35. Chương 35: Tình bạn thân thiết và chiếc quần chữ T

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 35: Tình bạn thân thiết và chiếc quần chữ T

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xuống xe, Phó Nhàn Linh vội vã lên lầu hai. Bố mẹ Thôi Hiểu ở trên lầu hai, nghe tiếng xe đã xuống dưới chờ sẵn.
Khác với mẹ Phó, bà Thôi thấy Thôi Hiểu mua sô pha trở về thì vui vẻ nói:
“Hôm qua mẹ còn nói với bố con, có thời gian sẽ đi chọn một bộ sô pha mới, thế mà con đã mua rồi.”
Nếu là mẹ Phó, phản ứng đầu tiên sẽ là hỏi giá cả, nhưng bà Thôi thấy sô pha thì khen không ngớt lời:
“Đẹp thật, bọn trẻ các con đúng là có mắt thẩm mỹ, bộ này rất đẹp, đẹp hơn so với bộ bố con mua.”
Bố Thôi mua bộ sô pha kia hơn sáu mươi vạn, nhưng trong mắt bà Thôi vẫn chẳng đáng một xu, bởi vì trông quá cũ kỹ, lạc hậu. Bà làm ăn kinh doanh, nên thích đồ sang trọng đẹp đẽ, không thể nào thưởng thức được mấy món đồ cổ đó.
Trước kia họ sống ở biệt thự riêng, nhưng vì quá buồn tẻ, cô đơn, nên nhanh chóng mua một căn chung cư gần nhà Phó Nhàn Linh. Định mua ngay căn hộ sát vách, nhưng thầy phong thủy đến xem xét, cuối cùng lại chọn chỗ này. Cách nhà bố mẹ Phó Nhàn Linh cũng chỉ mười phút lái xe, không xa lắm.
Mấy người công nhân xuống xe, đi vào trong phòng xem xét vị trí đặt sô pha, sau đó bắt đầu dỡ sô pha từ xe tải xuống, chuẩn bị khiêng vào nhà.
Lúc Vu Hướng Tây xuống xe, ánh mắt mẹ Thôi lập tức dừng lại trên người cậu, sau đó liền nhìn về phía Thôi Hiểu:
“Bạn trai mới của con đấy à?”
Thôi Hiểu cười khẽ một tiếng:
“Đúng vậy, mẹ thấy thế nào? Nếu không ưng ý, ngày mai con đổi một người mới.”
“Thôi ngay đi.” Bà Thôi khẽ đẩy cô một cái:
“Đàng hoàng một chút, đừng đùa giỡn tình cảm của người ta.”
“Cậu nhóc này không ưng ý con đâu.” Thôi Hiểu cười nói:
“Con vừa mới nói muốn bao nuôi cậu ấy, vậy mà người ta còn chưa đồng ý.”
Mẹ Thôi nghe vậy cảm thán một tiếng, nói: “Cậu nhóc này có giá đấy, nhưng đòi bao nhiêu?”
Thôi Hiểu giơ ngón tay lên, ra hiệu một con số: “Con bao nuôi người ta, chẳng lẽ không phải con số này sao? Nếu không, truyền ra ngoài thì mất mặt chết.”
Bà Thôi gật đầu lia lịa: “Con số này cũng không nhỏ đâu, nếu tiền không đủ thì cứ nói với mẹ.”
“Vâng ạ.”
Phó Nhàn Linh đứng bên cạnh không thể chịu nổi cuộc trò chuyện của hai mẹ con cô nàng nữa, vội vàng chạy lên lầu hai. Vành tai Vu Hướng Tây đã đỏ bừng lên, đi đến chỗ mấy nhân viên giúp khiêng sô pha.
Sô pha vừa được đặt xuống, bà Thôi mời mấy người nhân viên uống nước, ăn trái cây, lại chuẩn bị riêng cho Vu Hướng Tây một bao lì xì:
“Lại đây nào, cậu nhóc, dì có cái này cho cháu.”
Vu Hướng Tây xua tay từ chối: “Cháu cảm ơn dì ạ, cháu không dám nhận đâu.”
Bà Thôi vẫn cố nhét bao lì xì vào túi áo cậu:
“Nhà chúng tôi ngoài tiền ra thì chẳng có gì khác để cho cả, dì nhìn cháu rất vừa mắt, cầm lấy đi, lần sau có cơ hội đến đây cùng nhau ăn cơm nhé.”
Thôi Hiểu tiếp lời: “Đúng vậy đó, mẹ con nói không sai, nhà con nghèo nên chỉ có mỗi tiền thôi.”
Bà Thôi nhíu mày: “Mẹ đã nói như vậy bao giờ đâu?”
“Dù sao thì cũng chẳng khác là bao.” Thôi Hiểu nhún vai.
Phó Nhàn Linh: “……”
Vu Hướng Tây vẫn kiên quyết không nhận bao lì xì. Chào hỏi mọi người xong xuôi, cậu lên xe đi về cùng mấy nhân viên.
Phó Nhàn Linh ngồi lại cùng bà Thôi một lúc, hai người tán gẫu. Cô giúp bà quét dọn vệ sinh một lượt, dọn dẹp lại đồ ăn trong tủ lạnh, vứt bỏ những đồ đã hết hạn sử dụng.
Cô và Thôi Hiểu đi ra ngoài, mua một bó hoa tươi về cắm vào bình. Đến gần năm giờ chiều, hai người mới rời đi.
“Lần sau cứ đến chơi thường xuyên hơn, đừng chỉ nghĩ đến việc giúp dì dọn dẹp vệ sinh, nhà có giúp việc dọn dẹp rồi.”
Bà Thôi tiễn cô ra đến cửa, lấy từ trong tủ ra một chiếc túi Hermes mới mua đưa cho Phó Nhàn Linh:
“Cái túi này màu tươi quá, dì cho con đó.”
Phó Nhàn Linh cười từ chối: “Con ít khi dùng túi lắm ạ.”
“Sao lại không dùng đến chứ, con nhìn Hiểu Hiểu mà xem, nó thay túi xách mỗi ngày kìa.”
Bà Thôi khoác túi lên vai cô: “Con nhìn xem, đẹp thế này mà, cầm lấy đi, lần sau lại đến chơi nhé.”
Nói xong, bà đã đóng cửa lại ngay lập tức.
Phó Nhàn Linh thở dài một tiếng, nhìn Thôi Hiểu nói: “Lần sau tớ chẳng dám đến nhà cậu nữa đâu.”
Lần trước đến đây, bà Thôi tặng cô một chiếc vòng ngọc, chỉ nhìn màu sắc thôi đã biết là hàng hiệu đắt tiền. Phó Nhàn Linh vẫn luôn từ chối nhận, cuối cùng về đến nhà mở túi ra mới thấy, chẳng biết từ lúc nào, chiếc vòng kia đã bị bà Thôi lén nhét vào trong túi của cô.
Cô không cần hỏi cũng biết chiếc vòng tay này giá trị đến mức nào. Cô bảo Thôi Hiểu mang về cho bà, nhưng Thôi Hiểu cũng không chịu, nói ở nhà cô đã có đầy vòng rồi.
Thôi Hiểu khoác vai cô cười: “Ai bảo cậu làm mẹ tớ yêu thích đến thế, bà ấy đã quý ai thì đều hào phóng như vậy đấy.”
Phó Nhàn Linh cười khẽ không nói lời nào. Thôi Hiểu và mẹ cô rất giống nhau, đối với người mình yêu quý, từ trước đến nay đều rất hào phóng.
Lúc trước cô kết hôn, Thôi Hiểu tặng cô đến chín mươi chín vạn tiền mừng. Toàn bộ kế hoạch cho hôn lễ, bao gồm cả tiệc cưới, đều do một mình cô nàng lo liệu, không khiến Phó Nhàn Linh phải lo lắng bất cứ điều gì. Gần như cô cũng không phải chi trả bất cứ khoản nào. Cô nàng còn nói là cho cô nợ, đợi đến khi Thôi Hiểu kết hôn thì trả lại sau, Phó Nhàn Linh cũng cười mà đồng ý.
Phó Nhàn Linh đưa tay ôm lấy cô: “Thôi Hiểu, cảm ơn cậu, bao nhiêu năm nay, cậu vẫn luôn đối xử tốt với tớ.”
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn.”
Thôi Hiểu tùy ý vỗ nhẹ lên vai cô:
“Cậu đối xử với tớ rất tốt, tớ đương nhiên cũng sẽ đối xử tốt với cậu rồi.”
Ngày trước Thôi Hiểu vẫn đang đi học, bố mẹ cô nàng luôn bận rộn làm ăn, buôn bán. Đến khi cô nàng bị bệnh phát sốt, cũng đều là Phó Nhàn Linh đến nhà chăm sóc. Thôi Hiểu lúc ấy còn tủi thân đến rơi nước mắt. Phó Nhàn Linh vẫn luôn an ủi cô nàng, hứa rằng đợi khi cô nàng khỏe lại, sẽ đưa về nhà mình ăn cơm.
Hai người quen nhau từ nhỏ, lớn lên rồi, tình nghĩa càng thêm sâu đậm. Nói là chị em, nhưng thực ra còn hơn cả người nhà.
Thôi Hiểu cúi đầu nhìn đồng hồ: “Đi thôi, đi chọn một chỗ mời cún con ăn cơm.”
Nói xong, cô quay đầu nhìn Phó Nhàn Linh:
“Hôm nay cậu mặc đồ lót gì vậy? Có phải là một bộ không? Hay là có mặc quần chữ T đấy?”
Phó Nhàn Linh vừa rồi còn đang cảm động không ngừng, giờ phút này bị chọc cho tức đỏ cả mặt:
“Cút!”