Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Quyết định táo bạo
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cốc Kiều không hỏi thêm, chỉ né người sang một bên nhường lối cho cậu trai kia. Cô đứng lặng nhìn theo cho đến khi chiếc xe ba gác chất đầy áo khoác da khuất dạng, lúc này cô mới ngước nhìn trời thay vì dõi theo thùng xe.
Mặt trời vẫn lơ lửng trên cao, nhưng chút hơi ấm ít ỏi của nó dường như đã tan biến sạch sành sanh.
Chiếc xe van màu vàng của Cốc Kiều vẫn đang đậu ở đầu hẻm.
Cô không đi tìm Bành Châu, cũng không quay lại khu chợ đó nữa. Để gom tiền mua áo khoác da, cô đã thanh lý gần hết hàng trong kho, ngay cả những lô áo bông và áo len bán chạy nhất. Để đẩy nhanh hàng đi, toàn bộ áo bông đều phải bán hạ giá, trớ trêu thay, người mua nhiều nhất lại chính là ông chủ Trạch. Khi đó, cô chỉ mong đẩy hết hàng đi, bán cho ai cũng được, miễn là có người mua.
Giá nhập một chiếc áo khoác da là bảy mươi lăm tệ. Sau khi trừ đi khoản tiền hàng còn thiếu và đủ thứ chi phí linh tinh khác, mỗi chiếc mang đến Erenhot bán ít nhất cũng lãi được bốn mươi đến năm mươi tệ. Theo mức cọc ba mươi phần trăm ban đầu, số tiền cô tự xoay xở đã đủ để nhập trước một nghìn chiếc áo khoác da lợn. Đó là chưa kể phần hoa hồng Bành Châu trích lại, chỉ cần một chuyến đi chưa đầy nửa tháng, cô đã có thể chắc chắn có trong tay khoản lãi bốn mươi nghìn tệ.
Hoàn thành thương vụ này, cô không chỉ giải quyết được vấn đề của gia đình mà còn thừa tiền thuê một phòng khách sạn dài hạn. Trong tình thế ấy, việc bán tháo các mặt hàng khác để thu hồi vốn nhanh chóng là điều hoàn toàn hợp lý.
Thế nhưng bây giờ, tiền cọc đã tăng vọt lên tám mươi phần trăm, thậm chí còn phải thanh toán toàn bộ. Không những vậy, cô không những không được hưởng hoa hồng từ Bành Châu mà còn chỉ có thể nhập về vỏn vẹn hơn ba trăm chiếc áo. Số hàng ít ỏi này vốn chẳng đáng công thuê xe, lại càng không đáng để tốn tiền thuê người áp tải, chỉ cần xách tay đi hai chuyến tàu hỏa là đã bán hết veo.
Giá mà cô có trong tay số tiền cả vốn lẫn tiền vay hơn trăm nghìn tệ như Bành Châu, thì dù tiền cọc có cao đến mấy, chuyến làm ăn vùng biên này vẫn đáng để thử. Khổ nỗi, cô làm gì có nhiều tiền đến thế.
Cốc Kiều lái xe thẳng về khu nhà tập thể cô đang thuê. Cô phải báo cho Lâu Đức Dụ biết họ không cần nhiều người áp tải đến vậy nữa, để ông sớm báo lại với người ta để tránh làm lỡ việc của họ. Vốn dĩ cô định rủ Lâu Đức Dụ đi cùng để ông kiếm thêm một khoản, ai ngờ lần này lại khiến ông mất công vô ích.
Lâu Đức Dụ đã dành không ít tâm sức cho chuyện tìm người áp tải lần này.
Dạo gần đây, ngày nào ông cũng chăm chú nghiên cứu tấm bản đồ mà Cốc Kiều mua về. Dù chưa từng đặt chân đến Erenhot, ông đã bị sự mênh mông hun hút của sa mạc trong tưởng tượng dọa cho khiếp vía. Giữa sa mạc hoang vu chẳng có lấy bóng người nào, lỡ gặp cướp thì đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng thưa.
Tuy chưa từng áp tải hàng hóa ra biên giới bao giờ, Lâu Đức Dụ vẫn hiểu rõ công việc này nguy hiểm đến mức nào. Người áp tải không chỉ cần gan dạ, cẩn thận mà còn phải chịu khó chịu khổ. Với lượng hàng lớn như vậy, họ vừa phải trông coi, vừa phải phụ giúp bốc dỡ, không có sức vóc thì khó lòng gánh vác nổi. Nhưng trên hết, người đó phải thật thà, bởi điều đáng sợ nhất chính là gặp phải những kẻ đâm sau lưng. Cuối cùng, ông quyết định tìm người trong số những thanh niên chuyên làm nghề đóng hàng thuê. Dạo gần đây, do việc buôn bán với Đông Âu ngày càng phát triển, các điểm đóng hàng và nhân công thời vụ mọc lên như nấm.
Giữa đám người làm thuê, Lâu Đức Dụ nhận ra một người đồng hương họ Hàn. Vì là người cùng làng với nhau nên ông biết rõ gốc gác của cậu Hàn, cũng biết cậu ta vốn tính thật thà từ bé. Ruộng đất ở quê có hạn mà nhà nào cũng đông con, đất đai không đủ nuôi ngần ấy miệng ăn, nên vài năm trở lại đây, đám thanh niên trong làng lũ lượt kéo nhau ra thành phố kiếm ăn. Cậu Hàn cũng là một trong số đó. Lúc Lâu Đức Dụ gặp cậu Hàn, cậu ta đang tranh việc với người khác, cắm cúi đóng hàng không ngẩng đầu.
Cậu Hàn là người đầu tiên Lâu Đức Dụ chọn. Thông qua cậu ta, ông làm quen thêm với vài thanh niên khác cũng chịu khó và muốn kiếm tiền, tất cả đều là người cùng huyện. Dù vậy, để cho chắc chắn, ông vẫn tìm hiểu kỹ lai lịch của từng người.
Lâu Đức Dụ đang bận rộn trong căn bếp nhỏ trong khu nhà tập thể. Ông băm nhân, cán vỏ bánh sủi cảo, định đãi Cốc Kiều một bữa sủi cảo thịnh soạn, chứ một khi đã lên đường đi buôn thì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện ăn uống nữa.
Kể từ khi đến ở cùng Cốc Kiều, ngày nào Lâu Đức Dụ cũng nấu cơm cho cô. Trước khi đến đây, dù ông dùng đầu ngón tay để nghĩ cũng đoán ra được cuộc sống của Cốc Kiều chẳng hề dễ dàng gì, nhưng con gái toàn lựa chuyện vui để kể, khiến ông cứ đinh ninh rằng cô sống không đến nỗi nào, bởi trong ký ức của ông, Cốc Kiều chẳng phải đứa giỏi giấu giếm tâm sự. Hồi cấp ba, hễ ăn phải một món dở tệ ở trường, thế nào cô cũng phải về nhà than thở một phen.
Vậy mà đến đây rồi ông mới biết con gái mình từ sáng đến tối chẳng có lấy một bữa cơm nóng sốt. Tài nấu nướng của Lâu Đức Dụ không xuất sắc, nhưng ông nghĩ ngon dở không quan trọng, miễn con gái có miếng cơm nóng lót dạ là tốt rồi.
Cốc Kiều lái xe rất vội. Trên đường, khi đi ngang qua một khu căn hộ cao cấp, cô bất chợt giảm tốc độ. Chiếc xe van màu vàng lướt qua khu chung cư dành riêng cho người nước ngoài, nơi mà phần lớn chủ hộ đều là người ngoại quốc. Trong khi nhà ở thương mại trong nội thành bán giá hai nghìn tệ một mét vuông còn ế chỏng chơ, thì nơi này lại có giá lên tới hai nghìn đô la Mỹ và nghe đâu vừa mở bán được mấy ngày đã bán hết veo. Chị gái của Lạc Bồi Nhân sống ở đây. Trước khi đi, Lạc Bồi Nhân đã cẩn thận viết lại địa chỉ và số điện thoại của chị mình cho Cốc Kiều, dặn cô nếu gặp khó khăn thì cứ đến tìm chị ấy. Anh còn nói đã kể cho chị nghe về mối quan hệ của hai người rồi.
Anh vốn không phải người thích làm phiền người khác, thế nên, việc anh cố tình viết lại địa chỉ cho cô hẳn là vì không yên tâm về cô.
Cốc Kiều tấp xe vào lề đường, hạ kính xuống ngắm nhìn mặt tiền tòa nhà. Một người bảo vệ mặc đồng phục đứng gác thẳng tắp trước cổng.
Hồi lâu sau, Cốc Kiều nở nụ cười tự giễu. Vốn dĩ chỉ cần liều một phen là cô đã có thể kiếm đủ tiền mua vài mét vuông đất ở khu này. Vậy mà giờ đây, sau bao đêm trằn trọc tính toán chuyện thuê xe, tìm người áp tải, lại còn lôi cả Lâu Đức Dụ vào cuộc, đến cuối cùng, số tiền kiếm được có khi còn chẳng đủ mua nổi một mét vuông.
Cốc Kiều gục đầu lên vô lăng, bỗng thấy toàn thân rã rời, chẳng còn hơi sức đâu mà lái xe đi tiếp. Trước đây, cô luôn nghĩ cuộc đời chỉ có một con đường, cứ cắm đầu lao về phía trước là được. Nhưng chẳng biết tự bao giờ, con đường ấy lại mọc lên đầy rẫy chướng ngại vật, chặn đứng bước chân cô. Cớ sao đường đời chẳng thể bằng phẳng hơn một chút chứ?
Thấy Cốc Kiều cứ gục mãi trên vô lăng, một bác gái đeo băng đỏ đứng bên đường bèn lại gần gõ vào cửa kính xe và hỏi han:
– Này cháu ơi, có sao không đấy!
Bà vừa dứt lời đã thấy cô gái trong xe ngẩng lên, mỉm cười đáp lại:
– Dạ cháu không sao ạ!
Dù khóe mắt cô dường như vẫn ngân ngấn nước nhưng giọng nói lại trong trẻo đến lạ.
– Không sao là tốt rồi!
Cốc Kiều ngồi thẳng dậy, nhìn con đường trước mắt trải dài đến tận nơi cô không nhìn thấy, chợt nghĩ nếu giờ đã than thở con đường này khó đi, e rằng vẫn còn quá sớm!
Cô với tay tìm chiếc máy CD. Kể từ khi Lạc Bồi Nhân nói rằng anh hy vọng mỗi ngày của cô đều trôi qua thật trọn vẹn, thay vì phải mòn mỏi ngóng trông một ngày mai tươi sáng hơn, cô đã thôi nghe bài "Ngày mai sẽ tốt hơn". Nhưng hôm nay, cô lại cầm máy lên, phát lại giai điệu quen thuộc.
Đó là bản thứ sáu do Lạc Bồi Nhân thu âm cho cô.
Cốc Kiều không về nhà mà cứ lái xe vô định, như thể phía trước là con đường bất tận. Giai điệu của bài hát "Ngày mai sẽ tốt hơn" cứ vang vọng mãi trong xe. Trời sẩm tối, bên đường có người bán khoai lang nướng, rao sáu hào một củ, một tệ hai củ. Một người mẹ trẻ vốn chỉ định mua một củ, nhưng có lẽ thấy mua một tệ hai củ vẫn hời hơn nên đã lấy luôn hai củ.
Sáu hào một củ, một tệ hai củ. Cốc Kiều bất chợt vỗ trán mình một cái. Cô đúng là ngốc thật, đến chuyện đơn giản như thế mà giờ mới nghĩ ra! Chẳng phải bình thường bán quần áo đều dùng chiêu này sao? Cớ gì lần này lại quên béng đi mất?
Cô nhấn ga chạy thẳng một mạch về nhà. Lâu Đức Dụ đã gói sủi cảo xong, chỉ chờ cô về để luộc.
Cốc Kiều vội nói:
– Bố cứ ăn trước đi ạ, tối con phải đi ký hợp đồng, bố đừng đợi con.
Cô cố tình về nhà để lấy tiền, tiện thể báo cho Lâu Đức Dụ một tiếng để ông khỏi lo.
Lâu Đức Dụ giữ lại:
– Gấp thế ư? Để mai không được sao? Ăn cơm nước xong rồi hẵng đi! Hay là…
– Thôi con không ăn đâu ạ!
Lâu Đức Dụ còn chưa kịp nói hết câu, Cốc Kiều đã nhảy tót lên chiếc xe van màu vàng của mình chạy mất hút.
Nghe tin các xưởng gia công đòi họ phải thanh toán toàn bộ tiền hàng, Bành Châu la toáng lên:
– Cái gì? Trả hết một cục ư? Thế tiền của hai đứa mình gộp lại có khi còn chẳng lấp nổi hai cái xe tải!
Dẫu đã gom góp hết tiền tiết kiệm lẫn vay mượn thêm từ bạn bè, Bành Châu cũng chỉ xoay được một trăm hai mươi nghìn tệ.
Anh ta điên tiết nói:
– Bọn này đúng là đồ ăn cháo đá bát! Ban đầu chuyện buôn áo khoác da là do cô khởi xướng cơ mà. Mẫu mã nào chẳng phải do cô chạy ngược chạy xuôi tìm về? Thế mà giờ họ mới kiếm được tí tiền từ áo khoác da đã quên ơn cô ngay, còn chơi trò qua cầu rút ván…
Nhưng lúc này Cốc Kiều lại rất bình tĩnh:
– Tiền bạc chứ có phải lá cây đâu, người ta sợ rủi ro cũng là chuyện thường tình. Với lại, bình thường họ cho tôi đặt cọc ít hơn người khác đã là nể mặt tôi lắm rồi.
Bành Châu vặn lại:
– Thế chẳng lẽ bó tay ư? Lấy được có tí hàng như này thì bõ bèn gì? Hai đứa mình vừa chạy vạy mệt bở hơi tai vừa è cổ gánh rủi ro lớn như vậy mà có khi còn chẳng bằng việc tôi buôn thêm vài chuyến đến Moscow. Ít ra đường đi lối lại bên đó tôi còn rành.
Cốc Kiều không nói toạc kế hoạch của mình cho Bành Châu mà bảo:
– Lợi nhuận phải đủ lớn mới đủ sức che lấp rủi ro. Muốn họ phớt lờ rủi ro thì chỉ có cách tăng lợi nhuận lên thôi.
– Ý cô là phải chi thêm tiền cho họ ư? – Bành Châu nghiến răng. – Thêm thì thêm! Cô nói đi, thêm bao nhiêu?
Cốc Kiều không trả lời ngay mà chỉ lấy máy tính ra, bấm một dãy số, đưa cho Bành Châu xem, rồi bảo:
– Nếu vẫn muốn giữ mức cọc ba mươi phần trăm thì giá mỗi chiếc áo buộc phải tăng lên con số này.
– Tăng nhiều thế ư? Bớt chút được không?
– Bớt nữa là hỏng việc đấy. Một chiếc áo da ít nhất cũng lãi gấp đôi, miễn nhập được nhiều hàng thì chỉ có lãi chứ không lo lỗ. Nếu anh thấy việc vừa phải tăng giá nhập hàng, vừa phải trích hoa hồng cho tôi là quá thiệt thòi, thì chúng ta không hợp tác nữa cũng chẳng sao. Anh cứ việc đến thẳng những xưởng đó mà thương lượng. Dù gì anh cũng là người từng tự đi lấy hàng, chỉ cần khéo ăn khéo nói một chút, biết đâu lại thuyết phục được họ nhận cọc tám mươi phần trăm, hoặc đàm phán được mức giá hợp lý để giữ cọc ba mươi phần trăm. Lại còn tiết kiệm được một khoản hoa hồng cho tôi. Đừng sợ làm thế sẽ đắc tội tôi. Đã là dân làm ăn thì đương nhiên phải đặt lợi nhuận lên hàng đầu. Tôi hiểu mà.
Bành Châu dậm chân bực bội nói:
– Cô còn nói thế là tôi giận đấy! Tăng thì tăng! Tôi nghe cô tất! Chỉ sợ mình tăng giá rồi mà họ vẫn không chịu giảm cọc thôi!
Tới lúc này, Cốc Kiều mới quyết định sẽ tiếp tục phi vụ làm ăn này với Bành Châu. Cô hỏi:
– Anh chuẩn bị tiền xong chưa? Tối nay mình đi ký hợp đồng luôn, để lâu đêm dài lắm mộng! Lát nữa anh cứ nghe tôi, đừng nói gì cả.
Đây là lần thứ hai các xưởng gia công gặp Cốc Kiều vào hôm nay. Ai nấy đều đinh ninh cô đến để năn nỉ họ giảm tiền cọc nên rủ nhau trốn biệt. Vốn dĩ Cốc Kiều là người đầu tiên bán áo khoác da lợn ở khu chợ này, thành thử những chủ xưởng ở đây theo được nghề này cũng là nhờ cô cả. Bây giờ bọn họ đã lật lọng đòi tăng cọc lên tám mươi phần trăm nên cũng thấy ngại nếu lại từ chối cô thêm lần nữa.
Nào ngờ Cốc Kiều cứ ngồi lì ở đó không chịu về, buộc các ông chủ phải ra tiếp mình. Cô không hề đả động đến chuyện giảm tiền cọc mà đưa thẳng cho họ một bảng giá mới. Theo đó, nếu đặt cọc tám mươi phần trăm thì giá mỗi chiếc áo khoác da vẫn giữ nguyên, song cứ mỗi mười phần trăm tiền cọc giảm đi thì đơn giá mỗi chiếc lại tăng thêm hai tệ. Chẳng hạn, cọc tám mươi phần trăm thì giá là tám mươi tệ một chiếc, nhưng nếu chỉ cọc ba mươi phần trăm thì giá đã tăng vọt lên chín mươi tệ. Đặc biệt, nếu mức cọc giảm từ ba mươi xuống còn hai mươi phần trăm, đơn giá sẽ tăng tới tận năm tệ.
– Cháu biết các chú sợ rủi ro, nhưng cháu tính làm ăn lâu dài chứ không phải ngày một ngày hai. Nếu chỉ vì ngần này hàng mà cháu lại bùng kèo, bất chấp uy tín thì các chú coi thường cháu quá. Cháu đã hứa lấy hàng của các chú thì chắc chắn sẽ lấy. – Cốc Kiều lấy xấp tiền từ túi đeo hông ra, đập lên bàn rồi cười bảo họ hãy tự cân nhắc. – Tiền nhập hàng của cháu đều ở đây cả. Hôm nay cháu lấy được bao nhiêu hàng là do các chú quyết định hết đấy!
Mãi đến tận khuya, Cốc Kiều mới mang bản hợp đồng mua bốn xe tải áo khoác da về nhà, ấy vậy mà Lâu Đức Dụ vẫn ngồi ngoài cửa đợi cô. Thấy con gái về, ông liền vào bếp luộc sủi cảo. Vài chiếc bị nát vỏ, nhưng Cốc Kiều chẳng bận tâm, cứ thế cắm mặt gắp bỏ vào miệng.
– Kiều này, mấy hôm nay bố cứ nghĩ mãi. Bán buôn thế nào, giá cả ra sao, con cứ bảo với bố, bố sẽ làm y lời con. Con đừng đi nữa, chứ con gái mà theo xe đến những chỗ như thế…
– Con gái thì làm sao ạ?
– Từ tài xế, người áp tải cho đến đứa hùn hạp với con đều là đàn ông, con là con gái đi theo bất tiện đủ đường. Con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, để bố đi thay cho. – Nói đến đây, Lâu Đức Dụ sụt sịt, tuổi già khiến ông bỗng trở nên đa sầu đa cảm. – Con yên tâm, bố đảm bảo sẽ mang về không thiếu một cắc. Con tin bố một lần này đi. Lần này bố sẽ không bỏ chạy giữa đường nếu gặp chuyện, để mẹ con con phải gánh vác gia đình nữa đâu.
Lâu Đức Dụ định giải thích rằng ông sụt sịt không phải vì muốn khóc mà là do bị cảm. Nhưng nếu con gái biết ông bị cảm, có khi cô lại lo hơn, thế là ông đành thôi.
– Bố à, không phải con không tin bố. Nhưng bố đã đến Erenhot bao giờ đâu, mà con cũng không thể bàn giao vụ buôn áo khoác da này cho bố trong một hai câu được.
Cả hai chìm vào im lặng một lúc lâu. Lâu Đức Dụ cúi gằm mặt, không dám nhìn con gái:
– Là bố làm khổ con, bố có lỗi với con Kiều ạ…
– Sau này bố không làm nhà mình thất vọng nữa là được rồi! – Cốc Kiều cắn phập một miếng sủi cảo. – Bố, sủi cảo bố làm ngon thật đấy.
Một ngày trước khi lên đường, Cốc Kiều cố ý ra tiệm cắt phăng mái tóc dài của mình. Cô biết tóc dài cũng như khuyên tai, vòng cổ, vừa dễ gây chú ý, vừa là điểm yếu để người khác tấn công. Một khi đã bị túm tóc thì đến cơ hội phản đòn cũng chẳng có.
Ngày đi Erenhot, Bành Châu suýt thì không nhận ra Cốc Kiều. Cô đội một chiếc mũ lông cừu, khoác áo bành tô kiểu bộ đội, mang đôi giày thể thao. Nhìn từ sau lưng, Bành Châu còn tưởng là một cậu nhóc áp tải nào đó, bèn hỏi Lâu Đức Dụ:
– Ủa chú Lâu, Cốc Kiều đâu rồi ạ?
Cốc Kiều quay đầu lại. Vì đã cắt phăng mái tóc xoăn cuộn sóng, kiểu tóc ngắn hiện tại khiến khuôn mặt cô trông bé tí, khiến đôi mắt to tròn nổi bật hẳn lên. Cô cười tít mắt nói:
– Anh hết nhận ra tôi rồi hay gì!