Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa

Chương 31: Vợ à, em thật dịu dàng

Li Hôn Đi, Em Không Muốn Làm Thế Thân Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bốp!”
Cô y tá vừa đắc ý nghĩ rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ thì bỗng cô ta bị một cú đánh mạnh vào cổ. Tuy nhiên, cô ta không hề ngất đi. Đẩy chiếc xe nhỏ lùi lại, cô y tá nhanh chóng bỏ chạy với tốc độ cực nhanh.
Dung Yên, tay vẫn cầm cây lau nhà: “… …”
Dù cây lau không đủ sức làm cô y tá ngất xỉu, nhưng ít nhất cũng giúp cô chặn chiếc xe lại!
Dung Yên không ném cây lau xuống để đuổi theo cô ta vì bóng dáng của cô y tá đã khuất dạng.
Quay lại phòng bệnh, Dung Yên đặt cây lau vào chỗ cũ rồi gọi điện cho Giang Ngự Bạch.
Chưa đầy năm phút sau, Giang Ngự Bạch đã đến nơi.
Dung Yên hiểu rõ việc tìm ra cô y tá kia gần như là mò kim đáy bể nhưng cô vẫn cố gắng miêu tả chi tiết nhất về diện mạo của người này.
Giang Ngự Bạch, tay cầm chai dịch truyền vừa được tháo xuống, lắng nghe rồi nhận xét:
“Chị dâu, y tá trong bệnh viện chúng em ai nấy đều có dáng người đẹp.”
Giang Ngự Hàn đang nằm trên giường, giọng nói nhàn nhạt cất lên:
“Cô ta chưa chắc đã là y tá thật.”
Dung Yên: “Ồ! Vậy thì càng khó tìm, chẳng khác nào mò kim đáy bể.”
Ngay từ khi cô y tá kia bước vào, Dung Yên và Giang Ngự Hàn đã có sự nghi ngờ.
Sự thật chứng minh rằng, nghi ngờ của họ không sai. Nếu không, cô y tá ấy sao phải chạy trốn nhanh đến vậy.
Giang Ngự Bạch vẻ mặt đăm chiêu:
“Em sẽ đem chai dịch này đi kiểm tra, rồi tra camera giám sát thật kỹ. Anh ba, chị dâu, hai người bàn bạc xem khi nào thì xuất viện nhé.”
Tiễn Giang Ngự Bạch đến cửa, Dung Yên khóa cửa phòng lại, sau đó tựa lưng vào cửa, đôi chân mềm nhũn, cô ngồi bệt xuống sàn.
Nếu không phản ứng kịp thời, để chai dịch có vấn đề kia truyền vào cơ thể Giang Ngự Hàn, chỉ nghĩ đến hậu quả thôi đã đủ khiến gương mặt cô tái nhợt.
Dung Yên đến cả sức lực để đứng dậy cũng không còn. Ánh mắt nhìn về chai dịch truyền mới được thay và thuốc trên bàn như thể đang nhìn thấy chất độc.
Giang Ngự Hàn thấy bộ dạng của cô, khóe môi khẽ nhếch.
“Không sao rồi, em đừng tự hù dọa mình.”
Một lúc lâu sau, Dung Yên mới chống tay đứng lên.
Cô cảm thấy thật may mắn vì trong bệnh viện này vẫn còn Giang Ngự Bạch là người mà cô có thể tin tưởng.
Mặc dù bạn thân của cô, Kiều Điềm Tâm cũng làm việc ở bệnh viện này. Nhưng vì Điềm Tâm không quen Giang Ngự Hàn nên trừ khi không còn cách nào khác, cô mới nhờ cô ấy giúp.
Ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh, Dung Yên nhận ra đôi chân mình vẫn còn run.
Giang Ngự Hàn đột nhiên nói:
“Vợ à, em thật dịu dàng.”
Dung Yên ngơ ngác, không hiểu vì sao Giang Ngự Hàn lại đột nhiên khen cô là dịu dàng.
Cho đến khi ánh mắt anh lướt qua cây lau nhà bên cạnh, cô mới bừng tỉnh.
Thì ra, anh không phải đang khen cô, mà là đang chê cô.
Bởi vì cô quá “dịu dàng” nên mới không đập ngất được cô y tá kia.
Sáng nay ở cổng bệnh viện, người ta chỉ cần một cú đã có thể khiến cô ngất xỉu.
Đúng vậy, Dung Yên vô thức nghĩ đến người đàn ông đeo mặt nạ kia.
Cô cảm giác bản thân và Giang Ngự Hàn luôn ở trong hoàn cảnh đầy rẫy nguy hiểm, lúc nào cũng có thể mất mạng như chơi.
Nhưng câu nói của Giang Ngự Hàn đã khéo léo chuyển sự chú ý của cô đi, đôi chân đang run rẩy của cô cũng dần bình tĩnh lại.
Dung Yên đứng thẳng dậy, mạnh mẽ tuyên bố:
“Anh uống thuốc đi, truyền xong chai dịch này, chúng ta xuất viện.”
Dung Yên có cảm giác nơi cô đang ở không phải phòng bệnh cao cấp, mà là một cái chảo dầu sôi.
“Ừm.”
Thấy “Giang ba tuổi” phối hợp như vậy, Dung Yên khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Uống thuốc Đông y trước nhé?”
“Ừm.”
Nhưng khi Dung Yên đưa ống hút đến bên miệng Giang Ngự Hàn, anh lại không chịu mở miệng.
Cô biết ngay mà, làm gì có chuyện dễ dàng đến thế.
Đặt cốc thuốc xuống, Dung Yên khoanh tay trước ngực, hùng hổ nói:
“Em đã hôn anh rồi đấy!”
Giang Ngự Hàn nhàn nhạt đáp:
“Hời hợt quá, không đạt yêu cầu đâu.”
Dung Yên: “...”
Thật tức chết đi được!
Cô đã vất vả lắm mới lấy hết can đảm, hành động còn nhanh như vậy, thế mà lại không đạt yêu cầu.
Dù đã tham gia hơn năm mươi bộ phim nhưng Dung Yên chưa từng quay bất kỳ cảnh thân mật nào cả.
Giang Ngự Hàn không hề thúc giục, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Dung Yên mím môi, giọng không mấy vui vẻ:
“Anh Giang à, vậy anh nói thử xem, thế nào mới gọi là không hời hợt và đạt yêu cầu?”
Ánh mắt người đàn ông dừng lại ở vị trí bên cạnh mình:
“Em lên đây trước đi.”
Dung Yên ngẩn người, chỉ là hôn thôi mà, sao còn phải lên giường chứ?
Cũng đúng, tình trạng của Giang Ngự Hàn hiện tại đặc biệt mà thôi!
Mặt đỏ bừng, cô khẽ vén chăn, nhẹ nhàng nằm xuống vị trí bên cạnh Giang Ngự Hàn.
Cô rất căng thẳng, không dám nhúc nhích, sợ vô tình chạm vào người anh ấy.
“Rồi sao nữa?”
Anh khẽ nhíu mày: “Thả lỏng đi, bây giờ anh không làm gì em được đâu.”
Dung Yên hít sâu vài hơi, thấy cũng có lý. Hiện tại, người nắm thế chủ động là cô, đáng ra Giang Ngự Hàn mới phải sợ mới đúng.
Vội vàng lắc đầu, cô là người đàng hoàng, tuyệt đối không lợi dụng lúc người khác yếu thế mà làm càn.
Nghĩ như vậy, Dung Yên cũng không còn căng thẳng nữa, cơ thể dần thả lỏng.
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn đầy mê hoặc của người đàn ông vang lên bên tai cô:
“Quay mặt lại đây nhìn anh đi.”
Dung Yên ngoan ngoãn nghe lời, lập tức quay mặt về phía Giang Ngự Hàn.
“Xa như vậy, em định hôn kiểu gì đây?”
Đương nhiên là không hôn được.
Dung Yên chậm rãi dịch người lại gần, khoảng cách giữa cô và khuôn mặt như bước ra từ tranh vẽ của Giang Ngự Hàn ngày càng gần.
Nhiệt độ trên mặt cô cũng mỗi lúc một cao.
Cô thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, chắc Giang Ngự Hàn cũng nghe thấy rồi.
Hai người cùng nằm chung trên một chiếc gối, Dung Yên nhìn đôi môi mỏng gần trong gang tấc của anh, trong lòng thầm hô:
“Nhanh lên, nhanh lên…”
Cô sợ trái tim nhỏ bé của mình nhảy ra ngoài mất, còn lo mình vì quá hồi hộp mà ngất xỉu luôn.
Dung Yên, cứ coi như đang diễn một cảnh thân mật với nam chính vậy.
Hơn nữa, nam chính này có nhan sắc không hề thua kém gì những “cực phẩm nhan sắc” trong giới giải trí.
Nghĩ đến đây, cô quyết định nhắm mắt làm liều. Cô trực tiếp tiến tới, để đôi môi đỏ mọng của mình chạm vào đôi môi mỏng của anh.
Sợ lại bị nói là hời hợt hay không đạt yêu cầu, Dung Yên không vội rời khỏi môi anh ấy.
Rõ ràng cảm giác phải là chạm vào thứ gì đó mềm mại như thạch, nhưng cô lại có cảm giác như đang chạm phải củ khoai nóng bỏng.
Dung Yên không nhắm mắt và từ đôi mắt gần trong gang tấc của Giang Ngự Hàn, cô thấy được hai chữ “oán trách”.
Anh vượt qua đôi môi của cô, mạnh mẽ tiến sâu vào…
Khoảnh khắc tiếp theo, Dung Yên hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Khi cô thở dốc không nổi và gần như ngạt thở, anh mới buông cô ra, cúi sát tai cô, giọng nói trầm thấp vang lên:
“Anh chưa từng dạy em cách hôn sao?”
Dung Yên vừa thở dốc, vừa thầm nghĩ.
Trước đây Giang Ngự Hàn chỉ biết cưỡng hôn cô. Sau đó thì lên giường, hoặc có thể là trên sofa, trong phòng tắm…
Thậm chí đến vài câu cũng chẳng nói nổi, làm sao có thể dạy cô cách hôn.
Nhưng Dung Yên phát hiện, Giang Ngự Hàn bị mất trí nhớ hiện tại lại có thể trò chuyện được với cô.
Khi hơi thở dần đều lại, Dung Yên quyết định nhân cơ hội này tính sổ với ai đó một phen.
Bàn tay nhỏ bé, ấm áp của cô nhẹ nhàng đặt lên áo bệnh nhân của anh ấy.
Dung Yên mím môi, giọng nói vừa mềm mại vừa ngọt ngào nói:
“Anh Giang à, trước đây anh rất tệ, nhất là... trên giường…”