Chương 52: Điềm Báo Chẳng Lành

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 52: Điềm Báo Chẳng Lành

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vu sư Liên Châu?" Thuận Đế lặp lại khẽ khàng, rồi thản nhiên nhận chén trà từ đại công công bên cạnh, gạt nhẹ bọt trà, hờ hững hỏi, "Chỉ một mình ngươi đến thôi sao?"
Phía sau Chử Sư Di vẫn còn vài người ăn mặc như gia nhân đứng thẳng tắp. Lão đương nhiên hiểu ẩn ý trong lời nói của Thuận Đế. Liên Châu vốn dĩ quanh năm sống nhờ vào Đại Thuận, vậy mà trong ngày mừng thọ của Thuận Đế lại chỉ phái một vu sư đến, quả thực là cực kỳ bất kính.
Những người dự tiệc đều là kẻ tinh tường, thấy vậy liền giả vờ như không liên quan đến mình mà ngồi xem trò vui. Thậm chí có người còn không nhịn được thêm lời châm chọc, phụ họa vài câu bất lịch sự.
Chử Sư Di đứng giữa muôn vàn ánh mắt dò xét nhưng vẫn điềm nhiên. Lão vuốt vuốt vạt áo, tiến vài bước lên phía trước, cúi người, chậm rãi nói với vẻ cung kính: "Bệ hạ xin bớt giận. Quốc chủ gần đây thân thể không khỏe, đến cả giường cũng không thể rời, thật sự không thể đích thân đến, đặc biệt phái kẻ hèn này đến đây để tạ tội thay người."
Vừa nói, lão vừa vịn tay vào cung nữ bên cạnh, chầm chậm, khó nhọc quỳ xuống, liên tục dập đầu vài cái về phía Thuận Đế.
Vân Trần nhân dịp này quan sát kỹ lão. Chử Sư Di trông ít nhất cũng đã ngoài tám mươi, má hóp sâu hoắm, dáng người không cao, co ro trên mặt đất. Dù mặc vài lớp áo vẫn không che giấu được tấm lưng gầy guộc, xương xẩu của lão.
Nhưng kỳ lạ là, một ông lão gầy gò ốm yếu như vậy lại có mái tóc đen nhánh mượt mà, dù nhìn kỹ từng sợi cũng không thấy một sợi tóc bạc nào.
Thuận Đế chậm rãi uống hết nửa chén trà rồi mới nhìn thẳng vào lão. Lúc này, trán Chử Sư Di đã dập đến đỏ ửng, những vết đồi mồi trên khuôn mặt nhăn nheo trông có vẻ hơi dữ tợn.
"Chuyện nhỏ nhặt thôi, đứng lên đi." Thuận Đế đặt chén trà xuống, phất tay, "Trẫm nhớ không lầm thì quốc chủ Liên Châu xưa nay ưa hoạt động, thân thể vẫn luôn rất tốt, sao đột nhiên lại ốm đến mức nằm liệt giường?"
Chử Sư Di được người đỡ đứng dậy, nghe vậy lập tức chắp tay đáp lời: "Nói ra thật xấu hổ, kẻ hèn đã nghiên cứu bói toán mấy chục năm. Trước đây mạo muội bói cho quốc chủ một quẻ, quẻ tượng báo rằng quốc chủ gần đây không được dính vào thức ăn tanh. Nhưng vạn lần không ngờ quốc chủ lại không để lời kẻ hèn này vào tai, đến nỗi từ đó về sau mắc một chứng bệnh kỳ lạ, cần phải nằm giường tĩnh dưỡng vài ngày."
"Chuyện này cũng là lỗi của kẻ hèn không khuyên được quốc chủ, tội đáng chết."
"Thật sự có thể bói chuẩn đến vậy sao?" Thuận Đế nghe vậy, không mấy quan tâm đến tình trạng của quốc chủ, ngược lại lại tỏ ra rất hứng thú với chuyện bói toán của Chử Sư Di.
Vân Túc ở phía xa thấy vậy cũng góp lời: "Bẩm phụ hoàng, nhi thần trước đây từng nghe nói Liên Châu có một vị vu sư bói toán cực kỳ giỏi, dân Liên Châu đều ví người này như thần tiên giáng trần."
"Ồ? Lại có chuyện này?" Trong mắt Thuận Đế hiện lên vài phần suy ngẫm, nhưng cũng không quên chuyện chính, lập tức chuyển sang hỏi: "Liên Châu lần này săn bắn đoạt được vị trí đứng đầu, ngươi có yêu cầu gì muốn thỉnh cầu trẫm không?"
"Kẻ hèn không dám, chuyện hôm nay là Liên Châu chúng ta thất lễ, đâu còn mặt mũi nào mà xin Bệ hạ ban thưởng gì." Chử Sư Di khẽ ho khan vài tiếng, chắp tay hành lễ, lời lẽ chân thành tha thiết: "Kẻ hèn mạo muội, liệu có thể dùng hết sở học cả đời để bói cho Bệ hạ một quẻ, chỉ cầu Bệ hạ bình an, cũng là để thay Liên Châu chuộc tội này."
Đại công công đứng bên cạnh nghe lão nói vậy cũng cảm thấy rất hợp lý, bèn liếc nhìn Thuận Đế để dò ý.
Thuận Đế trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn đồng ý: "Lên đây bói cho trẫm xem."
Chử Sư Di tạ ơn, vội vàng xoa xoa hai lòng bàn tay, được người đỡ lên đài cao.
Lão lấy ra vài đồng tiền xu từ trong tay áo, cẩn thận lau sạch sẽ rồi mới đặt lên mặt bàn. Sau đó, lão lấy ba đồng ném lên không trung, mỗi lần ném như vậy là một hào. Cứ lặp lại sáu lần như thế, một quẻ sơ bộ đã hình thành.
Vân Tế ngồi bên dưới không yên phận, thỉnh thoảng lại ngó đầu lên xem, xem đến mức kinh ngạc vỗ bàn tán thưởng.
Y xưa nay có hứng thú không nhỏ với những chuyện quỷ thần này. Năm nào trong cung mời đạo sĩ làm phép, y cũng phải xông vào hỏi cho ra nhẽ, khiến một đám đạo sĩ giận mà không dám nói. Đến nỗi về sau, những đạo sĩ vào cung đều nghe đến danh "Tam Điện hạ" mà khiếp sợ, đều phải đi đường vòng.
Hiện tại, người bị y làm phiền đến mức ù tai từ đạo sĩ nay biến thành Tiêu Đại Tướng quân. Hắn thật sự không thể nhịn được nữa, ngay khi Vân Tế sắp thốt ra câu tiếp theo liền nhanh tay lẹ mắt đưa tay bóp chặt môi y: "Yên tĩnh chút đi, làm ta đau đầu quá."
Vân Tế bị bịt miệng, sức lực chênh lệch nên không thoát nổi, chỉ đành ngọng nghịu mắng một tiếng: "Láo xược!"
Giữa trưa nắng gay gắt khiến mọi người nóng nực. Gia nhân phía sau mọi người dự tiệc đều hiểu ý giơ ô giấy che nắng cho chủ tử của mình.
Vân Tế và Tiêu Vị Trọc ở chung chưa bao giờ mang theo thị vệ khi ra ngoài, lúc này cũng không có ai che ô. May mà thân hình Tiêu Tướng quân đủ rộng, đủ để che chắn cho một Tam Điện hạ.
Ánh nắng trên đầu Vân Trần cũng trong nháy mắt bị một bóng râm thay thế. Sở Tôn Hành không biết tìm đâu ra một chiếc ô giấy, đang đứng sau lưng y nửa thước để che cho y.
Nửa người hắn ở dưới ô, nửa người còn lại hòa vào ánh nắng. Từ góc độ này của Vân Trần chỉ có thể nhìn thấy những đường nét rõ ràng trên cổ hắn. Không rời mắt được, trong lòng y bỗng nhiên nổi lên một hồi trống ngực dồn dập, dứt khoát cứ giữ nguyên tư thế này mà chống cằm nhìn hắn.
Cảm nhận được ánh mắt của y, Sở Tôn Hành cúi đầu, dịu giọng hỏi: "Điện hạ, sao vậy?"
"Không có gì." Vân Trần kéo vạt áo hắn, kéo hắn lại gần mình hơn một chút, "A Hành có tin quẻ tượng không?"
Sở Tôn Hành thật thà đáp: "Không tin hoàn toàn. Quẻ tượng là do trời định, người tin thì dốc lòng gửi gắm niềm tin, người không tin thì nghe cho vui tai thôi. Ngày sau thần quỷ khó lường, ngay cả trời xanh cũng chưa chắc tính toán chuẩn xác."
Vân Trần không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ gật đầu. Y khác với Sở Tôn Hành, từ nhỏ đã rất tin vào quẻ tượng.
Người ta sở dĩ đi xin quẻ bói, chẳng qua là vì chuyện trong lòng họ vô cùng quan trọng, hoặc là vì người thân, hoặc là vì người yêu. Dù là loại nào cũng không muốn có bất trắc xảy ra, cho nên mặc kệ thầy tướng phán kết quả tốt hay xấu, người xin quẻ cũng không thể không tin.
Nếu là điềm lành, thì cầu mong bình an may mắn. Nhưng nếu là điềm dữ, thì sẽ dốc hết tinh thần để đề phòng trước, tránh để người trong lòng mình bị liên lụy.
Trên đài cao, Chử Sư Di không biết vì sao liên tục bói mấy quẻ mà tay vẫn không ngừng nghỉ. Nhìn từ xa xuống, hai bàn tay cầm tiền đồng của lão vẫn đang run nhẹ.
Vân Trần cách lão xa như vậy còn có thể chú ý được, Thuận Đế ngồi ngay phía trước lão đương nhiên cũng thu hết mọi hành động khác thường của lão vào mắt, không khỏi khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Thế nào?"
Đế vương dường như bẩm sinh đã mang theo một sự uy áp không giận mà vẫn khiến người khác kính sợ. Chử Sư Di hoảng hốt đến nỗi không cầm chắc tiền đồng, làm rơi mất hai đồng xuống đất, phát ra tiếng "leng keng" rồi dần dần im bặt.
"Bẩm Bệ hạ, quẻ tượng kẻ hèn bói được, nói Bệ hạ, Bệ hạ..."
Lão ấp úng hồi lâu vẫn không thể nói hết câu. Thuận Đế cũng đợi đến mức mất kiên nhẫn, giọng điệu càng thêm nghiêm nghị, quát: "Nói!"
Chử Sư Di tay chân luống cuống, vội vén áo bào quỳ xuống đất, cúi đầu, lời nói mang theo nửa phần run sợ, nửa phần hoảng hốt: "Kẻ... Kẻ hèn tính đi tính lại không dưới mười lần, quẻ tượng đều báo trước Bệ hạ gần đây sẽ gặp tai họa đổ máu, quẻ này là điềm chẳng lành!"
----------------------------
Tiểu kịch trường:
Thầy bói: Bói quẻ đây bói quẻ đây, một xu một lần!
Điện hạ: Tiên sinh, bói cho ta một quẻ, sau này ta có thể nắm tay người yêu trọn đời không?
Thầy bói: Quẻ tượng hiển thị: Tuy đường đi gian nan nguy hiểm, nhưng cuối cùng vẫn có thể được như ý nguyện.
Tiểu Sở: Đa tạ.
Tiểu Bắc: ? Ngươi không phải nói không tin sao?
Tiểu Sở: Cái này thì tin.