97. Chương 97: Một Ngày Lạ Lùng

Lầu Trên Lầu Dưới

Chương 97: Một Ngày Lạ Lùng

Lầu Trên Lầu Dưới thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh ta làm ở nhà máy rượu mỗi tháng chỉ được năm nghìn. Tỷ cho anh ta năm vạn một tháng, bảo anh ta chẳng cần làm gì, chỉ cần ‘phục vụ’ tỷ một lần là đủ cho cả tháng, sướng quá còn gì. Thế mà mẹ kiếp, mới ‘phục vụ’ được nửa chừng, anh ta lại hỏi tỷ coi anh ta là cái gì, rồi bỏ đi luôn!”
Thôi Hiểu nhìn Vu Hoan, không nói nên lời, hỏi: “Rốt cuộc người đàn ông này đang nghĩ gì vậy?”
Đầu óc Vu Hoan đang quay cuồng vì câu nói “cả tháng mới ‘phục vụ’ có một lần” của Thôi Hiểu. Cô ấp úng: “À… cái này…”
Cô bé ngượng nghịu muốn cười nhưng không sao cười nổi, đành cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả mếu máo: “Em, em cũng không biết.”
Có lẽ Thôi Hiểu cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, nghe xong câu đó thì bực bội nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Một lát sau, Vu Hoan mới nhỏ giọng nói: “Có lẽ điều mà anh ấy bận tâm chính là, tỷ coi anh ấy là cái gì.”
Thôi Hiểu mở mắt ra: “Ừm, hình như anh ta muốn yêu đương với tỷ.”
Vu Hoan nhẹ nhàng thở phào, chủ đề cuối cùng cũng trở lại bình thường: “Vậy tỷ nghĩ sao?”
Thôi Hiểu: “Tỷ chỉ muốn ‘phục vụ’ anh ta.”
Vu Hoan: “…”
Thôi Hiểu hất cằm nhìn cô bé: “Em đã trưởng thành chưa?”
“Em đã lớn rồi,” Vu Hoan đỏ mặt nói.
“À, vậy thì không sao.” Thôi Hiểu lại nằm xuống, nhắm hai mắt, lười nhác nói:
“Con gái ấy mà, đừng cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương. Yêu đương chính là rạp xiếc của đàn ông, những lời đường mật đã lừa được các em vào tròng rồi. Chờ đến khi em kết hôn, một tháng chỉ có tiền lương cố định bốn năm nghìn, phải trả khoản vay mua nhà ba nghìn rưỡi, rồi nuôi một cặp trai gái. Làm việc hơn hai mươi năm, làm đến mức trở thành một bà thím già cỗi. Còn đàn ông thì sao? Sự nghiệp thành công, trong tay có chút tiền là sẽ bao nuôi một cô gái bên ngoài, trẻ tuổi hơn, xinh đẹp hơn em. Còn em thì sao, vẫn còn ngu ngốc vì cái loại đàn ông này mà chăm sóc gia đình và con cái, đáng giá hay không?”
Vu Hoan bị nói đến mức lạnh cả tim, lắc đầu: “Không đáng.”
Thôi Hiểu nghe thấy cô bé phụ họa, như được tiếp thêm tinh thần, ngồi dậy giảng giải:
“Những cô gái trẻ như bọn em, bây giờ nghĩ gì tỷ đều biết. Lúc học đại học rồi thì tâm lý đua đòi cũng sẽ xuất hiện. Nhìn người khác ăn mặc đẹp đẽ, ăn chơi hơn thì sẽ thấy ghen tị. Nhưng mình không có tiền thì làm sao bây giờ? Cám dỗ bên ngoài lúc này cũng ập đến. Em nghĩ xem, lúc này đột nhiên lại xuất hiện một người đàn ông rất phong độ, ngoại hình cũng không tệ, quan trọng nhất là trong tay có tiền, có quyền, có thể làm cho em sống mà không cần phải lo ăn lo mặc, còn có thể mua đồ hiệu cho em. Em có động lòng hay không?”
Vu Hoan cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.
Thôi Hiểu hỏi: “Sao lại không động lòng?”
“Em không biết, chỉ cảm thấy không xứng đôi với em. Nếu anh ta có tiền lại còn phong độ, thì hẳn là nên thích một cô gái có cùng trình độ với anh ta, chứ không phải là một sinh viên,” Vu Hoan nói lời thật lòng.
“Những cô nàng có cách nghĩ như em thì ít lắm.”
Thôi Hiểu cười nhẹ: “Em biết không? Các cô gái trong trường mà có tiền thì quá ít, nhiều nhất chính là loại người trẻ tuổi xinh đẹp nhưng không có tiền. Cám dỗ từ thế giới bên ngoài, chỉ cần thả cần câu một cái, thậm chí còn chẳng cần một người đàn ông đẹp trai, tùy tiện là một lão già ghê tởm nhưng lại có tiền, thì rất nhiều em gái non tơ đều bằng lòng đi theo ông ta.”
Vu Hoan lần đầu nghe thấy những chuyện này, giống như nghe kể chuyện kinh dị ngày xưa, trong lòng cũng run sợ theo.
“Cho nên, tỷ tỷ, tóm lại là tỷ muốn nói gì? Em sẽ không giống với những cô gái khác.” Sau khi cẩn thận nói xong, cô bé còn bổ sung một câu: “Nhất định sẽ không.”
“À, tỷ chỉ muốn nói, mục đích yêu đương không phải để kết hôn mà, chơi đùa tình cảm như một tên lưu manh thôi, hiểu chưa?” Thôi Hiểu hỏi.
Vu Hoan gật đầu: “Đúng vậy, là một câu 《Trích lời Mao chủ tịch》, nhưng xuất xứ từ đại văn hào Anh quốc Shakespeare, nguyên văn là…”
Thôi Hiểu che đôi mắt lại: “Chết tiệt, tỷ phải làm sao bây giờ?”
Vu Hoan nghĩ một chút: “Cũng có thể có cách khác.”
“Cách gì?” Thôi Hiểu ném dụng cụ mát xa trên eo sang một bên, ngồi gần Vu Hoan hơn một chút.
“Tỷ đi hỏi anh ta xem, anh ta muốn cái gì. Nếu tỷ có thể làm được thì không phải đó là cách giải quyết sao?”
“Anh ta chỉ muốn yêu đương với tỷ.” Thôi Hiểu cau mày thở dài.
“Không phải tỷ lo lắng chuyện kết hôn sao?” Vu Hoan nhỏ giọng nói: “Yêu đương… cũng được mà.”
Nút thắt trong lòng Thôi Hiểu bỗng được cởi bỏ: “Chết tiệt! Chuẩn thật!”
Cô nàng hưng phấn nhảy dựng lên từ trên sô pha, nắm lấy tay Vu Hoan: “Tốt nghiệp xong đến công ty của tỷ làm nhé, tỷ trả cho em một vạn một tháng. À, đừng nghĩ nhiều, tỷ không phải đồng tính. Tất nhiên, nếu như em yêu thầm tỷ thì cũng được.”
“…”