Lấy Em Làm Điểm Tâm
Chương 14: Hình phạt nhỏ (2)
Lấy Em Làm Điểm Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả thân thể Lô Vỹ Tinh bừng lên một ngọn lửa nóng hổi.
Ninh Kiến Thần đưa tay sờ nắn hai ngọn núi căng tròn đầy sức sống trước mặt, rồi luồn tay ra sau lưng, nghe tiếng 'soạt' khuy áo của Lô Vỹ Tinh bung ra, chiếc váy theo đó rơi xuống.
Chiếc váy đỏ rực biến mất, thay vào đó là làn da trắng nõn như sữa trước mắt Ninh Kiến Thần.
Hắn nhìn cô, đôi mắt cô mờ ảo, hai má đỏ bừng, hàng mi cong dài khẽ chớp nhẹ. Giờ cô chỉ còn hai mảnh vải mỏng che đi chốn kín đáo và đôi ngực căng tràn.
Ninh Kiến Thần nuốt nước bọt, cúi xuống hôn môi cô.
Đôi môi giao nhau, quấn lấy nhau. Trong miệng cô, hắn khám phá từng ngóc ngách, quấn chặt lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn thơm ngon.
Đôi tay hắn thoăn thoắt cởi bỏ khuy áo ngực, vứt xuống đất. Đôi ngực căng tròn lộ ra trước ánh mắt ham muốn của Ninh Kiến Thần.
Hắn đặt hai tay lên đó, vừa xoa bóp vừa nhào nặn. Cảm nhận được sự mềm mại đầy khêu gợi, Ninh Kiến Thần gầm nhẹ rồi đưa tay xuống vùng bụng phẳng lì, đặt lên nơi giao thoa giữa hai chân cô.
Bàn tay hắn nhanh chóng luồn vào bên trong, chạm đến đóa hoa nhỏ mềm mại.
Cảm thấy cô đã hơi ướt. Lô Vỹ Tinh đỏ mặt, khép chân lại, vô tình kẹp luôn cả bàn tay đang ở đó của Ninh Kiến Thần.
Hắn ghé sát tai cô, giọng trầm thấp: "Thật không ngờ em lại muốn cản tôi sớm thế."
Nghe vậy, Lô Vỹ Tinh càng đỏ mặt, chưa kịp phản ứng thì ngón tay của hắn đã lướt vào bên trong cô.
"Á..." Lô Vỹ Tinh giật mình kêu lên.
Ninh Kiến Thần cười xấu xa: "Đây chính là hình phạt nhỏ dành cho em đấy."
Nói xong, ngón tay hắn càng động đậy mạnh mẽ hơn, bàn tay còn lại nhiệt tình nhào nặn đôi ngực trắng nõn không còn hình dạng.
Lô Vỹ Tinh ngực ưỡn cao, Ninh Kiến Thần cúi xuống, ngậm chặt lấy nụ hoa trên ngực cô, hút mạnh.
"A..." Lô Vỹ Tinh rên rỉ, nhưng nhanh chóng im tiếng. Đây là toilet nữ, nơi đông người qua lại, nếu quá ồn ào sẽ bị phát hiện.
Ninh Kiến Thần biết cô lo sợ, mỉm cười rồi dùng răng cắn nhẹ nụ hoa. Lô Vỹ Tinh lại được dịp kêu lên thêm lần nữa.
Tiếng rên đứt quãng từ đôi môi bị cắn, ngón tay hắn nhịp nhàng đâm vào nơi ướt át khiến Lô Vỹ Tinh càng thêm mê man.
Cô vặn mình, cảm thấy chưa đủ, nơi ấy ngứa ngáy khó chịu. Lô Vỹ Tinh mắt mờ lệ, nhìn Ninh Kiến Thần: "Thần... xin anh... khó chịu quá... ưm..."
Thực sự, cậu nhỏ của Ninh Kiến Thần đã cương lên từ lâu. Hắn kéo khóa quần, lôi ra khỏi lớp vải vật cản.
Hắn nâng chân cô lên, đầu nhọn của cậu ấy đã đặt sẵn tại cửa ngõ ướt át.
Hắn dựng cô dựa vào tường, đặt chân cô lên thành bồn cầu, rồi dùng đầu nhọn cọ xát nhẹ. Một cú đẩy mạnh, toàn bộ cậu ấy đã chìm sâu vào đóa hoa.
Nơi ấy đã quen với sự xâm lấn, nhưng cậu ấy vẫn quá lớn khiến Lô Vỹ Tinh ngẩng mặt, nhắm mắt lại.
"Áaa..."
Bên dưới là những rung động xen lẫn, bên trên là những chiếc môi nhai cắn không buông, khiến toàn thân Lô Vỹ Tinh như bốc cháy, cảm giác vừa quen vừa lạ dâng trào khắp người, nóng hổi nơi hạ thể.
Lô Vỹ Tinh không tự chủ cong người lên, đóa hoa nở thêm nhờ chân cô đặt lên bồn cầu, nhưng vẫn quá chật hẹp để dung nạp được cậu ấy.
Cô cảm nhận rõ sự co thắt khẩn trương của mình quanh vật cản to lớn bên trong.