96. Chương 96: Lại thêm một lần nữa

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 96: Lại thêm một lần nữa

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tối khi Vu Hướng Tây trở về, Thôi Hiểu cũng đi cùng.
Thạch cao của cô nàng đã được tháo ra, mùa hè khá nóng, hai bên tóc đã cắt ngắn một chút, chỉ còn mái tóc dài phía sau, buộc bằng chiếc dây buộc tóc hình quả táo mà Phó Nhàn Linh đã tặng lần trước.
Nhân lúc Thôi Hiểu đang thay giày, Vu Hướng Tây ôm Phó Nhàn Linh đi vài bước về phía phòng khách, cúi xuống hôn lên môi cô, “Vợ, hôm nay anh nhớ em nhiều lắm.”
Phó Nhàn Linh dùng sức đẩy cậu ra, “Có người ở đây!”
Cậu tưởng cô đang nói Thôi Hiểu, cười nói, “Cô ấy không nhìn thấy đâu.”
Phó Nhàn Linh đỏ mặt hất cằm. Vu Hướng Tây vừa ngẩng đầu đã thấy Vu Hoan đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.
Vu Hoan vẫn đang cầm nửa miếng dưa hấu, nhanh chóng giả vờ như không có gì, cắn thêm một miếng nữa, sau đó mới lên tiếng, “Chào anh.”
Vu Hướng Tây: “……”
Cậu buông Phó Nhàn Linh ra, đi tới trước ghế sô pha hỏi, “Sao em lại ở đây?”
Trước khi đến đây, cậu đã gọi điện cho Vu Hoan xác nhận cô bé không có việc gì mới tới, trong điện thoại Vu Hoan hoàn toàn không nói cô bé đang ở nhà Phó Nhàn Linh.
“Gây bất ngờ cho anh đó mà.” Vu Hoan thấy Phó Nhàn Linh đã đi vào bếp, lúc này mới ôm cánh tay Vu Hướng Tây, nói, “Không ngờ anh lại yêu đương với cô giáo của em!”
“Thì sao?” Vu Hướng Tây cầm một miếng dưa hấu trên bàn cắn một miếng, “Giờ cô ấy không còn là giáo viên của em nữa.”
Vu Hoan nắm chặt tay, “Thảo nào hôm đó anh cứ lạ lạ!”
Vu Hướng Tây cười, “Chuyện người lớn, trẻ con đừng xen vào.”
“Em lớn rồi mà!” Vu Hoan vừa dứt lời thì thấy một người phụ nữ đi vào, lập tức trợn mắt, không thể tin nổi nhìn Vu Hướng Tây, “Anh, anh biến thành ra thế này từ bao giờ vậy hả?”
Vu Hướng Tây suýt chút nữa thì nghẹn chết vì miếng dưa hấu trong miệng.
Thôi Hiểu đi tới sô pha, vứt túi xuống, đá dép lê, ngả người nằm dài trên ghế sô pha. Phó Nhàn Linh mang đĩa táo đã cắt từ bếp ra, đặt trước mặt cô nàng.
Thôi Hiểu liếc nhìn, nhíu mày, không động đến một miếng nào.
“Làm sao vậy? Không muốn ăn à?” Phó Nhàn Linh hỏi, “Vậy cậu muốn ăn gì?”
Thường thì buổi tối Thôi Hiểu không ăn cơm, chỉ ăn một quả táo.
Cô ấy lười biếng ngửa đầu nhìn chiếc đèn chùm pha lê trên trần, lẩm bẩm trong miệng, “Không muốn ăn.”
Tình trạng này của cô ấy đã kéo dài liên tục từ khi Hồ Dương rời đi, có lẽ đã gần một tháng rưỡi rồi. Hôm nay cô nàng đến công ty Vu Hướng Tây ngồi thẫn thờ một lúc, vì bình thường vào khoảng giờ đó, Hồ Dương sẽ đến giao rượu.
Nhưng cô nàng chờ đến chiều cũng không thấy Hồ Dương tới. Vừa lúc Vu Hướng Tây muốn đưa khách đi tham quan nhà máy rượu, cô nàng cũng tiện thể đi theo, nói rằng mình khá quen thuộc với nhà máy rượu, có thể giới thiệu cho khách hàng của Vu Hướng Tây thật tốt.
Vu Hướng Tây hiểu rõ tâm tư của cô ấy, chẳng qua cậu không muốn vạch trần mà thôi.
Mãi mới đến được nhà máy rượu, kết quả là hơn một nghìn mẫu đất đã được bàn bạc xong xuôi mà cô nàng vẫn chưa gặp được Hồ Dương. Chờ khi sắp xếp xong cho khách hàng, hỏi một nhóm người đang chuẩn bị rời đi, thì nghe nói Hồ Dương đã nghỉ việc từ lâu rồi. Ngay lập tức, mặt cô nàng sa sầm xuống, trông như thể cả thế giới này đang nợ cô tám trăm vạn vậy.
Phó Nhàn Linh cầm dụng cụ mát xa eo đặt vào lưng cô nàng, sau đó mới vào bếp chuẩn bị nấu cơm. Vu Hướng Tây cũng đi theo vào phụ giúp. Vu Hoan ngồi một bên suy nghĩ hồi lâu, định đứng dậy vào bếp giúp đỡ thì thấy anh trai đang ôm Phó Nhàn Linh hôn nhau. Cô bé lại đỏ mặt rời khỏi bếp.
Vừa ngồi xuống sô pha, liền nghe Thôi Hiểu hỏi, “Em nói xem, cái tên đàn ông đó rốt cuộc có ý gì?”
Vu Hoan ngớ người ra, “Hả?”
Gần đây, Thôi Hiểu làm việc rất kém, thường xuyên cáu gắt. Ngay cả khi khách hàng có thái độ tốt, nhà máy không chậm trễ, đơn hàng hoa tươi hoàn thành đúng ý, và tiệc cưới diễn ra hoàn hảo thì cô ấy vẫn sẽ nổi giận mắng chửi nhân viên cấp dưới không ra gì.
Khi ngủ trong xe, cô nàng còn thường nói mơ mấy câu, nhưng đó lại là gọi tên Hồ Dương.
“Hồ Dương, gãi chân cho tôi!”
Cô ấy đã tháo thạch cao nhưng cái chân kia dường như đã được Hồ Dương gãi thành thói quen. Mấy ngày nay, sau khi tháo thạch cao xong, cô thường vô thức gọi tên anh. Sau đó, dưới ánh mắt ngượng ngùng của mọi người, cô bực bội nói, “Mẹ kiếp, không có việc gì làm à? Nhìn tôi làm gì, cút đi làm việc đi!”