95. Chương 95: Cực khoái đến mất kiểm soát

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 95: Cực khoái đến mất kiểm soát

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ông xã…” Nàng gọi theo lời cậu, đổi lại là sự cuồng nhiệt như phát điên của chàng trai, những cú thúc mạnh mẽ, điên cuồng khiến nước mắt và nước miếng của nàng hòa lẫn vào nhau tuôn chảy.
Bên trong gara tối om, thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy qua, nhưng hai người vẫn không hề dừng lại. Sự bí ẩn và kích thích đã đẩy khoái cảm của cả hai lên đến tột cùng. Khi cao trào ập đến, Phó Nhàn Linh gần như sụp đổ, thét lên chói tai: “A a a a…….”
Nơi kín đáo bên dưới co rút kịch liệt mười mấy lần, dịch ái ướt át nóng bỏng trào ra, bắn lên vật nam tính của cậu.
Những thớ thịt mềm mại bên trong cuồng loạn co rút, siết chặt lấy vật đàn ông cương cứng. Eo của Vu Hướng Tây run rẩy, cổ họng phát ra tiếng thở dốc, tất cả tinh dịch nóng bỏng đều bắn sâu vào bên trong.
Phó Nhàn Linh tựa vào ngực Vu Hướng Tây nghỉ ngơi một lát, định đứng dậy mặc quần áo thì chợt nhận ra vật nam tính trong cơ thể mình lại dần dần cương cứng. Cậu ôm nàng ra ghế sau, giọng nói khàn khàn, nghe rất êm tai.
“Bà xã, anh còn muốn một lần nữa.”
Phó Nhàn Linh bị đè chặt ở ghế sau, cả khuôn mặt vùi vào lớp da ghế, hai cánh mông căng tròn rung lên bần bật theo từng cú thúc. Hòn ngọc của chàng trai mạnh mẽ va đập vào mông nàng, khắp cơ thể nàng nóng bừng đến mềm nhũn, nàng nức nở không ngừng rên rỉ: “Vu Hướng Tây… sướng quá… A… Em muốn….. đi tiểu….”
Vật nam tính cương cứng nóng bỏng liên tục thúc vào sâu nhất, khiến hoa tâm bên trong mở rộng ra. Từng cú một, tốc độ nhanh, lực đạo mạnh. Phó Nhàn Linh bị thúc đến không chịu nổi, trong đầu nàng chỉ còn cảm giác mình sắp không kìm được, sắp bị kích thích đến mức phun cả nước tiểu. Tiếng khóc nức nở tràn ra từ mũi nàng, nhưng cũng giống như tiếng kêu gào: “Không được… Không được…. A…..”
Mấy chục cú thúc cuối cùng của cậu, lực đạo vừa tàn nhẫn vừa mãnh liệt. Phó Nhàn Linh khóc nức nở kêu lên, theo dịch ái trào ra còn trộn lẫn chất lỏng khác.
Nàng thật sự đã bị thúc đến mức phun ra nước tiểu.
Vu Hướng Tây ôm nàng xoay người, đặt nàng nằm dưới thân mình, cúi đầu ngậm lấy một bên vú còn lại của nàng, ngấu nghiến mút cắn.
Đầu nhũ bị đầu lưỡi nóng rực trêu chọc, hai cánh môi mỏng ngậm lấy, hai má dùng sức mút một hơi. Cảm giác ngứa ngáy khó chịu xâm chiếm toàn bộ dây thần kinh của nàng. Phó Nhàn Linh uốn cong người, hai tay vô thức nắm lấy tóc cậu, cắn chặt cánh môi, mũi nàng khẽ hừ ra tiếng: “Ưʍ.….”
Ngón tay cậu lần xuống cởi quần lót của nàng, đầu ngón tay vừa chạm vào đã cảm nhận được một dòng nước.
“Chị.” Giọng nói hơi say của cậu mang theo ý cười: “Thật nhiều dịch ái.”
Phó Nhàn Linh xấu hổ và bực bội, đưa tay nhéo cậu một cái. Cậu lại lần nữa hôn lên, ngậm lấy môi nàng, dịu dàng mút hôn, cuốn lấy đầu lưỡi dây dưa trong khoang miệng.
Hai ngón tay cậu đặt ở miệng huyệt, nhờ vào dịch ái ướt át mà khẽ trêu chọc hai cánh nhụy hoa của nàng. Âm đế bị vài lần chạm vào đã sưng đỏ và cương cứng, tốc độ vuốt ve của cậu lại nhanh thêm một chút, nụ hôn nóng bỏng từ cổ trượt xuống đôi gò bồng đào trắng nõn.
Đầu nhũ bị khoang miệng ấm áp bao lấy, bị đầu lưỡi khêu gợi liếm láp, nơi mẫn cảm bên dưới cũng bị ngón tay nhanh chóng vuốt ve. Chẳng bao lâu, Phó Nhàn Linh bị đẩy đến cao trào, nàng che miệng lại, nức nở thành tiếng trong lòng bàn tay. Bụng dưới co rút mười mấy lần, một dòng dịch ái tuôn chảy ra từ trong cơ thể.
Vu Hướng Tây tìm đồ ở ghế sau, sờ soạng mãi vẫn không thấy bao cao su. Cậu có chút đáng thương dụi vào cổ Phó Nhàn Linh: “Chị… Bao cao su hết rồi…”
Cậu dựa vào người nàng, không động đậy nữa.
Bao cao su được Phó Nhàn Linh đặt trong hộp ở phía trước, nhưng nàng không nói, chỉ chạm vào mặt cậu, hỏi: “Không muốn làm mà không dùng bao sao?”
Cậu như bị ngây người ra, một lúc lâu sau mới cất tiếng hỏi: “Chị, chị nói gì cơ?”
“Em nói, cậu có thể bắn vào trong.” Giọng nói nàng rất nhẹ, vang lên bên tai cậu.
Cả người Vu Hướng Tây như bị đốt cháy, làn da nóng bỏng. Cậu ngậm lấy môi nàng, nặng nề mút hôn, giọng nói khàn khàn vô cùng: “Chị, em muốn vào trong.”
Cậu nắm vật nam tính thúc thẳng vào. Đây là lần đầu tiên hai người không dùng bao cao su mà tiếp xúc trực tiếp, cả hai đều đồng loạt thở dốc.
Cơ thể Vu Hướng Tây phấn khích tột độ, nắm chặt eo nàng, thúc vào bên trong mấy chục cú. Sau đó cậu xoay người ôm nàng ngồi lên đùi, nắm chặt eo nàng điên cuồng thúc sâu vào bên trong.
“Chị, mau gọi ông xã.”
Phó Nhàn Linh bị thúc đến mức dịch ái bắn tung tóe, tiếng nước lép nhép vang vọng, chảy từ bên trong xuống lông mu rậm rạp của cậu, làm cho ghế da dưới thân ướt đẫm.
Phó Nhàn Linh không hiểu Vu Hướng Tây lấy đâu ra nhiều sức lực đến vậy. Lúc về đến nhà, nàng khó khăn lắm mới tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ thì cậu lại chồm tới, chậm rãi hôn lấy nàng.
“Cậu không buồn ngủ sao?” Giọng nàng khàn đi, mí mắt mệt mỏi không thể mở ra.
“Không buồn ngủ, chị gọi em là chồng nữa đi.” Vu Hướng Tây vui mừng như một đứa trẻ: “Chị gọi lại lần nữa đi.”
“Không muốn.” Nàng còn lâu mới bị mắc lừa. Lúc nãy ở trên xe, gọi cậu là chồng khiến Vu Hướng Tây như chó điên đến kỳ động dục, kích thích nàng đến mức tiểu cả ra.
“Chị ….” Vu Hướng Tây quấn lấy nàng, hôn Phó Nhàn Linh hết lần này đến lần khác.
Phó Nhàn Linh bị quấn lấy không chịu được liền ôm lấy cổ cậu, gọi lớn: “Chồng, chồng ơi, giờ chúng ta đi ngủ được không?”
Cậu đã ngoan ngoãn hơn: “Được thôi vợ.”
Một lúc sau, Vu Hướng Tây lại kích động đè lên người Phó Nhàn Linh, cầm lấy tay nàng đặt lên vật đàn ông đang hưng phấn của cậu: “Chị, chúng ta làm thêm một lần nữa được không?”
Phó Nhàn Linh: “….”
Cũng may ngày mai là cuối tuần nên Phó Nhàn Linh không phải đi làm, nàng ngủ thẳng một giấc đến trưa mới dậy. Lúc đi vào phòng tắm đã thấy Vu Hướng Tây đang giặt hết đống quần áo bẩn từ tối qua.
Phó Nhàn Linh vẫn thích nấu nướng, buổi tối mỗi khi tan làm đều đi siêu thị mua ít đồ bếp và thức ăn. Nàng thích mua nhiều loại nồi và chảo xào nấu khác nhau, dần dần nhà bếp và cả trong tủ lạnh của nàng đều chật ních đồ.
Vu Hướng Tây cũng thi thoảng ngủ lại đây, hai người cùng nhau nấu bữa tối. Sau khi ăn xong, cậu luôn giành việc rửa bát và lau nhà, làm xong xuôi mọi việc lại vội vàng đi tắm rồi ra ôm ấp Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh dọn dẹp một căn phòng cho cậu làm phòng làm việc. Vu Hướng Tây học kỹ thuật cơ khí, thỉnh thoảng khi có ý tưởng thiết kế gì mới đều sẽ đi mua vật liệu về nhà tự làm. Trong căn nhà Vu Hướng Tây thuê có rất nhiều linh kiện cơ khí, còn có các bản vẽ thiết kế mà Phó Nhàn Linh không thể hiểu được.
Căn nhà của Vu Hướng Tây chưa hết hạn hợp đồng. Vừa hay Vu Hoan được nghỉ hè muốn đi làm thêm, thế là Vu Hướng Tây nhường lại nhà cho em gái rồi chạy đến chỗ Phó Nhàn Linh ở. Ngoài miệng nói là không có chỗ ở, nhưng đêm nào cũng đè nàng dưới thân mình không ngừng nghỉ.
Mỗi lần Vu Hoan hỏi cậu buổi tối ngủ ở đâu, Vu Hướng Tây cũng không trả lời, cậu chỉ nói là chuyện của người lớn, trẻ con không nên quan tâm.
Vu Hoan cũng không phải muốn quản chuyện của cậu, chỉ là cô bé lo anh trai đang tự làm khổ chính mình. Rõ ràng trong phòng khách còn có sofa, không hiểu sao Vu Hướng Tây cứ phải ra ngoài ở.
Vào một ngày nắng nóng nhất tháng 8, Vu Hoan bị say nắng. Lúc cô bé gọi điện cho Vu Hướng Tây, cậu đang dẫn khách đi tham quan nhà máy sản xuất rượu vang. Vừa nghe tin, cậu liền gọi cho Phó Nhàn Linh.
Lúc Vu Hoan tỉnh lại nhìn thấy Phó Nhàn Linh, cô bé sửng sốt một hồi, không biết nên phản ứng thế nào về việc nàng đang ở đây.
Vu Hoan mới tốt nghiệp cấp 3 nên không làm được những việc khác, chỉ có thể làm những việc như tuyên truyền ứng dụng cho các công ty phần mềm, giúp mọi người nhận quà và quét mã QR để tải xuống.
Mặc dù công việc không nặng nhọc và được đứng dưới ô che nắng, nhưng do thời tiết rất nóng, lại thêm thể chất yếu khiến Vu Hoan bị ngất đi hơn nửa tiếng đồng hồ mới dần dần tỉnh lại.
Phó Nhàn Linh đã mua một túi đá lạnh, nàng lấy khăn mặt đắp lên trán cho Vu Hoan. Bên cạnh nàng còn có một cái túi, bên trong đều là đồ uống ướp lạnh và mười mấy que kem.
Vu Hoan nhận lấy rồi nói cảm ơn, vừa ăn vừa rụt rè hỏi: “Cô Phó, sao cô lại ở đây?”
“Anh trai em có việc nên chưa về đây được.” Phó Nhàn Linh nói.
Vu Hoan sửng sốt một chút, dường như đã nhận ra điều gì đó nhưng cũng không dám hấp tấp hỏi. Cô bé bồn chồn ăn kem, đôi mắt không nhịn được thi thoảng lại liếc nhìn Phó Nhàn Linh. Trên tay nàng không có đeo nhẫn cưới, trên người chỉ mặc một chiếc váy trắng dài trông vô cùng thướt tha, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, tạo nên một khí chất đặc biệt mà xinh đẹp.
Vu Hoan nhớ tới anh trai mình lúc ở trước mặt cô Phó từng dịu dàng gọi nàng là chị. Trong đầu lúc này đã mơ hồ đoán ra được, nhưng vẫn không dám tin.
Phó Nhàn Linh thấy Vu Hoan nhìn mình mấy lần liền biết cô gái nhỏ đang suy nghĩ gì nên chủ động nói: “Anh trai em chưa nói cho em biết sao, cô đã ly hôn rồi.”
Vu Hoan kinh ngạc nói: “Hả? Tại… tại sao ạ?”
Phó Nhàn Linh còn chưa kịp trả lời thì lại thấy Vu Hoan kinh hãi hỏi: “Không phải là vì anh trai của em chứ?”