Lầu Trên Lầu Dưới
Chương 83: Hôn một cái
Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong buổi tổng duyệt phim, Thôi Hiểu cũng được Hồ Dương bế đi. Dù có xe lăn nhưng cô cố tình không ngồi, cứ để anh bế trên tay, sau khi ăn xong còn lấy ngực áo khoác của anh lau miệng, khiến son môi dính hết vào.
Người đàn ông đó chưa bao giờ tỏ thái độ gì với cô trước mặt người khác. Chỉ đến khi về đến nơi ở của mình, anh mới véo vào mặt cô, nhắc nhở cô nên cẩn thận một chút.
Với gương mặt cùng lời lẽ sắc sảo của anh, người khác nhìn vào đều sợ khiếp vía, nhưng chỉ riêng cô lại thấy anh thật hài hước, đáng yêu.
Thôi Hiểu chợt nhớ đến sinh nhật của Phó Nhàn Linh. Chờ Hồ Dương đi ra khỏi toilet, cô liền nói:
“Mang điện thoại của tôi đến đây, với cả túi trang điểm nữa, tôi……”
Ánh mắt cô khựng lại, lúc này mới nhận ra Phó Nhàn Linh đang đứng ở phòng khách. Vừa thấy cô ra, Phó Nhàn Linh liền giơ tay vẫy vẫy:
“…… Chào.”
Thôi Hiểu thốt lên “Mẹ kiếp” một tiếng, “Cậu đến từ bao giờ vậy?”
Phó Nhàn Linh đáp: “Lúc… cậu gọi anh ấy.”
Thôi Hiểu ngẫm nghĩ một chút, à, nói cách khác, Phó Nhàn Linh đã ở đó từ lúc cô gọi Đại Hắc Điểu.
“Cho tớ năm phút, thay quần áo.” Thôi Hiểu ho khan vài tiếng. Cô vừa mới bị hai ngón tay trỏ của người đàn ông kia trêu chọc trong toilet, đến giờ vẫn còn cảm thấy khó chịu.
“Không cần.” Phó Nhàn Linh đặt phần bánh kem còn lại trên bàn, cắm mấy cây nến vào rồi dùng bật lửa châm lên, sau đó nói với Thôi Hiểu:
“Đến đây ước một điều ước nào.”
Sinh nhật của hai cô gái vẫn luôn diễn ra như vậy: sinh nhật của Phó Nhàn Linh thì Thôi Hiểu là người ước, còn sinh nhật của Thôi Hiểu thì Phó Nhàn Linh sẽ là người ước.
Thôi Hiểu nở nụ cười, nói với Hồ Dương: “Ôm tôi tới đó đi.”
Cô ngồi trên sô pha, đối diện với ngọn nến sinh nhật trước mặt, nhắm mắt chắp tay trước ngực, ước một điều ước. Sau đó, cô mở mắt ra thổi tắt nến:
“Sinh nhật vui vẻ, chị em thân yêu nhất của tớ.”
Cô nàng bảo Hồ Dương lấy một hộp quà lớn đã đóng gói đẹp đẽ từ trong phòng ngủ ra. Bên trong là một bộ mỹ phẩm, một bộ nước hoa, và một hộp mười lăm thỏi son.
“Nhìn xem có thích không, không thích màu son nào thì cho tớ.”
Phó Nhàn Linh cười nhận lấy: “Được.”
Thôi Hiểu cúi đầu ăn một miếng bánh kem. Cô nàng chưa bao giờ ăn bánh kem trong tiệc cưới, mỗi năm chỉ ăn bánh sinh nhật mà Phó Nhàn Linh tặng. Một lát sau, cô bỗng nhiên giơ ngón trỏ lên, quết một khối kem to nhét vào miệng Hồ Dương.
Người đàn ông trừng mắt nhìn cô nàng, sau đó tìm khăn giấy lau kem dính ngoài miệng.
Phó Nhàn Linh thấy thế cười nói với Thôi Hiểu:
“Tớ còn có việc, đi trước nhé, hôm nào lại đến gặp cậu sau.”
“Chờ chân tớ tốt lên rồi sẽ tổ chức sinh nhật bù cho cậu.”
Thôi Hiểu làm nũng nói với cô:
“Năm nay vội quá, cậu thứ lỗi cho tớ nhé. Moah moah, hôn một cái nào.”
Hồ Dương chưa từng thấy khía cạnh này của Thôi Hiểu. Rất nhiều lúc, cô nàng vẫn luôn giống như một nữ vương cao cao tại thượng, nhưng cũng có lúc làm nũng, tỏ vẻ yếu đuối đáng thương. Cô thường hay cáu kỉnh và dễ nổi giận, song lại có thể bộc lộ phần mềm mại nhất trước mặt người thân.
Thôi Hiểu trừng mắt nhìn anh:
“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng thấy cô gái nào đáng yêu như tôi à?”
Hồ Dương không thèm cãi lại, chỉ nhăn mày như thể bị vị kem trong miệng làm khó chịu, sắc mặt vô cùng bức bối.
Phó Nhàn Linh nín cười nói: “Được rồi, mình đi đây, hai người cứ tự nhiên nhé.”
Trước khi đóng cửa, cô còn nghe thấy tiếng Thôi Hiểu mắng Hồ Dương: “Này, ăn cũng chẳng phải phân, nhìn cái bộ dạng khó chịu muốn chết kia của anh xem! Nhanh nuốt xuống cho tôi! Anh dám phun ra xem!”
Phó Nhàn Linh lái xe trở lại tiểu khu, ôm bó hoa từ gara đi tới tầng một. Cô tình cờ gặp Hoàng Đan Đan, cô gái bán hàng ở tầng hai, trong tay cô ta cầm mấy chai đồ uống vừa mua ở siêu thị. Lúc đi vào thang máy, Hoàng Đan Đan nói một câu:
“Tôi vừa nhìn thấy chồng cô đi lên, hình như anh ta uống rượu thì phải, sắc mặt không được tốt lắm.”
Phó Nhàn Linh sửng sốt một chút, cô nhanh chóng ấn nút mở thang máy, nói với Hoàng Đan Đan: “Cảm ơn.”
Hoàng Đan Đan do dự hỏi, “Hai người sẽ …… ly hôn sao?”
Phó Nhàn Linh gật đầu, “Đúng vậy.”
Hoàng Đan Đan kinh ngạc há hốc miệng, cô ta khó hiểu hỏi: “Không phải chứ, tại sao? Anh ta có tiền như thế, cô… chẳng lẽ muốn ở bên cạnh Vu Hướng Tây thật sao? Cậu ta chỉ là một sinh viên nghèo mà.”
Phó Nhàn Linh cúi đầu nhìn 28 bông hoa hồng trong ngực, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng:
“Tôi không cần tiền, tôi chỉ muốn có người yêu tôi mà thôi.”
“Như vậy là đủ rồi.”