Chương 53: Bí đảo Nam Hải

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 53: Bí đảo Nam Hải

Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Láo xược!"
Từ trong đám đông vang lên một giọng nói the thé đầy vẻ kiêu ngạo, Chử Sư Di kinh hãi ngẩng đầu nhìn. Bên cạnh Thuận Đế ngồi hai người phụ nữ, người bên phải y phục lộng lẫy, dung mạo tuyệt đẹp, dù chỉ ngồi yên, dáng vẻ yêu kiều vẫn hiện rõ, lão không khỏi nhìn thêm mấy lần.
Chỉ là lúc này, trên gương mặt người phụ nữ kia không còn vẻ quyến rũ, ngược lại đôi mày liễu khẽ nhíu lại, ánh mắt trừng trừng nhìn Chử Sư Di rõ ràng lộ vẻ giận dữ, ngay cả chiếc trâm cài tóc vững vàng trên đầu cũng run lên bần bật.
"Ai cho ngươi lá gan ở đây ăn nói lung tung!" Minh Quý phi chỉ tay vào lão, quát lớn gọi người bên cạnh, "Người đâu, còn không mau lôi kẻ này xuống, ta nuôi các ngươi để làm gì!"
Đám nô tài đứng chờ bên cạnh nghe vậy, bước chân chần chừ, cười gượng gạo khó xử, tiến thoái lưỡng nan. Dường như muốn xin một lời khẳng định, tất cả đều run rẩy dời mắt về phía vị đế vương đang ngồi ở chủ vị.
"Thanh Liên." Thuận Đế nhàn nhạt nghiêng đầu, trầm giọng nhắc nhở: "Vô lễ."
Minh Quý phi mím môi, một bụng tức giận chưa kịp trút ra, nhất thời nghẹn ứ nơi lồng ngực không chỗ giải tỏa, vô cùng bực bội. Nhưng biết Thuận Đế liếc mắt cảnh cáo không nặng không nhẹ, nàng cũng không dám nói thêm gì, đành thu lại vẻ hờn dỗi quay mặt đi.
Li phi ở phía bên kia cũng bị bốn chữ "điềm báo chẳng lành" dọa cho ngây dại, chiếc lò sưởi đặt trên đầu gối không cầm chắc, rơi xuống đất. Chu Hiên Dung nhanh mắt nhanh tay cúi người nhặt lên đưa trả.
Nhận ra hành động thất lễ của mình, bà trong nháy mắt liền điều chỉnh cảm xúc, khi mở miệng lại trầm ổn hơn nhiều, chỉ là giữa đôi mày vẫn khó giấu vẻ lo lắng.
"Vậy theo ý vu sư, có cách nào hóa giải quẻ này không?"
Sợ Thuận Đế không để tâm, bà lại nắm lấy tay ông khẩn thiết khuyên nhủ: "Bệ hạ, thà tin là có còn hơn không tin là không."
Chử Sư Di dịch người quỳ về phía trước, dập đầu cung kính nói: "Quả thật có một cách có thể hóa giải, chỉ là không biết có thể thực hiện được hay không."
"Nói." Thuận Đế nghiêm mặt nói.
"Bệ hạ có từng nghe qua đảo Sương Hàn chưa?" Chử Sư Di nói, "Hòn đảo này quanh năm ẩn mình ở bờ biển Nam Hải, không giao du với bên ngoài nên ít người biết đến. Trên đảo có một vật trấn đảo tên là Ức Thủy Thạch, tương truyền mang đại cát thiên hạ. Tuy chưa từng có ai nhìn thấy toàn bộ hình dáng của nó, nhưng nếu có may mắn tìm được vật này đặt trong tẩm điện vài ngày, tiểu nhân dám chắc Bệ hạ nhất định có thể bình an vượt qua hung kiếp."
Thuận Đế đa nghi, nghe vậy liền nhíu chặt mày, dễ dàng nhận ra vài sơ hở trong lời lão: "Đã là ít người biết đến, vậy ngươi từ đâu mà biết được?"
Chử Sư Di không ngừng lại, đối đáp trôi chảy: "Ít người biết đến cũng không có nghĩa là hoàn toàn không ai biết đến. Sư phụ của kẻ hèn trước đây du ngoạn từng đến hòn đảo này, những điều này đều là do ông ấy kể lại."
"Đảo Sương Hàn hiểm trở, người trên đảo phần lớn lại tinh thông cổ độc, cho nên chuyến đi này e rằng không dễ dàng."
Trong tiệc, từ khi Chử Sư Di bắt đầu bói toán, Sở lão Tướng quân vẫn luôn im lặng nghiêm nghị. Nghe thấy việc lên đảo không dễ dàng, ông mới phất tay đứng dậy, khẽ gật đầu xin mệnh: "Nếu Bệ hạ tin tưởng, chuyến đi này chi bằng để Sầm Nhi đi. Biên cương có lão thần trấn giữ nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì."
Sở Mộ Sầm cũng khom người đáp: "Thần nhất định sẽ dốc hết sức lực thay Bệ hạ mang về vật này."
Thuận Đế nhìn hai người, im lặng không nói, trong lòng tự có tính toán.
Chưa đợi Sở lão Tướng quân mở miệng lần nữa, Vân Túc bên cạnh cũng chủ động xin đi: "Phụ hoàng, nhi thần nguyện ý đi chuyến này."
Đáy mắt Thuận Đế lóe lên một tia tán thưởng khó nhận ra. Thực ra, từ vừa nãy ông đã có ý mượn chuyến đi này để mấy vị Hoàng tử ra ngoài rèn luyện một phen, nhằm sau này chọn ra người ưu tú mà chú ý.
Hơn nữa, Đại Thuận cách Nam Hải ngàn dặm xa xôi, lại cần đi thuyền hơn nửa tháng. Sóng gió trên biển khó lường, thay đổi bất ngờ, nhiều người cũng là nhiều cơ hội hơn.
Đứa con thứ hai này của ông, thật là khôn khéo.
Vân Trần thấy Thuận Đế làm ngơ lời của Sở lão Tướng quân liền đoán được ý ông. Quẻ bói này của Chử Sư Di đến quá đúng lúc, những dòng chảy ngầm quỷ quyệt đều ẩn nấp dưới lòng đất không thấy ánh sáng. Y khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy cuộc săn tỷ võ năm nay chỗ nào cũng lộ ra vẻ kỳ lạ.
Đầu tiên là để Liên Châu, người chưa từng nghe danh, đoạt ngôi đầu; sau đó là ám tiêu không biết ai bắn ra trên lôi đài của Sở Tôn Hành; còn có đủ loại liên quan giữa Vân Túc và Kim Hạo Không...
Nghĩ mãi không ra đầu mối, trong lúc suy tư cũng tự giác phụ họa theo: "Nhi thần cũng nguyện ý xuất chinh cùng Nhị hoàng huynh."
"Tốt, vậy thì giao cho hai con và Tế Nhi chọn ngày ra khơi."
Vân Tế đang ăn ở phía dưới thì bất ngờ bị lôi vào, đầu óc còn chưa kịp phản ứng đã bị Tiêu Vị Trọc cưỡng ép kéo dậy, khom người lĩnh mệnh.
Sau lưng truyền đến một luồng oán khí lạnh lẽo, Tiêu Đại Tướng quân làm như không nghe thấy.
Tiệc mừng thọ Thuận Đế xảy ra chuyện xui xẻo này, các vị khách khứa cũng mất hứng. Vội vàng kết thúc yến tiệc, nói vài câu khách sáo rồi lục tục cáo từ về.
Mấy người Vân Trần bàn bạc một lát, quyết định ngày mai liền xuất phát. Dù sao chuyện liên quan đến long thể Thuận Đế, chỉ có thể tranh thủ sớm chứ không thể chậm trễ.
Lục Phúc công công còn chưa đến trước điện đã biết tin. Lúc này, ông đang lo lắng đi theo sau hai người, miệng lải nhải không ngừng.
Nói đi nói lại cũng chỉ toàn những lời phải chú ý cái này, phải chú ý cái kia. Dặn dò xong Vân Trần lại dặn dò Sở Tôn Hành, nhất định không chịu nghỉ ngơi.
Vân Trần buông đồ đạc trong tay, ôm trán dở khóc dở cười.
"Điện hạ, chuyến đi này thật sự nguy hiểm đó, nhất định phải cẩn thận, nhất định không được..."
"Nhất định không được mạo hiểm, không được hành động một mình. A Hành cũng nhất định không được bỏ mặc an nguy của bản thân, không được không nghe lời ta..." Vân Trần dừng bước, xoay người cắt ngang lời chưa dứt của Lục Phúc công công. Để Sở Tôn Hành tiếp tục giúp thu dọn đồ đạc, y bất đắc dĩ thở dài: "Công công vừa nãy đã lải nhải rất nhiều lần rồi, người không biết còn tưởng ta đi chuyến này là chết ở đó luôn đấy chứ."
"Phì phì phì! Điện hạ nói gì vậy!" Lục Phúc công công liên tục dậm chân, càng nghĩ càng thấy mình lắm lời, liền nhượng bộ một bước: "Lão nô còn một chuyện cuối cùng, nói xong sẽ không làm phiền Điện hạ nữa."
----------------------------
Tam Điện hạ: Tuyệt vời, hoàng huynh hoàng đệ đều xin đi rồi, một kẻ phế vật yếu đuối xinh đẹp như ta không cần đi góp vui nữa, Phụ hoàng chắc cũng không để ý đến ta đâu.
Thuận Đế: Nói gì vậy.