82. Chương 82: Mau gãi cho tôi

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 82: Mau gãi cho tôi

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hồ Dương nhìn Thôi Hiểu một lúc, anh không nói tiếng nào, chỉ tắt đèn rồi lặng lẽ bước ra ngoài.
Thôi Hiểu cứ nghĩ sáng hôm sau anh sẽ rời đi, nào ngờ Hồ Dương vẫn ở lại nhà cô, thậm chí còn nán lại đến nửa tháng.
Dù chân Thôi Hiểu bị thương, cô vẫn là một người nghiện việc, suốt ngày ra ngoài làm việc. Sáng cô đi kiểm tra sân khấu, rồi cùng cô dâu chú rể bàn bạc chi tiết buổi lễ; trưa chỉ kịp gặm vội cái đùi gà rồi lại đến xưởng xem qua thảm hoa hồng đã đặt. Việc đi lại của cô vô cùng bất tiện, mỗi lần lên xuống xe đều do Hồ Dương đỡ, thậm chí anh còn bế cô vào tận nhà vệ sinh nam.
Thôi Hiểu lại chẳng hề cảm thấy khó chịu về chuyện này. Khi vào nhà vệ sinh nam, cô liếc mắt nhìn một lượt mấy người đàn ông đang đi tiểu ở bồn cầu, rồi còn huýt sáo trêu chọc một cách rất lưu manh, khiến cả đám đàn ông được một phen hoảng hồn.
Sắc mặt Hồ Dương cực kỳ khó coi, anh đặt cô xuống bồn cầu, đợi cô tiểu xong lại bế ra ngoài rửa tay.
Thôi Hiểu tựa vào lòng anh, vừa rửa tay vừa ngẩng đầu nhìn vào gương. Hôm nay Hồ Dương mặc áo ba lỗ màu đen, để lộ hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp. Bàn tay trắng nõn của cô đặt trên cánh tay anh, càng thêm nổi bật.
Thôi Hiểu đưa tay lên ngực anh, bắt đầu sờ soạng xuống phía bụng dưới. Hồ Dương nhanh chóng giữ lấy tay cô rồi lại bế cô ra ngoài.
Thôi Hiểu ngáp một cái: “Tôi đói quá, đi mua gì cho tôi ăn đi.”
Lúc Hồ Dương mua đồ về, anh thấy Thôi Hiểu đã ngủ gật trên ghế. Trợ lý của cô đứng cạnh bên, thấy cô sắp gục xuống, muốn đỡ lấy nhưng lại không dám.
Cô đã bận rộn cả ngày, bữa sáng chỉ có một quả táo, bữa trưa một cái đùi gà, còn buổi tối cũng chỉ ăn một quả chuối.
Điện thoại di động bỗng reo lên, Thôi Hiểu vẫn nhắm mắt, rút điện thoại áp lên tai:
“Ừm… để tôi liên hệ với chủ xưởng… ok, không phiền đâu… rồi… tạm biệt.”
Thôi Hiểu cúp điện thoại, lẩm bẩm chửi rủa một câu, rồi mở mắt nhìn Hồ Dương nói:
“Bế tôi.”
Hồ Dương bế cô vào xe, lái đến nơi tổ chức sự kiện. Bận rộn đến tận mười giờ đêm, cô mới ngồi ghế phụ ăn chút gì đó. Thức ăn Hồ Dương mua ban nãy đã nguội hết, Thôi Hiểu không biết mò đâu ra được một quả táo, cô cứ vừa nhắm mắt vừa nhai, mới ăn được nửa quả đã mệt rã rời rồi ngủ thiếp đi.
Hồ Dương quay sang nhìn Thôi Hiểu một lúc rồi nhẹ nhàng lấy quả táo khỏi tay cô, nhân tiện gắp luôn miếng táo cắn dở trong miệng cô ra.
Thôi Hiểu bị anh làm tỉnh giấc, cô cắn một cái thật mạnh vào ngón trỏ anh.
Hồ Dương không rút tay ra được, liền bóp má cô. Thôi Hiểu đau quá cuối cùng cũng buông ra, thấy ngón tay anh đã chảy máu, cô ngẩng lên nhìn anh, sau đó lại nhìn anh với ánh mắt ẩn chứa chút tức giận.
Thôi Hiểu không nói thêm lời nào, lại mệt mỏi nhắm mắt lại.
Hồ Dương biết, cô muốn nói rằng khi ngủ cô không thích bị ai chạm vào.
Hồ Dương lau sạch vết máu trên ngón trỏ, vừa định lái xe đi thì trợ lý của Thôi Hiểu lại tới, gõ cửa sổ gọi cô: “Sếp, màu sắc không đúng rồi, màu tím bị lệch quá nhiều, giờ muốn làm lại từ đầu phải mất năm tiếng đồng hồ, mà ngày mai trước chín giờ phải giao hàng rồi…”
Thôi Hiểu có đến ba chiếc di động, lúc này chúng đồng loạt reo vang.
Cô nghe lần lượt từng cuộc một, đến khi cúp điện thoại mới quay sang mắng trợ lý:
“Mẹ kiếp, mấy tên giám đốc ở xưởng Húc Nhiễm đều bị ngu hết à! Con mẹ nó chứ, phí cả một ngày trời bận rộn của tao!”
Trợ lý vội vàng khuyên nhủ cô: “Sếp bớt nóng ạ.”
Chỉ có Hồ Dương lại giơ quả táo đang cắn dở ra trước mặt Thôi Hiểu, cô há miệng cắn một miếng, sau đó mới nói: “Đi thôi, qua đấy xem sao.”
Cả đêm Thôi Hiểu ở lại xưởng giám sát, xưởng cam đoan với cô là không đến năm tiếng sẽ xong. Ba giờ sáng Thôi Hiểu mới quay lại xe chợp mắt.
Cô ngủ không được ngon giấc, nửa tỉnh nửa mê vì cái chân bó bột đang rất ngứa, trong miệng nói lớ mớ: “Chân ngứa quá… Tiểu Phương, mau gãi cho tôi…”
Tiểu Phương là tên trợ lý của cô.
Chân cô được anh ôm vào lòng, cô chỉ làu bàu vài tiếng trong miệng. Hồ Dương gãi vài cái, thấy mặt cô giãn hẳn ra, không lâu sau lại ngủ thiếp đi, miệng khẽ hé, phát ra tiếng ngáy nhẹ.
Hồ Dương ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, đưa tay lau nước bọt cho Thôi Hiểu.
Trợ lý mang đồ ăn đến cho Hồ Dương, vừa hay bắt gặp cảnh tượng này, anh ta không dám lên tiếng mà chỉ lặng lẽ lùi đi chỗ khác.