Lấy Lại Nhà và Nỗi Lo Thầm Kín

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Lấy Lại Nhà và Nỗi Lo Thầm Kín

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Đã là người làm ăn thì làm gì có chuyện cho không. Em cứ từ chối mãi thế này khiến anh phải bận tâm liệu em có hợp với nghề này không nữa.
Lạc Bồi Nhân đặt xấp tiền mới coóng vào tay Cốc Kiều, nắm tay cô lại rồi mới buông ra. Lòng bàn tay cô không chỉ ấm lên vì những tờ tiền mà còn vương hơi ấm của anh. Vốn biết Lạc Bồi Nhân không thích rườm rà, Cốc Kiều chẳng từ chối nữa, mà lặng lẽ vào bếp nấu một suất cơm, bỏ vào hộp cho anh mang đi ăn trưa.
– Con phố ấy về đêm nhiều kẻ say xỉn, trước đây từng xảy ra chuyện không hay. Em bán hàng ở đó thì tốt nhất là nên về trước chín giờ.
Về trước chín giờ chẳng khác nào bỏ lỡ gần nửa khung giờ mua bán tốt nhất, nhưng Cốc Kiều không cãi lại, chỉ vâng lời. Cô thầm nghĩ, nếu Lạc Bồi Nhân không đến quán bar thì đã chẳng tình cờ gặp cô ở đấy. Ngay cả khi anh có đến đó thì cũng chỉ chơi nhạc trong quán, làm sao biết được cô mấy giờ mới về? Dĩ nhiên cô biết anh chỉ muốn tốt cho mình, nhưng anh làm sao hiểu được cô đang khao khát kiếm tiền đến mức nào. Cô phải kiếm tiền thật nhanh, để khi nào tích góp đủ vốn sẽ ra khu chợ gần đại sứ quán thuê một sạp hàng đàng hoàng. Đến lúc đó, dù mẹ có biết chuyện cô đi buôn cũng chẳng sao, chứ không như bây giờ, cứ phải lén lút như làm chuyện trái pháp luật, đến cả dì họ cũng phải giấu giếm. Cô không sợ dì, chỉ sợ dì lại mách mẹ.
Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Lạc Bồi Nhân nói:
– Mỗi ngày về đến nhà, em cứ lấy điện thoại bàn gọi vào máy nhắn tin của anh, báo một tiếng cho anh biết.
– Anh họ à…
– Em đã tìm được cớ đi học thêm tiếng Anh mỗi ngày để dì Cốc tin, thì cũng tìm được lý do để gọi một cuộc điện thoại chứ. Em ở nhà anh thì anh phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho em. – Lạc Bồi Nhân dứt khoát, không cho cô cơ hội từ chối. – Có một quán ăn Quảng Đông khá ngon, mai em đi ăn với anh nhé? Nhỏ Ba với nhóc Tư cũng đi.
– Em cảm ơn anh họ, nhưng em không đi đâu ạ. Mai là Chủ nhật, khách đông hơn rất nhiều, em phải tranh thủ bán thêm.
– Chỉ một bữa trưa thôi mà.
Cốc Kiều cười bẽn lẽn:
– Mọi người cứ đi vui vẻ ạ.
Dù gọi một tiếng “anh họ”, nhưng thực ra cô và Lạc Bồi Nhân xấp xỉ tuổi nhau. Hơn nữa, anh tuy lớn tuổi hơn nhưng vẫn là sinh viên, trong khi cô đã đi làm. Cô không thể cứ mãi đi ăn chực cùng nhỏ Ba và nhóc Tư mà chẳng mời lại bữa nào. Nhưng tiền của cô lúc này còn phải dùng vào việc quan trọng hơn, chưa thể hoang phí vào việc đãi khách. Thôi thì, mọi chuyện cứ đợi khi nào rủng rỉnh thì tính sau!
Thấy vậy, Lạc Bồi Nhân không ép nữa, anh viết một địa chỉ vào mảnh giấy và dặn:
– Những lúc không về nhà, anh đều ở đây. Có chuyện gì em cứ đến tìm anh. Nếu anh không có ở đó, em có thể viết giấy nhét qua khe cửa, hoặc gọi vào số máy nhắn tin của anh.
Cốc Kiều chăm chú nhìn địa chỉ trên giấy, khẽ đáp lời.
Trưa hôm đó, Cốc Kiều vội chạy ra chợ sỉ tìm mua áo len mohair như đã hứa với cô gái tối qua. Dạo này áo len mohair đang là mốt nên giá rất cao, chẳng có cách nào để cô mặc cả, đã vậy không lấy được hàng tận gốc thì lời lãi cũng chẳng được bao nhiêu. Vì thế, Cốc Kiều chỉ dám nhập vài chiếc, tự nhủ sau này nhất định phải tìm đến tận gốc để lấy hàng, nếu không thì chỉ kiếm đủ tiền tiêu vặt mà thôi.
Bị Lạc Bồi Nhân hạn chế giờ bán buổi tối, Cốc Kiều đành phải tận dụng tối đa buổi trưa. Chỗ xa thì không đi được nên cô chỉ có thể đến các trường học gần đó bày hàng, dĩ nhiên là trừ ngôi trường mình đang công tác vì ở đó có quá nhiều người quen, lỡ bị đồng nghiệp bắt gặp thì sẽ gây phiền phức lớn.
Sáng sớm Chủ nhật, Cốc Kiều sang nhà họ Trần. Cô từng hứa với Trần Huy rằng bao giờ lĩnh lương sẽ qua thăm hai bác, nhưng vì bận rộn nên cứ khất lần khất lượt mãi. Sáng nay, cô ghé một cửa hàng tạp hóa mua ít bánh kẹo và trái cây, lại đặc biệt mang cho Trần Tinh một chiếc áo len mohair màu xanh táo, bởi lần này cô có việc muốn nhờ vả cô ấy.
Số quần jeans trong tay sắp bán hết sạch. Nếu bây giờ cô lại đích thân đến lấy hàng của chủ sạp cũ, chắc chắn lão ta sẽ sinh nghi ngờ và không bán cho cô với giá tốt như trước nữa. Lão thừa biết, nếu bán không chạy thì cô đã chẳng quay lại nhập thêm hàng. Muốn chủ sạp không chút nào nghi ngờ, chỉ có cách nhờ người khác đi mua hộ. Sau khi đắn đo suy tính, Cốc Kiều thấy chỉ có Trần Tinh là người phù hợp nhất.
Bà Trần thấy Cốc Kiều đến thì mừng ra mặt, niềm nở chào:
– Ôi Bé Kiều, cháu đến chơi là quý lắm rồi, còn bày vẽ quà cáp làm gì!
Sau đó, bà lại hỏi han:
– Dạo này công việc của cháu có thuận lợi không? Nhà cháu dạo này thế nào rồi?
Cốc Kiều đáp lời:
– Dạ, công việc của cháu tốt lắm ạ. Nhà chúng cháu cũng lấy lại được rồi.
Bà Trần vui mừng thốt lên:
– Lấy lại được nhà rồi cơ à! Thế thì tốt quá rồi!
Lâu Đức Dụ đột nhiên hắt xì một cái. Gần đây, ông cuối cùng cũng xuống giường đi lại được, thậm chí còn tăng một ký. Ông giấu cả nhà viết một lá thư cho Cốc Kiều, dặn cô phải hết sức cẩn thận với anh họ bên nhà họ Lạc kia.
Thuở trước, lúc đi đòi nợ, ông từng đánh gã lừa đảo mình đến thừa sống thiếu chết, khiến gã phải nằm liệt giường mấy hôm. Nhưng cũng chính vì ra tay quá nặng mà việc đòi tiền đổ bể. Dẫu vô cùng hối hận, ông ngẫm lại vẫn thấy chuyện gì cũng có hai mặt. Lần này, ông đã rút kinh nghiệm xương máu từ vụ đó. Ngày nào ông cũng đến nhà đối phương giảng giải rằng đời nào có cái lý nợ chưa đầy năm đã phải gán nhà, yêu cầu họ phải trả lại nhà cho ông, còn tiền nợ ông sẽ trả dần, cam đoan không quá ba năm sẽ trả hết. Người ta đã chiếm được nhà rồi, đời nào chịu nhả ra? Dù Lâu Đức Dụ cứ khăng khăng cam kết ba năm sẽ trả hết nợ, nhưng lỡ ông không trả nổi thì sao? Vả lại, cũng may hồi đó Lâu Đức Dụ không có ở nhà, nếu không thì căn nhà này đã chẳng dễ dàng rơi vào tay họ.
Chủ nhà mới vịn vào việc Cốc Tĩnh Thục đã thay chồng ký giấy gán nợ. Thế nhưng, do lúc ký kết chỉ là chuyện đã rồi nên giấy tờ có phần sơ sài, Lâu Đức Dụ bèn chớp lấy kẽ hở này để lật ngược tình thế: nhà gán nợ cũng được, nhưng ai bảo là cho không các người cả mảnh đất? Mảnh đất này vốn chẳng mang họ Lâu mà là đất thổ cư của làng chia cho nhà họ Cốc, cớ gì lại phải gán cho món nợ của ông? Người ngoài làng như các người lấy tư cách gì mà chiếm đất của làng này? Nếu nhất quyết muốn lấy cái nhà, vậy thì trả đất lại đây. Đối với người chủ nhà mới, mớ lý lẽ của Lâu Đức Dụ rõ ràng là kiểu cù nhầy gây sự.
Ấy thế mà Lâu Đức Dụ lại coi mớ lý sự cùn của mình là chân lý, ngày nào cũng lân la đến căn nhà cũ để rao giảng. Lần này, ông quyết chỉ dùng miệng lưỡi chứ không động tay chân, lời lẽ cũng văn minh hơn hẳn, tuyệt nhiên không văng tục chửi thề. Ngay cả khi bị con trai đối phương vác xẻng phang vào người, ông cũng không thèm né tránh mà vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Khi Cốc Tĩnh Thục được người ta gọi tới đón chồng, thấy vợ lo sốt vó, Lâu Đức Dụ vốn định nén đau trấn an một câu rằng mình không sao, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã ngất lịm đi. Sau này nghĩ lại, ông thấy may mà mình chưa nói, nếu không thì trận đòn này kể như công cốc.
Cốc Tĩnh Thục nhất quyết đòi báo công an, tống gã thanh niên kia vào tù. Lâu Đức Dụ sau khi tỉnh lại bỗng trở nên thấu tình đạt lý lạ thường, ông khuyên vợ:
– Phải cho người trẻ một cơ hội sửa sai chứ. Cậu thanh niên kia đương nhiên là đã phạm lỗi, nhưng người ta đã muốn hối cải thì mình cũng không thể dồn họ vào bước đường cùng.
Để con trai mình có cơ hội sửa sai làm lại cuộc đời, gia đình nọ đành phải trả lại nhà, đã thế còn gia hạn thêm thời gian trả nợ cho Lâu Đức Dụ.
Thỏa thuận xong xuôi, Lâu Đức Dụ bỏ ngoài tai lời khuyên của bác sĩ, nhanh chóng làm thủ tục xuất viện. Ông không đời nào để bệnh viện moi tiền của nhà mình.
Vừa về đến nhà, Lâu Đức Dụ đã lập tức giục vợ viết thư cho Cốc Kiều:
– Mau báo cho con bé là nhà mình lấy lại được rồi.
Ông không dặn gì thêm, vì thừa biết chuyện mình bị thương thế nào vợ ông cũng sẽ giấu nhẹm. Gửi kèm lá thư còn có rất nhiều nông sản trong vườn nhà.
Chẳng bao lâu sau, Cốc Kiều đã viết thư trả lời, trong thư còn kẹp một tấm ảnh. Trong ảnh, cô cười tươi rói. Mấy đứa em gái nhận được dây buộc tóc và kẹp tóc của chị gửi về cũng mừng rơn.
Chỉ riêng Lâu Đức Dụ vẫn canh cánh trong lòng, nhưng ông không hé răng nửa lời với bất kỳ ai, ngay cả với vợ. Trước kia, thỉnh thoảng không kìm được, ông lại nhắc đến Châu Toản. Nhưng từ sau khi gây ra rắc rối lớn cho gia đình, ông chẳng những không nhắc đến lão ta nữa, mà ngay cả những kẻ làm ông liên tưởng đến hạng người khốn nạn đó, ông cũng hổ thẹn không dám đề cập tới trước mặt người nhà. Dù sao thì chí ít người ta cũng không đẩy gia đình vào cảnh nợ nần.
Nhưng suy đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, ông đành viết riêng một lá thư cho Cốc Kiều.