéo dài mà anh không thể buông bỏ mà thôi. Mấy năm nay, anh cảm thấy có khi gặp lại em thì anh mới hiểu rõ, nên anh không có cách nào để người khác lọt vào mắt, anh không nhìn được ai nữa hết.”
Lộ Ngân Đường ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt ửng đỏ. Hạ Hòe Tự sờ đuôi mắt anh, bàn tay ấm nóng áp lên má anh: “Gặp em ở thang máy vào mùa đông năm đó, em có biết anh nghĩ gì không?”
“Anh rất thích em, nhưng chỉ là thích em trong lòng như một thói quen. Anh luôn cho rằng bản thân mình không làm được gì nhiều, nhưng trước khi anh chuẩn bị làm nhiều thứ hơn thì em đã xuất hiện rồi.”
“Ngày đó gặp lại em, anh cảm thấy cả đời này anh đang chờ đợi khoảnh khắc đó lần thứ hai.”
Lần thứ hai Lộ Ngân Đường đứng trước mặt Hạ Hòe Tự, dáng vẻ không khác gì hồi cấp ba. Giống như thứ tình cảm gần hai mươi năm tưởng chừng đang dần phai nhạt của Hạ Hòe Tự, hắn tự cho là không nhớ rõ nhưng thật ra chưa từng thay đổi. Chỉ là hắn đang chờ đợi khoảnh khắc này, chờ cơ hội bộc lộ tâm ý để Lộ Ngân Đường cũng như chính bản thân Hạ Hòe Tự có thể nhìn thấy.
Đây là một chuyện đòi hỏi sự dũng cảm, nhưng trong mối tình đơn phương, thứ gì cũng có, chỉ thiếu mỗi sự dũng cảm.
Hạ Hòe Tự lấy chiếc ví mà Lộ Ngân Đường đã tặng ra. Hắn vẫn luôn mang theo bên mình, bên trong có một ít tiền mặt, mấy ngăn trong suốt bên ngoài đựng giấy tờ. Hạ Hòe Tự lấy hết chúng ra, chỉ còn lại một chiếc thẻ nhớ.
“Em mang theo đúng không?” Hạ Hòe Tự ngồi xuống giường, hỏi chiếc máy quay mà Lộ Ngân Đường đang cầm, “Xem suốt dọc đường à?”
Lộ Ngân Đường nhận lấy thẻ nhớ, cụp mắt xuống, không thấy rõ cảm xúc. “Ừm, em mang theo, xem được nửa đường thì ngủ mất rồi.”
Hạ Hòe Tự lấy máy quay trong túi của Lộ Ngân Đường ra, không mở máy, ngồi cạnh anh nhìn một lát.
Đây là món quà ba tặng Hạ Hòe Tự nhân dịp hắn đỗ cấp ba. Thật ra hắn không thích chơi mấy thứ này nên không hay dùng. Hôm khai giảng, mẹ hắn bảo mang đi quay video để giữ kỷ niệm.
“Ba mẹ anh đều là người hướng ngoại, anh không giống họ, không thích mấy thứ này.”
Hạ Hòe Tự vừa nói vừa cắm thẻ nhớ vào máy, sau đó mở màn hình. Màn hình sáng lên, trong album có sáu video, ứng với ba năm cấp ba, sáu học kỳ, mỗi học kỳ một cái.
“Hồi khai giảng lớp mười, chắc em còn nhớ, đối diện trường có một siêu thị, trước cửa trồng cây hoa hòe. Cuối tháng tám, gần như chẳng còn bông hoa nào cả.”
Lộ Ngân Đường lắng nghe Hạ Hòe Tự nói chuyện, rồi lấy lại máy quay từ tay hắn, mở video cuối cùng mà anh chưa xem.
“Có một cô bé chừng bốn đến năm tuổi ngồi dưới gốc cây cùng bà, cô bé mè nheo muốn mấy bông hoa kia. Bà lão làm sao hái được, cô bé cứng đầu kiên quyết đòi cho bằng được. Đúng lúc anh ra khỏi siêu thị nghe thấy, định lại gần hái giúp mấy bông.”
Video nhòe đi hai giây trước khi hình ảnh trở nên rõ ràng. Lộ Ngân Đường nhích lại gần Hạ Hòe Tự hơn, hai người cùng nhau xem màn hình. Đoạn video mười hai giây ngắn ngủi, khung cảnh là trường học sau khi thi đại học. Lộ Ngân Đường ngồi trước bàn thu dọn đồ đạc, phòng học ầm ĩ, tất cả mọi người đang bịn rịn chia tay. Chỉ có Lộ Ngân Đường im lặng ném mấy quyển sách cuối cùng vào thùng rồi đóng lại, sau đó tiếp tục ngồi đó không nhúc nhích, cụp mắt xuống không biết đang nghĩ ngợi điều gì, dáng vẻ giống hệt hiện tại.
“Sau đó em bỗng nhiên vụt qua từ phía sau, nhảy lên hái mấy bông hoa hòe kia. Em còn nhớ không, em chia hoa thành hai nửa, một phần đưa cho cô bé, phần còn lại đưa cho bà lão.”