Nỗi đau và những tin nhắn khó hiểu

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi

Nỗi đau và những tin nhắn khó hiểu

Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Con không uống đâu.” Lộ Ngân Đường đẩy bát canh chân giò ba đặt trước mặt. “Con chỉ bị rạn xương thôi, không cần bồi bổ đâu ạ.”
“Thương gân động cốt là phải một trăm ngày chứ ít gì. Rạn xương thôi chẳng lẽ lại không cần bồi bổ sao? Con đừng có nói linh tinh.” Ba không nghe, đưa thìa cho Lộ Ngân Đường, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Uống mau, mau uống đi con.”
“Ngấy lắm ba à.” Lộ Ngân Đường nâng cánh tay bó bột lên che miệng, khiến ba anh giật mình hoảng hốt. “Đừng cử động! Con đúng là…”
Ba vỗ nhẹ lên đùi Lộ Ngân Đường, sau đó bưng bát lên định đút cho anh, vẻ mặt lúng túng không biết phải làm sao. “Nào, uống hết đi con, ba đút cho con nhé?”
“Haiz!” Lộ Ngân Đường vội vã bưng bát lên, uống một hớp lớn. “Rồi, rồi, rồi, con uống đây, con uống đây, ba mau đi nghỉ ngơi đi.”
Lúc này ba mới chịu dừng lại, mang vẻ mặt nghiêm túc quay về bếp nấu bữa tối. Mẹ anh đi dạo phố từ chiều, vừa nhận được điện thoại của ba mới biết Lộ Ngân Đường bị thương nên đang vội vã về nhà.
Lộ Ngân Đường thầm thở dài, nếu không phải sắp đến Tết, chắc chắn anh sẽ không về nhà với cái tay bị thương.
Trong bát có táo đỏ. Ba biết anh thích ăn thanh đạm nên đã vớt hết lớp mỡ rồi mới đưa cho anh. Vị canh trong lành, ngọt dịu. Không phải Lộ Ngân Đường không muốn uống, chỉ là anh không tài nào nuốt nổi.
Quá đau.
Không hiểu sao lại đau đến vậy, còn đau hơn cả lúc ở bệnh viện. Anh không muốn ba nhìn ra nên cắn răng chịu đựng. Trong lúc nội tâm đang bồn chồn thì điện thoại có chuông báo, anh liếc nhìn màn hình.
Là tin nhắn của trưởng khoa Hạ.
Lộ Ngân Đường đưa tay mở điện thoại, đúng lúc một tin nhắn nữa gửi đến.
Trưởng khoa Hạ: Về từ lúc nào?
Trưởng khoa Hạ: Cảm giác sao rồi?
Hai câu hỏi nối tiếp nhau, Lộ Ngân Đường dùng một tay trả lời tin nhắn.
Đã Lên Đường: Mới về hơn một tiếng.
Đã Lên Đường: Đau như muốn nổ tung.
Trưởng khoa Hạ: Bởi vì cậu không lấy thuốc.
Trưởng khoa Hạ: Tôi cứ nghĩ cậu sẽ đến phòng khám tìm tôi kê thuốc nên không nhắc nhở.
Lộ Ngân Đường nhìn hai dòng chữ, đăm chiêu suy nghĩ.
Với mười mấy năm kinh nghiệm dạy ngữ văn, nếu anh không hiểu sai… thì anh vẫn không hiểu ý của Hạ Hòe Tự.
Là hắn đang trách anh rời đi mà không thông báo là không lịch sự, hay đang xin lỗi vì đã không nhắc anh đến lấy thuốc sau khi tỉnh dậy?
Đã Lên Đường: Tôi ngủ đến lú lẫn.
Anh đúng là mơ mơ màng màng, lại còn cảm thấy xấu hổ. Sau khi tỉnh giấc thì vội vàng dọn dẹp chiếc giường gấp rồi rời đi, hoàn toàn không nhớ báo với Hạ Hòe Tự một tiếng nào. Giờ nghĩ lại, dù anh không lấy thuốc thì vẫn nên báo cho Hạ Hòe Tự một tiếng mới phải. Đã ăn nhờ bữa cơm của người ta thì không nên cứ thế mà bỏ đi.
Nói như vậy, Hạ Hòe Tự cảm thấy anh không lịch sự cũng đúng.
Lâu rồi Lộ Ngân Đường không làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Hạ Hòe Tự mãi không trả lời, anh ném điện thoại xuống, tay vỗ nhẹ vào đầu, cảm thấy đầu cũng đau nhức.
Anh không phải người khéo ăn nói, lại càng lười giải thích. Anh nằm dài trên ghế sô pha, mặc kệ Hạ Hòe Tự muốn nghĩ thế nào thì nghĩ. Dù sao cũng từng là bạn bè một thời gian, lúc trước anh là loại người gì thì cả trường không ai là không biết.
Chính là kiểu muốn làm gì thì làm, không hề lễ phép, Hạ Hòe Tự ít nhiều cũng biết rõ.
“Cái gì thế này?” Mẹ đẩy cửa vào thấy Lộ Ngân Đường nằm bất động thì kêu lên một tiếng. “Bị liệt rồi à con?”
“Sao thế được ạ.” Lộ Ngân Đường đáp lại bằng giọng yếu ớt.
Mẹ thay giày rồi vào nhà, đặt túi lên bàn trà, cúi người đánh giá sắc mặt Lộ Ngân Đường. Ánh mắt bà dừng lại trên cánh tay bị bó bột, mày khẽ nhíu lại. “Con đau không? Có gãy không? Nằm thế có ổn không? Con ngồi dậy đi.”
Lộ Ngân Đường ngồi dậy: “Không sao đâu mẹ, chỉ rạn thôi, không đau lắm đâu ạ.”
“Tối nay con muốn ăn gì, phải bồi bổ vào chứ.” Mẹ rất đau lòng, sờ mặt Lộ Ngân Đường. “Nếu không thì con vào phòng nằm đi, nghỉ ngơi một lát.”
“Vâng.” Lộ Ngân Đường cảm thấy không quen với sự quan tâm này nên đứng lên, cầm điện thoại quay về phòng ngủ.
Mẹ rất ít khi biểu lộ cảm xúc thật như vậy với anh, bởi mẹ biết anh không thích người khác quá để ý đến mình, điều này sẽ khiến anh có áp lực tâm lý. Mỗi khi cha mẹ biểu lộ sự quan tâm, anh đều cảm thấy mất tự nhiên. Lộ Ngân Đường vội về phòng đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm.
Cũng không hẳn là mất tự nhiên lắm. Ngược lại, đôi khi việc mẹ cẩn thận tránh những điểm nhạy cảm của anh lại càng khiến anh mất tự nhiên hơn.
Lộ Ngân Đường dựa vào tường ngẩn ngơ một lúc mới đi đến bên giường ngồi xuống. Màn hình điện thoại còn sáng, theo thói quen anh lướt qua mấy cái, phát hiện ra vừa rồi Hạ Hòe Tự đã trả lời.
Là tên của mấy loại thuốc.
Trưởng khoa Hạ: Cậu đặt dịch vụ vận chuyển mua mấy loại thuốc này. Mua xong chụp lại gửi tôi, tôi sẽ nói cụ thể cách uống như thế nào.
Không cần, tôi sẽ tự xem hướng dẫn.
Đã Lên Đường: Ừ.
Hiệu thuốc gần nhà anh có loại thuốc này. Lộ Ngân Đường lười đi mua nên đúng là đã đặt dịch vụ vận chuyển giao tới, sau đó chụp từng loại gửi cho Hạ Hòe Tự.
Không biết Hạ Hòe Tự đang làm gì mà không trả lời. Lộ Ngân Đường đi quanh phòng ngủ một vòng, cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, bóc một viên giảm đau uống trước.
Cửa phòng ngủ bị gõ ba tiếng, mẹ đứng ngoài gọi: “Lộ Lộ, ăn cơm thôi con.”
“Vâng.” Lộ Ngân Đường ném điện thoại lên giường rồi đi ra ngoài.
Thuốc giảm đau có tác dụng. Ăn được một lúc, Lộ Ngân Đường không còn thấy đau như trước nữa, chỉ hơi tê và căng cứng. Nếu nói với Hạ Hòe Tự như vậy, phỏng chừng hắn sẽ trả lời lại một câu: “Bởi vì cậu không uống thuốc chống viêm.”
“Đang ăn cơm mà còn phân tâm thế?” Mẹ gọi Lộ Ngân Đường. “Có phải đau quá không con?”
“Không ạ, con vừa uống thuốc giảm đau.” Lộ Ngân Đường lấy lại tinh thần, ăn miếng mẹ vừa gắp vào bát cho mình, rồi chuyển chủ đề. “Hôm nay đi dạo mẹ mua được gì rồi ạ?”
“Vẫn chưa mua xong hết đâu.” Mẹ mỉm cười, trọng tâm câu chuyện đã được dời đi. “Mới mua câu đối xuân với tranh tết gì đó thôi, vẫn chưa mua quần áo đâu.”
“Hai ngày nữa con đỡ hơn, ba chúng ta cùng đi.” Lộ Ngân Đường đáp. “Cái hộp nhỏ vừa nãy là gì vậy mẹ?”
“Con tinh mắt thật đấy.” Mẹ giả vờ bất đắc dĩ nhìn anh. “Mẹ mua cái vòng cổ, giá vàng hôm nay rẻ hơn hôm qua mấy đồng đấy.”
“Ôi, con tiếc mẹ mấy đồng bạc đó hay sao mà mẹ cứ nói mãi thế.” Lộ Ngân Đường cười nói.
“Muốn mua thì cứ mua đi.” Ba chỉ vào mẹ. “Được món hời còn khoe khoang nữa chứ.”
“Hai người đáng ghét thật đấy.” Mẹ cảm thán. “Đồ đáng ghét.”
“Cơm nước xong thì mang cho ‘đồ đáng ghét’ xem thế nào.” Ba đề nghị.
“Anh xem cái quỷ gì thế!” Kiều Tâm Viễn chỉ vào Hạ Hòe Tự, quay sang nói với Đoàn Minh Du. “Là em nói với anh ấy, chứ anh ấy có thèm đọc tin nhắn đâu.”
Kiều Duy Tang vỗ vào gáy Kiều Tâm Viễn: “Không được nói tục!”
Kiều Tâm Viễn không thèm liếc mắt nhìn anh mình, giơ tay vuốt tóc, nói tiếp: “Hôm nay anh ấy cứ tâm hồn treo ngược cành cây suốt, trong lòng anh ấy có chuyện gì đó!”
“Haiz.” Hạ Hòe Tự gõ cốc trong tay. “Hai nhân vật chính yêu đương mời chúng ta ăn cơm, sao còn có suất diễn của anh vậy chứ.”
“Nhân vật chính cũng muốn xem vai diễn của anh chứ sao.” Kiều Tâm Viễn quay đầu hỏi Đào Khả Khuynh. “Đúng không, đúng không?”
“Hả?” Đang vui vẻ xem hai người đấu khẩu, Đào Khả Khuynh sửng sốt, chưa phản ứng kịp. Nhưng cậu luôn đứng về phía Kiều Tâm Viễn, về mức độ nghe lời Kiều Tâm Viễn thì chỉ đứng sau Đoàn Minh Du. “Đúng vậy, đúng vậy.”
Kiều Tâm Viễn không nói thêm gì nữa, nghiêng đầu đắc ý nhìn Hạ Hòe Tự.
“Nhóc con phiền phức.” Hạ Hòe Tự hờ hững công kích Kiều Tâm Viễn, cúi đầu gõ chữ trên màn hình điện thoại.
Nửa tiếng trước Lộ Ngân Đường gửi hình thuốc, giờ hắn mới thấy. Hắn trả lời từng loại uống như thế nào, cuối cùng còn hỏi xem anh đã dọn dẹp giường kiểu gì.
Không trả lời. Hạ Hòe Tự chống trán đợi nửa phút, sau đó tắt điện thoại, đặt xuống.
Kiều Tâm Viễn bị Hạ Hòe Tự nói như vậy, đang định “khởi nghĩa.” Đầu tiên cậu quay sang nhìn Kiều Duy Tang, cảm thấy anh mình không cùng chiến tuyến. Lại quay sang Đoàn Minh Du, ngày thường Đoàn Minh Du trêu chọc cậu nhiều nhất đồng thời cũng chiều cậu nhất. Kiều Tâm Viễn há miệng kêu: “Anh xem anh ấy kìa!”
“Xem rồi, xem rồi.” Đoàn Minh Du không cười nữa, cố gắng thay bằng vẻ mặt nghiêm túc, nói với Hạ Hòe Tự bằng giọng bất mãn: “Được rồi, không ai được trêu Tâm Viễn của chúng ta. Nhóc con là nóc nhà đấy.”
“Tôi trêu em ấy sao?” Hạ Hòe Tự uống một ngụm nước trái cây.
“Nên nói chuyện với nóc nhà như thế nào đây?” Đoàn Minh Du trừng mắt nhìn Hạ Hòe Tự.
Lúc này Hạ Hòe Tự không nói gì nữa, tay đặt lên chiếc điện thoại bên cạnh, màn hình úp xuống dưới. Sau khi hoàn thành công việc, hắn quên tắt chế độ im lặng, không biết Lộ Ngân Đường đã trả lời chưa.
Hiện tại cả bàn nhìn Hạ Hòe Tự chằm chằm, hắn không tiện lật điện thoại lên xem. Ngón tay hắn gõ nhẹ vào lưng điện thoại, rồi hắn nhìn sang Kiều Tâm Viễn.
“Đúng vậy.” Kiều Tâm Viễn càng đắc ý, giơ cốc rỗng về phía Kiều Duy Tang. “Tiểu Kiều, rót cho em cốc nước chanh đi.”
Kiều Duy Tang vẫn giữ im lặng, múc cho cậu một bát cháo nóng.
“Em muốn nước trái cây!” Kiều Tâm Viễn trừng mắt nhìn Kiều Duy Tang.
Kiều Duy Tang bất động nhìn cậu.
“Ai da, tớ rót cho cậu đây, ở đây này.” Đào Khả Khuynh dỗ dành Kiều Tâm Viễn, cầm cốc mới rót nước trái cây cho cậu.
Mấy năm nay Đào Khả Khuynh đi theo Đoàn Minh Du, thấy số lần Kiều Tâm Viễn cáu giận không phải là hiếm. Đào Khả Khuynh còn chưa từng gặp ai hay gây sự như cậu.
“Tớ cảm ơn nha.” Lúc cần lễ phép, Kiều Tâm Viễn vẫn rất lễ phép. Cậu bưng cốc nước trái cây nhìn Đào Khả Khuynh, vô cùng cảm động. “Tiểu Đào, chỉ có cậu đối xử với tớ tốt nhất.”
“Tớ cũng vậy.” Đào Khả Khuynh nhìn cậu cười.
Kiều Tâm Viễn bưng cốc nước trái cây đặt bên miệng. Kiều Duy Tang vẫn không nói câu nào. Kiều Tâm Viễn xoa xoa cốc rồi đặt xuống. Dưới ánh nhìn chăm chú của Kiều Duy Tang, Kiều Tâm Viễn im lặng cầm bát cháo lên uống một ngụm, sau đó dựa vào vai anh mình: “Thật ra em thích cháo, chỉ có anh hiểu em thôi.”
Hạ Hòe Tự thấy cậu như vậy thì mỉm cười, cụp mắt xem điện thoại.
Tính tình hai người này có phần giống nhau. Kiều Tâm Viễn được anh trai chiều đến mức không ra dáng, ai cũng phải nghe theo cậu. Còn Lộ Ngân Đường thì… không đến mức đó, dù sao ngần này tuổi không thể như trẻ con. Nhưng anh không chịu được người khác nói bóng gió mình, không chịu nổi khi bị người khác đánh giá.
Hai lần gặp mặt đều vội vàng, nhưng Hạ Hòe Tự vẫn nhìn ra được.
Tuy Lộ Ngân Đường dửng dưng với mọi thứ nhưng lại suy nghĩ rất nhiều. Trong lòng có hàng ngàn hàng vạn ý tưởng, nhưng cuối cùng lời nói ra lại khiến người ta tức chết.
Ví như câu “ngủ đến lú lẫn.”
Anh không giải thích, mặc kệ người ta nghĩ thế nào. Hỏi nhiều anh còn mất kiên nhẫn, cả người như mọc đầy gai, đôi khi lại rất khờ khạo.
Hạ Hòe Tự nhắm mắt lại. Cảm xúc có phần bất đắc dĩ sau khi nhận được câu trả lời “ngủ đến lú lẫn” đã tan thành mây khói.
Hắn thấy hơi buồn cười.