Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Tham vọng áo da
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà Trần nhận thấy Cốc Kiều lần này trông rất khác. Mặc dù không ăn mặc chỉnh tề như lần trước, cô vẫn toát lên vẻ xinh xắn và tràn đầy sức sống. Bà vốn nghĩ con gái tuổi mười tám mặc gì cũng đẹp, giống như mái tóc xoăn tít như tổ quạ của con gái bà, dù không ưa nổi nhưng nhìn kỹ lại thấy cũng có vẻ hay ho.
Trần Tinh vui vẻ nhận chiếc áo len lông mohair từ Cốc Kiều và đồng ý đi cùng cô. Gần đây cô nàng mới sắm một thỏi son màu xanh lá, rất hợp với chiếc áo này.
– Chúng ta đi bằng gì ạ? – Trần Tinh hỏi.
Cốc Kiều vỗ vỗ vào yên sau chiếc xe đạp, nói:
– Lên đi!
Trần Tinh vừa trèo lên yên sau vừa ngắm chiếc xe, nhận xét:
– Xe của chị trông màu mè quá.
– Để nó nổi bật, trộm nhìn vào là hết dám trộm luôn.
– Kể cả không màu mè thì chiếc xe này của chị cũng chẳng ai thèm trộm đâu. Chắc cũng phải hai mươi năm tuổi rồi ấy chứ. Chị kiếm đâu ra cái của nợ này vậy?
Dù trông cổ lỗ sĩ là vậy, chiếc xe của Cốc Kiều chạy vẫn khá êm.
Đến cổng chợ, Cốc Kiều lấy xấp tiền được cất kỹ lưỡng ra, đưa cho Trần Tinh đếm lại lần nữa.
Trần Tinh cầm cọc tiền trên tay mà không khỏi buột miệng:
– Chị bán mỗi quần jeans mà kiếm được ngần này sao? Có từng này tiền sao chị không đổi chiếc xe đạp tử tế một chút? Chị đạp đã đành, em ngồi sau cũng thấy ngượng lây.
Cốc Kiều chẳng thấy có gì đáng ngượng, cô lờ đi câu hỏi về chiếc xe, chỉ đáp:
– Trong này có cả tiền lương của chị và tiền bố chị cho dạo trước nữa.
– Chị dốc hết vốn liếng vào quần jeans, không sợ rủi ro sao? Giữ lại một ít đi chứ chị. – Trần Tinh cầm xấp tiền mà cũng thấy căng thẳng lây. – Thật sự là em chưa cầm nhiều tiền thế này bao giờ. Cho dù không phải tất cả đều do buôn bán mà có thì chị vẫn giỏi thật đấy.
Cô nàng thực sự không ngờ Cốc Kiều có thể hòa nhập với thành phố nhanh đến vậy, lại còn kiếm được tiền nữa.
– Thế này đã là ít rủi ro lắm rồi. Lát nữa đến nơi, lúc trả giá, em cứ làm đúng như chị dặn, đừng có do dự nhé.
Dựa vào kinh nghiệm lần trước, cô tin chắc lô quần jeans này sẽ bán đắt như tôm tươi.
Vốn không thiếu kinh nghiệm mặc cả ngoài chợ, Trần Tinh làm y như lời Cốc Kiều dặn khi đi lấy hàng từ chủ sạp nọ. Sau một hồi kỳ kèo mặc cả, quả nhiên cô nàng đã mua được hàng với đúng mức giá Cốc Kiều yêu cầu. Trần Tinh ì ạch kéo bao tải quần jeans nặng trịch đi vài chục mét, đến chỗ Cốc Kiều đang dắt xe đợi sẵn.
Bao quần jeans to sụ cuối cùng cũng được Cốc Kiều chằng gọn gàng lên yên sau chiếc xe đạp cà tàng.
– Em cầm một chiếc về mặc đi. – Cốc Kiều chẳng cần hỏi cỡ, cứ thế rút một chiếc quần jeans vừa với Trần Tinh từ trong bao ra dúi vào tay cô nàng. – Dạo này em còn muốn sắm thêm quần áo gì không? Kể chị nghe với.
Trần Tinh liếc chiếc xe đạp cổ lỗ sĩ của Cốc Kiều:
– Thôi thôi, em lấy áo len với quần của chị là được rồi. Mấy thứ khác em không dám nhận đâu. Chị mà thừa tiền thật thì đổi chiếc xe đi còn hơn.
Nghe vậy, Cốc Kiều bật cười:
– Em cũng đề cao chị quá rồi, chị đã giàu có gì đâu mà dám xông xênh thế. Chẳng là chị đang tính nhập thêm hàng mà chưa biết bán gì, nên muốn hỏi thử ý em xem sao.
Trần Tinh thở dài:
– Em đang mê một chiếc áo khoác da, nhưng đắt quá nên chỉ biết đứng nhìn mà nuốt nước bọt. Món này chắc chị khó lấy hàng lắm. Cả thành phố chỉ có lèo tèo vài quầy bán, trong khi mấy loại quần áo khác bày la liệt trước mắt còn phải đắn đo chán chê, thì riêng món này người ta lại xếp hàng tranh nhau mua đấy.
– Tranh nhau mua áo khoác da sao?
– Chị không tin sao? Để chiều em dắt chị đi xem cho biết.
Nghe Trần Tinh nói vậy, Cốc Kiều vốn định chiều đi bán hàng cũng đành gác lại kế hoạch, hẹn gặp cô nàng ở Tây Đơn.
Quả đúng như lời Trần Tinh, khách mua áo khoác da phải xếp thành hàng dài dằng dặc trước quầy. Một chiếc rẻ nhất cũng ngốn gần cả tháng lương của Cốc Kiều. Đúng là của hiếm là của quý, bởi khắp thành phố cũng chỉ có Tây Đơn và một trung tâm thương mại khác bán mặt hàng này.
Thấy Cốc Kiều nhìn những chiếc áo khoác da đến ngẩn cả người, Trần Tinh liền nói:
– Đợi chị bán hết chỗ quần jeans này, kiếm được bộn tiền rồi thì thừa sức sắm một chiếc về diện.
Nói rồi, cô nàng không kìm được, ao ước nói thêm:
– Phải chi em cũng được như chị.
Lúc này, Trần Tinh thực lòng ngưỡng mộ Cốc Kiều, bởi cô đã đi làm rồi, không như mình phải đợi đến sang năm tốt nghiệp mới mong có tiền sắm nổi một chiếc áo thế này.
Cốc Kiều mỉm cười, chợt nảy ra một ý, bèn đề nghị:
– Bây giờ em cũng kiếm tiền được mà. Bạn bè người quen của em nếu thấy em mặc quần jeans đẹp, muốn mua thì em cứ giới thiệu cho chị, hoặc em lấy hàng của chị về bán lại cũng được. Mỗi chiếc bán được, chị chia cho em ba tệ. Không phải chị coi rẻ công sức của em đâu, chẳng qua là vốn liếng của chị giờ eo hẹp quá.
Trần Tinh đồng ý ngay, thầm nhủ dẫu sao cũng là buôn nước bọt, chẳng mất vốn liếng gì, kiếm được đồng nào hay đồng nấy.
Cốc Kiều theo chân Trần Tinh lượn lờ khắp các quầy áo khoác da ít ỏi trong thành phố, và quầy nào cũng thấy cảnh người ta xếp hàng. Khách mua đủ mọi lứa tuổi, đông nhất là người trẻ nhưng cũng không thiếu khách trung niên và lớn tuổi. Bên cạnh đó, còn có không ít khách hàng tiềm năng như Trần Tinh, miệng thì chê đắt nhưng lòng lại thèm thuồng, chỉ là tạm thời chưa đủ tiền mua mà thôi.
Cốc Kiều chợt nhớ lại lần đi vòng đu quay, khi anh chàng ngồi cùng cabin đã hỏi Lạc Bồi Nhân mua chiếc áo khoác da ở đâu. Thế nhưng, trên quầy hàng lại chẳng có chiếc nào giống hệt của anh. Cô quan sát kỹ hơn và nhận ra các kiểu áo khoác da ở đây chỉ có vài mẫu na ná nhau, song vì nguồn cung có hạn nên khách hàng cũng không mấy kén chọn.
Quần jeans vốn đã lắm người buôn mà lại còn kén khách. Dù lô hàng trong tay không lo ế ẩm, nhưng Cốc Kiều thấy khó mà làm ăn lớn được, chỉ có thể bán lắt nhắt từng chiếc một. Áo khoác da thì khác hẳn: già trẻ đều mặc được, chỉ cần giá cả phải chăng thì chẳng sợ không có người mua. Hơn nữa, áo khoác da đắt tiền hơn quần jeans nên lợi nhuận chắc chắn cũng cao hơn nhiều.
Ý nghĩ đó vừa manh nha trong đầu, cô liền quyết tâm phải tìm hiểu rõ ngọn ngành. Cô muốn dò la nguồn hàng nhưng không tiện hỏi thẳng, bèn vờ vịt hỏi một người bán hàng:
– Chị ơi, da này là da thật sao? Hàng này sản xuất ở đâu thế chị?
Người bán hàng đáp gọn lỏn:
– Tân Tập.
– Tân Tập là ở đâu vậy ạ?
– Thạch Gia Trang, tỉnh Hà Bắc.
Chuyện áo da cứ canh cánh trong lòng Cốc Kiều kể từ cái hôm đi lượn mấy quầy hàng ấy.
Mặc dù Lạc Bồi Nhân đã cho địa chỉ nhà, cô chưa từng ghé qua lần nào, chỉ lặng lẽ nấu thêm phần cơm của anh vào những hôm anh về rồi cho vào hộp để anh mang đi.
Ban ngày, cô đến các trường học lân cận bán quần jeans, áo len và vài món phụ kiện đi kèm, tối đến lại bày sạp ở con phố kia. Cô vẫn thường thoáng thấy bóng Lạc Bồi Nhân đạp xe ngang qua, và mỗi lần như vậy đều chủ động vẫy tay chào anh. Sau đó, cô lại về nhà đúng giờ hẹn, tranh thủ gọi vào số máy nhắn tin của anh để báo rằng mình đã về đến nơi an toàn.
Cuối tháng Mười Một, Cốc Kiều bán sạch lô quần jeans cuối cùng lấy từ chủ sạp cũ. Sau khi trừ đi ba mươi tệ tiền hoa hồng của Trần Tinh, cô lãi ròng đúng một nghìn tệ. Ngay khoảnh khắc bán xong chiếc quần cuối cùng, cô không vội đi lấy hàng mới mà nghĩ ngay đến áo khoác da. Chuyến đi Tân Tập đến với cô hoàn toàn bất chợt, không hề được lên kế hoạch trước. Vào cái hôm bán hết quần, vừa đếm tiền xong, một thôi thúc mãnh liệt đã khiến cô lao thẳng ra ga mua vé tàu đi vào Chủ nhật.
Tàu khởi hành vào sáng Chủ nhật. Hôm ấy, cô nói dối dì họ là sang nhà họ Trần học nhóm với Trần Tinh, dặn rằng có thể mình sẽ về hơi muộn. Cảm giác một mình sang tỉnh khác lần này không giống chuyến tàu đường dài đến Bắc Kinh trước đây. Lần đó, cô thân không một xu dính túi, chẳng có gì để mất; còn lần này thì khác, cô không thể để mất số tiền mồ hôi nước mắt mình kiếm được, dẫu là một đồng một cắc. Cô không mua được vé ngồi, đành phải đứng chen chúc ở khoang nối giữa hai toa tàu. Nơi đây là khu vực hút thuốc, khói thuốc đặc quánh khiến cô ho sặc sụa, thoáng chốc hối hận vì đã không đeo khẩu trang. Nhưng ý nghĩ ấy chỉ lướt qua rồi tan biến, bởi trong đầu cô lúc này chỉ có hai mối bận tâm lớn nhất: tuyệt đối không để mất tiền và nghĩ xem nên nhập hàng gì.
Thế nhưng, phải đến lúc xuống tàu và lang thang đến khi mặt trời xế bóng, Cốc Kiều mới bàng hoàng nhận ra mình đã đến nhầm chỗ. Nơi này quả thật có đủ các loại da thuộc, thương nhân từ khắp nơi cũng đổ về đây nhập hàng, nhưng thứ họ bán chỉ là da nguyên liệu chưa qua gia công. Cô lân la hỏi giá, biết được giá của da bò, da cừu, da heo, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm thấy một xưởng nào bán áo khoác da thành phẩm. Lết đi rã cả chân khắp khu chợ da thuộc, thứ duy nhất cô mua được là vài đôi găng tay da, còn số vốn liếng mang theo gần như vẫn còn nguyên xi.
Mãi đến khi hoàn toàn nản lòng thoái chí, Cốc Kiều mới cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay.
Cô vội vã chen lên chuyến tàu cuối cùng về lại Bắc Kinh. Khung cảnh chẳng khác gì lúc đi: vẫn là dòng người xô đẩy chen lấn, và khói thuốc mịt mù ở khoang nối vẫn làm cô ho sặc sụa. Đúng lúc ấy, mùi cơm hộp thơm nức từ trong toa bay đến khiến cô sực nhớ ra, từ sáng đến giờ bụng mình vẫn rỗng không.
Cốc Kiều quyết định phải đối xử tốt với bản thân một chút. Cô bỏ ra năm hào mua một suất cơm hộp, rồi chật vật đứng trong khoang nối, vội vàng lùa cơm vào miệng, đúng là lúc đói thì ăn gì cũng thấy ngon lạ thường.