Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 31: Người quen thuở nhỏ
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người đến là một thái giám, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao ráo, giọng nói cũng không the thé như những thái giám khác. Nếu không phải y phục thái giám trên người, nhìn qua hắn chẳng khác nào một nam tử bình thường. Phía sau hắn có hai tiểu thái giám đi theo, mỗi người tay xách mấy thùng gỗ đầy nước.
Chu Hiên Dung phủi phủi lớp bụi trên áo, với vẻ mặt ghét bỏ, bước vào phòng. Hắn đi vòng quanh Sở Tôn Hành mấy vòng, sau đó lắc đầu thở dài: “Đây chẳng phải là Sở thị vệ của chúng ta sao? Lâu lắm rồi không gặp, sao lần nào gặp ngươi cũng thảm hại như vậy?”
Sở Tôn Hành luôn giả vờ như không để ý đến sự khiêu khích ngấm ngầm của Chu Hiên Dung, nhưng vì quá hiểu tính cách dai dẳng của người đối diện, hắn chỉ đành ứng phó qua loa vài câu cho xong chuyện.
“Ta vốn tưởng Sở thị vệ trèo được cành cao thì sẽ sống thoải mái hơn, nhưng bây giờ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.” Chu Hiên Dung vặn vẹo cổ, cúi người cảm thán: “Sao vậy, chủ nhân của ngươi không bảo vệ được ngươi sao, sao vẫn bị nhốt ở cái nơi chó còn chẳng muốn đến thế này?”
“Này, ta nói chứ, người trong cung đều nói Tứ Điện hạ số khổ, mắt mù, ngàn chọn vạn chọn cuối cùng vẫn chọn trúng ngươi.” Chu Hiên Dung hất tay áo, đút tay vào trong, “Lần này nhìn xem, đúng là mù thật rồi, đã bao giờ thấy cảnh hạ nhân phạm lỗi còn liên lụy cả chủ nhân cùng nhau bị cấm túc chưa?”
“Cái nơi chó còn chẳng muốn đến, Chu công công chẳng phải cũng đến rồi sao? Công công tuy nói là làm việc dưới trướng Li phi nương nương, nhưng dù sao cũng chỉ là một nô tài giống ta mà thôi.” Sở Tôn Hành thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Chu Hiên Dung, lạnh giọng nhắc nhở: “Tứ Điện hạ cũng coi như nửa chủ nhân của công công, tốt nhất công công nên giữ mồm giữ miệng cho cẩn thận thì hơn.”
“Phi!” Chu Hiên Dung ngang ngược giơ tay lên giữa không trung, nhưng rồi cứng đờ một lát lại gượng gạo thu về: “Đừng có lấy ta ra so sánh với ngươi, dù ngươi và ta đều là nô tài, ta cũng mãi mãi cao hơn ngươi một bậc!”
Giọng điệu khi nói ra lời này tuy đầy khinh miệt, nhưng trong đó lại thoáng lộ chút ấm ức. Dù chỉ thoáng chốc đã bị hắn che giấu đi, nhưng Sở Tôn Hành vẫn thu hết vào mắt.
Hắn nhàn nhạt mở miệng: “Ngươi vẫn như xưa.”
“Đừng nhắc đến chuyện trước kia với ta!” Chu Hiên Dung trợn mắt, lớn tiếng nói: “Ta thành ra như bây giờ chẳng phải là do ngươi sao!”
“Ta chưa từng bắt ngươi vào cung.” Sở Tôn Hành lắc đầu: “Ta là thân bất do kỷ, nhưng ngươi lại chẳng phải không có lựa chọn khác.”
Chu Hiên Dung dời mắt đi, giấu đi chút ửng đỏ trong đáy mắt.
Hắn vốn chỉ là một đứa trẻ mồ côi, sinh ra còn chưa kịp nhìn rõ mặt cha mẹ đã bị vứt bỏ bên bờ sông. Một đứa trẻ nhỏ xíu làm sao hiểu được cách kiếm sống, chỉ đành bắt chước đám ăn mày ven đường, xin chút thức ăn qua ngày.
Sau này tình cờ được Sở lão Tướng quân nhìn thấy, liền được ông mang về phủ làm tạp dịch.
Lần đầu tiên gặp Sở Tôn Hành trong phủ, thấy Sở Tôn Hành đang quỳ trên đất giặt quần áo, Chu Hiên Dung tưởng Sở Tôn Hành cũng là một hạ nhân, đoán chừng tuổi tác xấp xỉ mình, liền muốn kết bạn làm quen, để sau này trong phủ cũng có người để trò chuyện.
Sau này biết được thân thế đáng thương của Sở Tôn Hành từ những người khác, Chu Hiên Dung không những không tránh né, ngược lại còn thêm vài phần thương tiếc.
Chu Hiên Dung khi còn bé ngây thơ đáng yêu, lại không hiểu sự đời. Trong cái phủ Tướng quân vốn không dung sai sót này, nhờ sự giúp đỡ của Sở Tôn Hành mà hắn không gây ra chuyện gì.
Hắn nguyện ý cho rằng những ngày như vậy đã là phúc phận, không lo ăn không lo mặc, bên cạnh còn có người để trò chuyện giải buồn. Tuy chưa từng được ai coi trọng, nhưng may mắn có một chỗ dung thân, không đến nỗi phải phiêu bạt khắp nơi, không biết phương hướng.
Nhưng lòng người luôn không biết đủ, những khát vọng lớn dần theo tuổi tác không phải là điều mà cuộc sống hiện tại của hắn có thể bù đắp. Vừa hay lúc đó, Sở Tôn Hành bị Sở lão Tướng quân đưa vào cung, Chu Hiên Dung cũng không cam tâm cả đời chỉ làm tạp dịch trong phủ Tướng quân. Hắn cũng muốn vào cung làm việc, cũng muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý mà người khác đều có thể dễ dàng có được.
Nhưng hoàng cung sao có thể đơn giản như hắn nghĩ.
Mang theo một trái tim đầy khát vọng bước vào bức tường cao kia, cuối cùng lại sai một ly đi một dặm, bị tịnh thân rồi mặc vào bộ y phục thái giám.
Mà cùng lúc đó, khi hắn từ tịnh thân phòng tỉnh lại, cùng với cơn đau đớn dữ dội ở hạ thân và sự tuyệt vọng không ngừng bao trùm xung quanh, âm thanh đầu tiên hắn nghe thấy lại là tin vui Sở Tôn Hành được Vân Trần đưa về Lăng Uyên Điện làm thị vệ thân cận.
Những chuyện cũ không muốn nhắc lại này lại hiện về trong đầu, đôi mắt Chu Hiên Dung đỏ rực, hắn nghiến răng, hai tay không tự chủ khẽ run lên.
Trong nhà kho củi nhất thời im lặng đến đáng sợ.
Hắn nhắm mắt thở dài, ngẩng đầu lên tự giễu cười: “Không quan trọng nữa rồi, được mất vốn dĩ là lẽ thường, huống hồ bây giờ ta tốt lắm rồi, ít nhất là tốt hơn ngươi nhiều.”
Trong cung không ai biết chuyện ân oán giữa hai người, tiểu thái giám phía sau thấy hai người ngươi một lời ta một lời nói toàn những câu khó hiểu, dò dẫm gọi một tiếng “sư phụ”.
Chu Hiên Dung lúc này cũng hoàn hồn, hắn phất tay bảo người đặt thùng gỗ xuống, xé một mảnh vải ném vào thùng: “Rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi rồi, chi bằng Sở thị vệ thừa dịp này dọn dẹp sạch sẽ cái nhà kho củi này, biết đâu nương nương nhìn thấy, còn có thể giảm cho ngươi vài ngày cấm túc.”
Hắn nói xong liền quay người rời đi, chân vừa nhấc lên nửa bước, cơn gió lạnh ập đến khiến hắn không khỏi rùng mình. Hắn khựng lại một chút, sau đó làm như không có chuyện gì ra khỏi nhà kho củi, không lâu sau liền ôm một chiếc chăn mỏng trở lại, tiện tay ném xuống đất.
Thấy sư phụ muốn đi, tiểu thái giám vội vàng lấy từ trong ngực ra một cuộn dây thừng thô, do dự ngăn Chu Hiên Dung lại: “Sư phụ, Li phi nương nương dặn ngài trông coi hắn cẩn thận, nếu để hắn chạy mất, sư phụ phải chịu trách nhiệm đó.”
Một thái giám khác thấy vậy cũng phụ họa nói: “Dù sao hắn cũng là một thị vệ, có chút võ công trong người, sư phụ cứ để hắn ở đây như vậy, e là không ổn đâu.”
Chu Hiên Dung nghe hai người lải nhải bên tai khiến hắn bực bội, hắn không kiên nhẫn lên tiếng cắt ngang lời hai người, nhíu chặt mày, ra vẻ khó hiểu: “Là ta quyết định? Hay là các ngươi quyết định?”
Hai tiểu thái giám lập tức im thin thít như ve sầu mùa đông, nhét cuộn dây thừng thô vào trong ngực, nhìn nhau một cái, rồi dứt khoát giơ tay liên tiếp tát vào mặt mình.
Miệng còn liên tục nhận lỗi: “Đương nhiên là sư phụ quyết định, đồ nhi lắm lời, đa tạ sư phụ dạy bảo!”
Chu Hiên Dung thấy vậy khẽ hừ một tiếng qua mũi, hất mặt bước ra khỏi phòng.
Sở Tôn Hành nhìn bóng lưng cố ý ưỡn thẳng của Chu Hiên Dung, nhặt chiếc chăn rơi trên đất lên, trong lòng có chút xúc động, nhưng nhiều hơn lại là vô vàn tiếng thở dài.