Lặng Im Không Nói - Phiêu Lượng Đích Mân Côi thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm người đều không uống rượu, họ không phải những người mê rượu, chỉ ngồi tán gẫu đến hơn chín giờ, cuối cùng ai nấy đều giữ im lặng.
Căn phòng riêng tư không yên tĩnh được bao lâu, cửa bị nhân viên phục vụ đẩy ra, tay bưng theo một hộp bánh kem: “Xin lỗi đã làm phiền một chút, bánh kem của quý vị đã đến, người giao hàng chỉ để lại số phòng này.”
Phòng do Đoàn Minh Du đặt, mà anh không hề mua bánh kem nên hơi sửng sốt: “Ai đặt vậy?”
Một nhân viên khác bước vào, tay cầm một bó hoa.
“Tôi đặt, điện thoại hết pin rồi.” Hạ Hòe Tự đứng lên nhận bánh kem, nhờ nhân viên dọn dẹp bàn: “Hoa là Tâm Viễn mua.”
Bánh kem được đặt giữa bàn, rất to. Hạ Hòe Tự ngồi xuống, nhìn Kiều Tâm Viễn mở hộp, cậu ấy thích làm việc này.
“Hơi vội, chưa kịp mua quà chính thức.” Hạ Hòe Tự bổ sung, “Tạm dùng bánh kem và hoa vậy, hai người vất vả nhiều năm mới ở bên nhau, đáng để chúc mừng.”
Kiều Duy Tang giơ cốc nước trái cây còn lưng chừng về phía Đoàn Minh Du và Đào Khả Khuynh: “Đúng vậy.”
Kiều Tâm Viễn đưa hoa cho Đào Khả Khuynh, hơi nghiêng người ôm Đào Khả Khuynh. Không còn vẻ giận dỗi hù dọa người ta ở cầu thang nữa, giờ đây cậu ấy biến thành một cái ôm, thoáng chốc đã mười năm trôi qua.
Bó hoa là sự kết hợp của hoa lay ơn và hoa đồng tiền màu đỏ, tuy đơn giản nhưng màu xanh tươi mát và màu đỏ rực rỡ lại tạo nên sự bổ sung hài hòa, khiến bó hoa càng thêm nổi bật, trông rất đẹp.
Đoàn Minh Du nhìn thoáng qua rồi cười, nói với Kiều Tâm Viễn: “Chắc chắn là huynh đệ chọn.”
Kiều Tâm Viễn không phản bác, bởi vì đúng là Kiều Duy Tang đã chọn.
Mấy người đứng quanh bàn, nhìn Kiều Tâm Viễn cắt bánh. Hạ Hòe Tự lấy đĩa đưa cho cậu ấy: “Trái cây và bánh kem, trẻ con rất thích ăn.”
“Ai là trẻ con?” Đoàn Minh Du cố ý nhấn mạnh, “Hôm nọ ai đã nói ba mươi tuổi rồi thì không thể nuông chiều nữa nhỉ?”
“Em và Tiểu Đào còn chưa ba mươi đâu!” Kiều Tâm Viễn không chịu nhận, “Vẫn còn là trẻ con đấy, sao nào?”
“Ừm, đúng là trẻ.” Hạ Hòe Tự gật đầu, đột nhiên hỏi Kiều Tâm Viễn, “Hồi nghỉ lễ huynh nói thế nào nhỉ?”
Kiều Duy Tang thở dài, không muốn nói, nhưng Kiều Tâm Viễn nào chịu nghe, nhớ ra liền đáp lời: “Trâu già gặm cỏ non.”
“Đúng vậy.” Hạ Hòe Tự mỉm cười rót cho mình cốc nước trái cây, giơ lên nâng cốc cụng với bọn họ: “Chúc mừng mọi người.”
Tiếng chạm cốc vang lên, báo hiệu một năm nữa sắp qua.
Ban đầu mỗi năm chỉ có ba người gặp mặt, sau đó thêm Kiều Tâm Viễn, nhiều năm trôi qua, giờ đã thành năm người.
Trưởng thành là một quá trình lâu dài, nhưng Hạ Hòe Tự lại cảm thấy rất nhanh. Hắn là người chứng kiến con đường của bốn người trước mặt, quan sát toàn bộ và cũng tham gia vào hai mối tình ấy. Những vất vả trong đó hắn hiểu hơn ai hết, những cửa ải họ cho là khó khăn nhất vậy mà đã vượt qua rồi.
Suy nghĩ nhiều thường là đặc điểm của người lớn, ba người bọn họ đều như vậy. May thay, những người được yêu thương lại không cần phải trưởng thành, ba mươi rồi mà vẫn cảm thấy mình là trẻ con.
“Trưởng khoa Hạ có ăn cỏ non không?” Kiều Tâm Viễn vừa ăn bánh kem vừa hỏi Hạ Hòe Tự, chỉ tay vào ba người: “Ba huynh đều là một kiểu người.”
“Huynh ư?” Hạ Hòe Tự ăn một miếng chuối, hiếm khi thấy hắn hơi lười biếng, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lúc lâu sau mới trả lời: “Huynh cũng không biết.”
“Haiz, thôi vậy.” Kiều Tâm Viễn cảm thấy mất mát: “Bao giờ huynh biết thì nói với em, em giới thiệu cho huynh người cùng bàn.”
“Thế thì nhỏ quá.” Đoàn Minh Du lắc đầu, không đồng ý: “Trưởng khoa Hạ của em có rảnh rỗi để ở bên cạnh trẻ con hay sao.”
“Cậu ấy nên tìm đối tượng có tính cách tương tự.” Kiều Duy Tang tán thành ý kiến của Đoàn Minh Du: “Ngoan ngoãn, dịu dàng lại còn biết chăm sóc người khác, hai người biết tôn trọng lẫn nhau. Cậu ấy phù hợp với mẫu người như thế.”
“Nói vậy mà được à.” Hạ Hòe Tự chỉ nói một câu, không giải thích thêm.
Bánh kem ăn hết hơn một nửa, phần còn lại không động vào, rất gọn gàng và sạch sẽ. Họ cắt thành miếng chia cho nhân viên phục vụ. Đào Khả Khuynh đội mũ lưỡi trai, vành mũ áp xuống thấp, cùng Đoàn Minh Du đi ra ngoài phía sau.
Hạ Hòe Tự đi giữa bốn người họ, đến cửa thang máy thì nghe thấy Đào Khả Khuynh nói nhỏ với Đoàn Minh Du.
“Đồ đạc em đã thu dọn xong hết rồi.” Đào Khả Khuynh lẩm bẩm: “Ngày mai, chỉ ngày mai thôi.”
“Huynh đồng ý cho em dọn sao?” Giọng Đoàn Minh Du ngập tràn ý cười, không giống như trêu Kiều Tâm Viễn, mà là dỗ dành: “Tự quyết định rồi nhỉ.”
“Em phải đi.” Đào Khả Khuynh không làm mình làm mẩy, nói lời này vẫn mang ý cầu xin Đoàn Minh Du, “Được không? Được không?”
Hạ Hòe Tự đi nhanh hơn một bước, không muốn nghe chuyện riêng của vợ chồng nhà người ta.
Năm người đi ba chiếc xe, Hạ Hòe Tự đi trước. Bốn người đã thành đôi thành cặp đứng ở ven đường tiễn hắn. Hạ Hòe Tự hạ cửa sổ xe: “Có thể đừng như vậy không, Tết nhất mà thế này thì không may mắn chút nào.”
“Đi thôi, kẻ độc thân.” Đoàn Minh Du nói.
Kẻ độc thân về nhà một mình, tắm rửa xong, sạc điện thoại rồi nằm xuống ngủ.
Trong ba người, chỉ còn hắn chăn đơn gối chiếc. Thật ra Hạ Hòe Tự không có cảm giác gì, trong ký ức của hắn, sau khi học tiến sĩ, mỗi ngày đều bận rộn. Nếu có phép hắn sẽ nghỉ, nhưng đã ngồi đến vị trí này, xác định phải cống hiến hết mình. Phần lớn kỳ nghỉ đều dùng để ngủ bù, tập thể hình và nghỉ ngơi, không còn nhiều thời gian làm việc khác.
Rất nhàm chán, nhưng Hạ Hòe Tự không phải người vì cô đơn mà phải làm gì đó. Hắn vĩnh viễn có thể đặt mọi việc trong phạm vi kiểm soát của mình, tiến vào những bước mình nên đi.
Còn bước tiếp theo sẽ xuất hiện thứ gì, trước giờ hắn đều mặc kệ cho số phận.
Những ngày đầu năm mới đều lạnh hơn những ngày trước đó, có vẻ như trời sắp đổ tuyết. Không biết có phải do trời hôm nay nhiều mây hay không mà vừa thức giấc, Lộ Ngân Đường đã cảm thấy xương khớp đau nhức, vừa ê ẩm vừa nhức nhối. Tối qua anh mất ngủ, gần như không ngủ được chút nào. Hiện tại mới hơn sáu giờ, anh lấy thuốc, uống theo liều Hạ Hòe Tự kê đơn, sau đó vào phòng bếp lấy bánh mì, ra làm ổ trên ghế sô pha chậm rãi nhấm nháp.
Được một lát, cảm thấy nhàm chán. Lộ Ngân Đường ăn bánh mì xong, vào phòng làm việc soạn bài giảng sắp lên lớp. Một tay không tiện dùng lực, càng viết càng cảm thấy phiền, cuối cùng ném bút, lấy điện thoại trong túi ra xem.
Cuộc đối thoại của anh và Hạ Hòe Tự vẫn dừng ở tin nhắn hôm qua anh trả lời, đến bây giờ Hạ Hòe Tự vẫn không để ý đến anh.
Ngại anh làm phiền chăng?
Lộ Ngân Đường tựa lưng vào ghế, mặt không cảm xúc nhìn trần nhà.
Anh đã nói gì đâu.
Ngẩn người gần mười phút, điện thoại im lặng từ sáng bỗng vang lên hai tiếng tin nhắn. Lộ Ngân Đường ngước mắt nhìn đồng hồ trên máy tính, hiện đã là bảy giờ, anh cầm điện thoại lên xem.
Là trưởng khoa Hạ.
Trưởng khoa Hạ: Tối qua điện thoại tắt máy, giờ mới thấy.
Trưởng khoa Hạ: Được rồi, hai hôm nữa nhớ đến thay bột, thực hiện lại một lần cho tôi xem.
Phía trên là dòng tin nhắn của Lộ Ngân Đường.
Đã Lên Đường: Như thế này rồi như thế kia rồi gấp lại, không thể diễn tả được.
Lộ Ngân Đường cầm điện thoại, đọc đến hoa mắt, mới suy nghĩ kỹ càng, Hạ Hòe Tự không phải ngại anh phiền.
Đã Lên Đường: Vẫn là cậu bó cho tôi ư?
Năm phút sau.
Trưởng khoa Hạ: Thứ tư tới thì được, nếu đến vào khoảng thời gian khác, báo trước với tôi thì tôi có thể sắp xếp.
Ý là tuần này chỉ có thứ tư hắn ngồi phòng khám.
Lộ Ngân Đường nhanh chóng hiểu ngay câu nói này, cảm thấy người này phản ứng nhanh thật, lại đẩy vấn đề về phía mình.
Đã Lên Đường: À.
Chỉ đoán thế thôi.
Lộ Ngân Đường uống ngụm nước ấm, tiếp tục soạn giáo án.
…
Trận tuyết đầu năm khá dữ dội, ấp ủ suốt hai ngày trời, sau đó vào rạng sáng đổ xuống không ai hay biết. Lúc kéo tấm rèm ra, Lộ Ngân Đường sửng sốt, tuyết rất dày, phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh, từng bông tuyết rơi ào ào, không có dấu hiệu ngừng lại.
Từ khi bị thương, Lộ Ngân Đường vẫn chưa ra khỏi nhà, sợ lại ngã thêm lần nữa. Dù sao anh vốn không thích ra ngoài, không cần nghĩ cũng biết tình hình giao thông hôm nay sẽ thế nào, nhưng hôm nay anh phải đến bệnh viện.
Anh không nói với Hạ Hòe Tự, anh không muốn Hạ Hòe Tự nghĩ rằng anh cố ý tìm hắn.
Lộ Ngân Đường dậy sớm, đến đúng giờ bác sĩ bắt đầu làm việc, trùng với lúc đông người nhất. Xe chỉ có thể đỗ ở cổng bệnh viện. Lộ Ngân Đường mặc áo khoác, tay bó bột không thể vươn ra được, được anh áp vào ngực bụng, cứ thế kéo khóa áo lên.
Thang máy lên phòng khám lên xuống hai lượt, Lộ Ngân Đường không thể chen vào được. Tuy anh không vội nhưng cũng không còn kiên nhẫn. Đến lượt thứ ba, lúc anh nhấc chân bước vào, một người đàn ông lực lưỡng khẽ đẩy anh ra.
Lộ Ngân Đường hít sâu, đang định mở miệng, bên cạnh lại có người cất tiếng trước: “Có đạo đức không vậy! Không thấy người ta không có tay hay sao mà còn không biết xấu hổ đẩy người ta, không biết nhường người già, nhường người tàn tật à?”
Giọng nói trong trẻo, có phần giống trẻ con. Người đó nói xong thì đẩy Lộ Ngân Đường vào thang máy, đồng thời đẩy người đàn ông kia ra, ấn nút đóng cửa.
Dưới ánh mắt thương hại của mọi người trong thang máy, Lộ Ngân Đường khẽ nhắm mắt. Đầu tiên kéo khóa áo xuống để lộ tay bị thương, sau đó mới tháo khẩu trang, nói một tiếng “Cảm ơn” với người bên cạnh.
Đối phương tròn mắt, nhìn cẳng tay bó bột của anh chăm chú: “Anh có tay…”
Nói được một nửa, thanh niên ngẩng đầu, hai người liếc nhau, thanh niên bị sặc, ho khan không nói nên lời: “Thầy Lộ?”
Lộ Ngân Đường nhìn gương mặt trắng nõn như trứng gà bóc của Kiều Tâm Viễn, khẽ than một tiếng: “Thật trùng hợp, bác sĩ Kiều.”
Kiều Tâm Viễn đỏ mặt, dù đã làm bác sĩ lâu như vậy nhưng được thầy mình gọi như vậy vẫn cảm thấy xấu hổ: “Thầy đừng chê cười em.”
“Không chê cười em.” Lộ Ngân Đường cười, “Thầy tự hào vì em.”
“Thôi, miệng lưỡi thầy vẫn như vậy.” Kiều Tâm Viễn nhìn số tầng: “Thầy Lộ, thầy đến khoa Chấn thương Chỉnh hình ạ?”
“Đúng vậy, rất rõ ràng mà.” Lộ Ngân Đường nâng tay bó bột lên.
“Hôm nay trưởng khoa ngồi phòng khám, anh ấy giỏi lắm.” Kiều Tâm Viễn thấy thang máy tới tầng khoa Chấn thương Chỉnh hình, đỡ khuỷu tay Lộ Ngân Đường bước ra ngoài.
“Giỏi thế sao?” Lộ Ngân Đường hỏi theo, không giải thích.
“Anh ấy là nhân tài trong lĩnh vực của mình, thầy đã gặp ai mới ba lăm tuổi đã lên làm trưởng khoa chưa?” Kiều Tâm Viễn nói đến đây còn rất đắc ý: “Nhắc nhở thầy một chút, thầy biết anh ấy đó.”
“Ồ.” Lộ Ngân Đường gật đầu, phối hợp với học trò giỏi của mình: “Ai vậy?”
Kiều Tâm Viễn không nhận ra mình đang bị thầy lừa: “Hạ Hòe Tự, thầy nhớ không, anh em bảo hai người cùng Đoàn Minh Du là bạn học.”
“Nhớ.” Lộ Ngân Đường dừng lại ở hành lang: “Em đi cùng làm gì vậy, không phải em làm ở khoa Tâm lý sao?”
“Em đi cùng thầy chứ sao.” Kiều Tâm Viễn tròn mắt: “Em cho thầy đi cửa sau.”
“… Không cần.” Lộ Ngân Đường kéo tay Kiều Tâm Viễn: “Thầy chủ động yêu cầu là được.”
“Thầy chọn khám trưởng khoa Hạ sao, khó lắm.” Kiều Tâm Viễn nói.
Lộ Ngân Đường đang định mở miệng, lời còn chưa kịp nói ra thì cửa thang máy mở. Hạ Hòe Tự mặc áo blouse, đeo khẩu trang đi ra, đối diện hai người trước mặt, bước chân khẽ dừng lại một chút.
“Lại đến quấy rối đấy.” Hạ Hòe Tự tháo khẩu trang, nhìn Kiều Tâm Viễn rồi nói.
“Trưởng khoa Hạ, huynh nhanh lên.” Kiều Tâm Viễn vẫy tay với Hạ Hòe Tự: “Đây là thầy em…”
Hạ Hòe Tự tiến lại gần nhìn Lộ Ngân Đường, gật đầu với anh rồi nói: “Đến rồi à, vậy thì vào cùng tôi.”
“…” Kiều Tâm Viễn há miệng, nhìn thầy được Hạ Hòe Tự dẫn vào, mới đó đã quên mất mình định nói gì.