Chương 18: Chị rất xinh

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 18: Chị rất xinh

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vũ Hướng Tây ăn rất ngon lành, không giữ kẽ như Trương Tuyền Phong, nhưng nhìn cậu ăn lại thấy thật đáng yêu. Hai má cậu phúng phính, bên cổ nổi lên những đường gân xanh.
Lúc ngẩng đầu uống nước, yết hầu cậu chuyển động lên xuống, trông thật gợi cảm.
Phó Nhàn Linh rụt ánh mắt lại, cúi đầu chăm chú ăn phần của mình, trong đầu lại nhớ lại vài hình ảnh tối qua, hình như cô đã từng hôn lên yết hầu của cậu.
Vành tai cô hơi ửng đỏ, đứng dậy đi vào phòng bếp rót một cốc nước cho mình. Vũ Hướng Tây cũng đi theo cô vào bếp, cậu cũng vừa ăn xong, chủ động cầm chén đũa bỏ vào bồn rửa chén định rửa.
“Đưa cho tôi đi.” Phó Nhàn Linh nhận lấy chén đũa, mở máy rửa bát rồi đặt chén đĩa vào.
Cô cúi đầu không nhìn cậu, gương mặt trắng nõn ửng hồng. Vũ Hướng Tây đột nhiên nói: “Chị xinh quá.”
“Cái gì?” Cô quay đầu nhìn cậu, suýt nữa bị ánh mắt nóng bỏng của cậu thiêu cháy.
“Tôi nói này.” Cậu sát lại gần, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, khóe môi cong lên thành hình vòng cung, ngũ quan cậu rất đẹp, khi cười, đáy mắt sáng lấp lánh, giọng nói trầm thấp, đầy mê hoặc:
”Chị rất xinh.”
Tim Phó Nhàn Linh khẽ rung động, nhưng trên mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Sắp muộn giờ rồi, cậu mau đi học đi.”
“Vâng.” Vũ Hướng Tây khẽ gật đầu, mắt vẫn không rời cô, “Vậy tôi đi nhé?”
Phó Nhàn Linh cầm khăn lau mặt bếp, bên tai cô vang lên tiếng bước chân. Cô ngẩng lên nhìn, chàng trai đã bước đến trước mặt cô, gương mặt điển trai đầy sức sống đang dí sát lại gần, dừng lại ngay trước môi cô, khẽ chạm nhẹ một cái.
“Chị, tôi đi trước đây.”
Không đợi Phó Nhàn Linh phản ứng lại, cậu lấy ba lô cùng túi rác đặt ở trước cửa rồi rời đi ngay.
Phó Nhàn Linh đợi cửa đóng sập lại, lúc này cô mới khẽ sờ lên khóe môi mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Buổi trưa cô ngủ một lát, mãi đến gần ba giờ chiều mới tỉnh dậy. Cô cho quần áo bẩn vào máy giặt, buổi sáng uống thuốc nên họng đã đỡ hơn nhiều, đến trưa lại uống thêm hai viên.
Dọn dẹp phòng xong xuôi, đúng lúc người nhà gọi điện đến. Là mẹ cô, hỏi cô đã có tin vui gì chưa.
Lòng Phó Nhàn Linh chua xót vô cùng, nhưng miệng vẫn nói:
”Chưa có ạ, mẹ, con đang tìm công việc mới, nên tính để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi.”
Mẹ Phó cũng đồng tình: “Được thôi, đừng quá vất vả là được. Tuyền Phong đâu rồi?”
“Đi công tác rồi.” Cô trả lời.
“Thằng bé sau khi thăng chức cũng bận rộn, hai đứa nhất định phải thông cảm cho nhau.”
Câu nói này khiến Phó Nhàn Linh không nhịn được rơi nước mắt. Cô đúng là có thông cảm cho hắn, nhưng Trương Tuyền Phong lại chẳng thông cảm cho cô.
Cô vội chuyển chủ đề: “Ba đâu rồi hả mẹ? Sức khỏe ba dạo này thế nào rồi ạ?”
Ba cô mới phẫu thuật tim không lâu, vẫn luôn ở nhà tĩnh dưỡng. Mỗi tháng Phó Nhàn Linh đều về nhà thăm ông một lần. Ba mẹ cô mỗi ngày ngoài nghiên cứu thư pháp, sẽ đọc sách để giết thời gian. Hai người về hưu khá sớm, ngày qua ngày thật sự rất nhàn rỗi, cho nên mới mong cô sớm sinh cho ông bà một đứa cháu.
“Hồi phục rất tốt, ba dặn con đừng lo lắng quá. Đã gả cho người ta rồi, con hãy quan tâm Tuyền Phong nhiều chút, hai đứa nhất định phải sống thật vui vẻ.”
“Vâng.” Phó Nhàn Linh nặn ra một nụ cười.
Cuộc điện thoại kết thúc, cô đờ đẫn ngồi trên ghế sô pha, sau đó nhìn vào WeChat, thấy nửa tiếng trước Vũ Hướng Tây có gửi một tin nhắn đến.
【Chị, có muốn đi xem phim không? 】
Cô đã rất lâu rồi không đi xem phim, lần trước xem phim đã là hơn ba tháng trước, còn là do Thôi Hiểu lôi kéo đi xem.
Hôm đó là Lễ Tình Nhân, Thôi Hiểu hỏi cô có định làm gì không, cô nói không làm gì cả, Thôi Hiểu liền mua vé kéo cô đi xem phim.
Cô còn nhớ rõ, đó là một bộ phim tình cảm, rạp chiếu phim ngồi đầy các cặp đôi.
Lúc ấy Trương Tuyền Phong đang đi công tác. Hừ, bây giờ ngẫm lại, có lẽ hắn đã cùng tiểu tam đi xem phim ở rạp chiếu phim nào đó rồi, có lẽ hắn cũng giống như những chàng trai khác ngoài kia, tay cầm một bó hoa hồng tặng cho cô gái hắn thích.
Nhưng cái cô gái ấy lại không phải là cô.
Ngón tay cô lướt trên màn hình điện thoại, ở khung chat hiện lên hai chữ 【 Không đi 】, vốn dĩ định gửi đi, nhưng bỗng khựng lại. Cô chậm rãi ấn vào phím xóa, rồi gõ lại một chữ.
【 Đi 】