Chương 10: Khi nào muốn cứ tìm tôi

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 10: Khi nào muốn cứ tìm tôi

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vu Hướng Tây cao ráo, nước da trắng ngần, đôi mắt đen láy và sống mũi cao thẳng. Màu môi cậu đẹp hơn hẳn những chàng trai khác, có lẽ vì cậu không hút thuốc.
Ngồi trong xe mà đầu cậu đã gần chạm nóc. Cậu phải khom người, gập đôi chân dài lại, rồi tháo ba lô đặt xuống bên cạnh, quay đầu nhìn Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh quay đầu nhìn ra cửa sổ. Một lúc sau, cô không nhịn được quay sang hỏi cậu: “Cậu nhìn gì?”
“Hôm nay chị mặc thế này nhìn rất đẹp.” Khi nói, đôi mắt Vu Hướng Tây sáng rực như sao đêm.
Trái tim Phó Nhàn Linh khẽ rung động trước lời khen. Cô cố giữ bình tĩnh đáp lời: “Cảm ơn.”
“Chị làm việc ở đâu vậy?” Vu Hướng Tây lại hỏi.
Cô nói ra địa chỉ: “Tòa nhà Long Hà.”
Vu Hướng Tây với người tài xế nói: “Bác tài, tới tòa nhà Long Hà trước nhé.”
Phó Nhàn Linh hỏi cậu: “Mấy giờ cậu phải lên lớp, không bị muộn học đấy chứ?”
Cậu lắc đầu, chớp mắt nhìn cô, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ khiến người đối diện ngỡ ngàng. “Không sao đâu.”
Phó Nhàn Linh không nhìn cậu nữa, âm thầm hạ quyết tâm rằng sau này sẽ không nhận bất cứ thứ gì từ cậu, cũng sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với Vu Hướng Tây nữa.
Taxi đến nơi, cô xuống xe mới nhớ ra chưa trả tiền. Cô liền móc ví, rút một tờ 50 tệ đưa cho Vu Hướng Tây. “Tiền taxi để tôi trả.”
“Chị cứ kết bạn WeChat rồi chuyển khoản cho tôi, giờ tôi không dùng tiền mặt.” Vu Hướng Tây cười tủm tỉm, nhìn cô bằng ánh mắt vô tội mà nói.
“Tôi có thể quét mã QR để trả tiền cho cậu.” Cô mở WeChat, vẻ mặt nghiêm túc, như muốn vạch rõ ranh giới với cậu.
Vu Hướng Tây hơi thất vọng, nhưng cậu lại lấy điện thoại di động ra, đưa mã QR WeChat của mình ra trước mặt cô.
Phó Nhàn Linh không biết nói gì hơn. Cô biết người này cố tình làm vậy, nhưng cô vẫn thêm bạn với cậu.
Ảnh đại diện của cậu chỉ là nền đen, ở giữa có một chữ Vu màu trắng to đùng.
Phó Nhàn Linh biết cậu tên Vu Hướng Tây. Hàng xóm xung quanh nhắc đến cậu rất nhiều, nói cậu trông cao ráo, đẹp trai, tính tình thân thiện, thường xuyên giúp các ông bà cụ khiêng vác đồ nặng. Vu Hướng Tây khỏe mạnh, khuân vác mấy chuyến cũng không thấy mệt mỏi, lại còn dẻo miệng, gặp ai cũng lễ phép chào hỏi. Cả khu nhà không ai là không biết cậu, cũng không có ai là không quý mến cậu.
“Chị ơi.”
Phó Nhàn Linh nhìn lên. Cậu thanh niên với nước da trắng ngần, lông mày rậm, đôi mắt đen cùng con ngươi sáng ngời. Vu Hướng Tây mỉm cười vẫy tay với cô, nét cười nơi khóe môi có sức hấp dẫn khó tả.
“Tạm biệt.”
Không hiểu sao tâm trạng cô lại tốt hơn hẳn. Cô khẽ cười với cậu rồi quay người đi vào tòa nhà.
Buổi trưa Trương Tuyền Phong hẹn cô đi ăn, muốn cùng cô trò chuyện vui vẻ, nhưng Phó Nhàn Linh nói không có thời gian, nên cô đã xuống lầu ăn cùng đồng nghiệp trong công ty. Cô làm việc chăm chỉ để thích nghi với môi trường mới, với mọi thứ mới mẻ xung quanh, cốt để khi nhìn thấy Trương Tuyền Phong, tâm trạng cô có thể bớt đau khổ.
Sau khi ly hôn sẽ như thế nào đây?
Lúc Phó Nhàn Linh ăn cơm cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm mà suy nghĩ: Trương Tuyền Phong liệu có cưới tiểu tam kia không?
Không, hắn sẽ không làm vậy. Ban đầu hắn cưới cô cũng là vì môn đăng hộ đối.
Còn cô thì sao? Nếu cô nói với ba mẹ chuyện mình muốn ly hôn….
Tim của ba không khỏe. Không cẩn thận, ba nghe xong lại phải nhập viện. Mẹ cô chắc chắn cũng sẽ suy sụp theo.
Gia đình đang yên ấm lại vì chuyện của cô mà náo loạn. Cô sẽ luôn sống trong sự tự trách và đau đớn những tháng ngày sau này, mà Trương Tuyền Phong lại có thể đưa tiểu tam về nhà vui vẻ sống cùng nhau.
Phó Nhàn Linh hít một hơi thật sâu, nhai ngấu nghiến hết cơm rồi nuốt trôi.
Mặt cô bỗng thấy lành lạnh, là nước mắt.
Phó Nhàn Linh cúi đầu vội vàng lau sạch. Ăn xong cơm liền lên lầu làm việc.
Công việc thư ký tương đối đơn giản, chỉ là luôn bận rộn với việc làm báo cáo hàng tháng, hàng quý, gửi email cho Tổng giám đốc và cả bộ phận tài chính, sử dụng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh, phải ghi nhớ hết tất cả số điện thoại nội bộ, làm quen với mọi phòng ban.
Cả ngày Phó Nhàn Linh đều cố gắng làm quen với nội dung công việc. Mãi đến khi tan làm cô mới cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi ra khỏi tòa nhà, cô đi về phía lề đường định bắt taxi về nhà. Nhưng vừa bước ra đã thấy chàng trai đứng ở cửa. Không biết đã đợi ở đây bao lâu, toàn thân dựa vào cột điện, mắt không rời khỏi cửa ra vào tòa nhà.
Nhìn thấy cô đi ra, cậu nở nụ cười rạng rỡ, liền trực tiếp đi tới chỗ Phó Nhàn Linh.
“Chị, chị mới tan làm sao?”
Phó Nhàn Linh không rõ cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì. Nhìn thấy cậu, cô liền hỏi: “Cậu đợi tôi à?”
Vu Hướng Tây gật đầu, lại nheo mắt cười tủm tỉm: “Làm chị không vui sao?”
Cô nhất thời không biết phải nói sao, cũng không muốn nặng lời với cậu. Đối diện với ánh mắt ấy, cô luôn cảm thấy không đành lòng. Nhưng nếu không nói rõ, e rằng sau này cậu sẽ cứ làm vậy mãi.
Giống như tin nhắn WeChat sáng nay. Cô đã chuyển tiền cho Vu Hướng Tây nhưng cậu không nhận, chỉ hỏi cô rằng liệu ngày mai có thể cùng đi xe không, và đương nhiên cô đã từ chối.
Suy nghĩ một hồi, Phó Nhàn Linh vẫn nghiêm túc nói: “Từ lần sau cậu đừng đến đây nữa.”
Vu Hướng Tây chắc cũng đã đoán được kết quả này. Nụ cười trên mặt hơi nhạt nhòa, nhưng ánh mắt vẫn sáng, vẫn ngoan cố nhìn Phó Nhàn Linh, chỉ thấp giọng nói: “Chị có thể không làm tình với anh ta không?”
Phó Nhàn Linh nghe thấy vậy da đầu hơi tê cứng. Cô nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, rồi thấp giọng trách mắng cậu: “Cậu nói linh tinh cái gì thế?”
Dù người qua lại xung quanh tấp nập, Vu Hướng Tây vẫn đứng đó, mắt không rời cô.
“Khi nào chị muốn cứ đến tìm tôi.”
“Lúc nào tôi cũng rảnh.”