Chương 30: Ra tay dạy dỗ

Liễm Quân Tình

Chương 30: Ra tay dạy dỗ

Liễm Quân Tình thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mẫu phi lo xa quá rồi." Vân Trần nhàn nhạt nói, "Nếu ngay cả hắn cũng không thể tin, vậy bên cạnh nhi thần e rằng cũng chẳng còn ai đáng tin nữa."
Li phi nghe y nói vậy thì khẽ hừ một tiếng: "Con đang đứng trong hoàng cung, làm sao con có thể đảm bảo hắn ta sẽ trung thành tuyệt đối với con? Những thăng trầm chốn cung cấm con chưa từng trải qua, nhưng mẫu phi lại là người đã bước đi trên con đường này."
Nói đến đây, giọng bà bất giác dịu lại, ánh mắt đong đầy những cảm xúc phức tạp, vừa như hoài niệm, vừa như cô đơn, lại vừa như kiên quyết.
Cung này quá lớn, cũng quá nhỏ, chứa được hàng ngàn giai lệ, lại không dung nổi một người thật lòng.
Đến nỗi giờ đây, khi nghe Vân Trần nói đến chữ "tin", bà chỉ thấy nực cười đến tột độ.
"Thần có thể." Không đợi Vân Trần cất lời, giọng Sở Tôn Hành từ bên cạnh vang lên, trầm ấm mà kiên định. "Xin nương nương yên tâm, thuộc hạ đời này tuyệt đối không phản bội Điện hạ."
"Cả đời? Ngươi lấy gì ra đảm bảo?" Li phi cụp mắt nhìn hắn, tiện tay ném chiếc nghiên mực còn dính đầy mực đen trên bàn Vân Trần vào lò than.
Lò than bốc khói xanh nghi ngút, than hồng lập lòe, nơi nghiên mực rơi vào chỉ còn lại những mảnh tro tàn.
"Nếu thật sự ngươi nói chỉ trung thành với một mình Trần Nhi, vậy ngươi có thể vì chủ nhân của mình mà nhặt chiếc nghiên mực này ra không?"
"Thuộc hạ tuân mệnh."
Sở Tôn Hành sắc mặt không đổi đứng dậy, không chút do dự đưa tay vào lò than. Đầu ngón tay vừa chạm vào vách lò, vạt áo hắn bất ngờ bị một bàn tay kéo mạnh ra ngoài.
Vân Trần một tay kéo hắn về phía sau, lực mạnh đến nỗi Sở Tôn Hành loạng choạng mấy bước mới đứng vững.
"Sao, Trần Nhi không dám để hắn thử ư?" Li phi khẽ nhíu mày, cất tiếng hỏi.
Hai tay Vân Trần giấu trong tay áo siết chặt, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Y quả thật không dám, chỉ vì y quá hiểu Sở Tôn Hành.
Chỉ cần liên quan đến y, đừng nói là lấy một chiếc nghiên mực trong lò than, dù là muốn lấy mạng hắn, hắn cũng có thể không chút do dự mà hiến dâng.
"Không phải không dám, chỉ là lúc này không tiện." Vân Trần nhìn sắc mặt Li phi, trong đầu chợt lóe lên một ý, liền đổi lời: "Trước đây ở trong động núi hoang, hắn vì cứu nhi thần đã cắt cổ tay chảy gần nửa thân máu. Hiện tại vết thương vừa mới đóng vảy, mẫu phi dù muốn thử, cũng xin đợi khi nào vết thương trên cổ tay hắn lành lại, nhi thần sẽ đưa hắn đến cho mẫu phi thử xem, được không?"
"Nếu để hắn mang thương tích đi lấy chiếc nghiên mực này, sau này chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ chẳng còn ai chịu trung thành với nhi thần nữa."
Li phi nghe vậy cụp mắt, ánh mắt rơi xuống miếng vải trắng quấn trên cổ tay Sở Tôn Hành, im lặng một lát, cuối cùng vẫn lớn tiếng gọi một cung nữ vào: "Đi lấy nước dập tắt lò than này, lấy nghiên mực của Điện hạ ra."
Cung nữ cúi đầu vâng dạ, lĩnh mệnh rời đi.
Vân Trần trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa kịp hoàn toàn buông lỏng, Li phi lại nói: "Nghiên mực thì bỏ qua, nhưng nếu phạm lỗi mà không phạt thì cũng không hợp lễ, sau này làm sao có thể khiến người dưới nghe lời."
"Người đâu." Bà khẽ nâng mí mắt, cụp mi nói: "Đưa tên nô tài này vào nhà kho củi tự kiểm điểm mấy ngày, không cho phép bất kỳ ai thăm nom."
"Mẫu phi!" Vân Trần đột ngột ngẩng đầu, đưa tay ngăn thái giám đang định dẫn người đi: "Người đây là làm gì vậy?"
"Trần Nhi không nỡ quản hạ nhân của mình, vậy mẫu phi thay con quản." Trong lời nói của Li phi mang theo chút cảnh cáo: "Lần này chỉ là chút răn đe nhỏ, nếu Trần Nhi vẫn cảm thấy phạt nặng, thì đừng trách mẫu phi không nể tình."
Lời vừa dứt, bà liền phất tay bảo người đưa Sở Tôn Hành đi, trước khi rời khỏi điện còn dặn dò ra ngoài: "Điện hạ chuyến này hao tổn không ít, mấy ngày này cứ ở trong điện an tâm tĩnh dưỡng, trừ khi Bệ hạ triệu kiến, không được ra ngoài!"
Li phi dù sao cũng đã ở trong cung nhiều năm, thân phận và địa vị đều hơn người, uy nghiêm khi lên giọng không ai dám cãi lời. Các thái giám trong điện cân nhắc một lát giữa bà và Vân Trần, cuối cùng vẫn phải căng da đầu dẫn người đi.
Lục Phúc công công đưa thuốc xong, vừa đến ngoài cửa điện đã nghe rõ mồn một những lời này. Ông vội vàng hành lễ với Li phi, rồi nhanh chân đi vào điện.
Vân Trần từ sau khi Li phi rời đi vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, tay phải nắm chặt lan can cửa, vẻ mặt khó đoán.
Lục Phúc công công nhìn thấy vậy, trong lòng tuy khó chịu nhưng cũng không biết làm sao, chỉ đành khẽ khuyên nhủ: "Điện hạ đừng đứng nữa, đi một đêm đường xa e là mệt lắm rồi, hãy nghỉ ngơi một lát đi."
"Nương nương mấy ngày nay lo lắng cho Điện hạ quá độ, cả ngày hồn vía lên mây, nhưng dù sao cũng không phải là người lòng dạ độc ác." Lục Phúc công công kéo tay Vân Trần, thấy y không có ý rời đi, chỉ đành nói tiếp: "Huống hồ nương nương chỉ phạt cấm túc Sở thị vệ mấy ngày, cũng không trách cứ gì khác, Điện hạ đừng quá lo lắng."
"Công công không hiểu."
Vân Trần khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Y không oán Li phi lòng dạ độc ác, chỉ oán mình thân cô thế cô, không thể bảo vệ chu toàn cho những người bên cạnh.
Nhà kho củi mà thái giám dẫn Sở Tôn Hành đến nằm trong Thừa An Đường gần ao sen. Giữa mùa đông giá rét, trong ao chỉ có vài cánh bèo trôi nổi, vị trí này không tính là hẻo lánh, nhưng lại ít người muốn đến gần.
Nguyên nhân sâu xa là do Thừa An Đường trước đây cũng là nơi ở của các phi tần trong cung, hơn nữa vì cảnh quan tuyệt đẹp, nên thường chỉ có các nương nương từ phi vị trở lên mới được ở đây.
Thuận Đế cũng rất yêu thích cảnh sắc nơi này, vài ba ngày lại nghĩ đến việc đến đây ngắm cảnh, nghỉ ngơi vài canh giờ.
Nhưng cảnh đẹp chẳng tày gang, kể từ khi một vị phi tần chết đuối ở đây nhiều năm trước, Thừa An Đường liền như bị nguyền rủa. Những phi tần sau này đến ở, không một ai tránh khỏi cái chết bất hạnh.
Trong cung nhất thời nổi lên lời đồn, lâu dần nơi này bị người ta gán cho cái tên "bất tường", không còn phi tần nào muốn ở nữa. Sau này, người ta dứt khoát đổi nó thành nhà kho củi, cất giữ những thứ đồ bỏ đi trong cung.
"Đến rồi, mau vào đi." Thái giám dẫn đường đẩy Sở Tôn Hành một cái, che miệng mũi không giấu vẻ ghét bỏ nói: "Đụng phải ngươi thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp, mình chịu phạt còn liên lụy đến chúng ta cũng phải đến cái nơi quỷ quái này một chuyến."
"Nếu không phải Chu công công dặn dò, ai muốn dẫn ngươi đến đây để rước lấy một thân xui xẻo chứ." Thái giám dẫn đường oán trách một tiếng, rồi trút giận mạnh tay đóng sầm cửa lại.
Nhà kho củi lâu ngày không ai quét dọn đã tích một lớp bụi dày. Cơn gió lúc đóng cửa thổi tung phần lớn lớp bụi ấy, khiến nó lộn xộn khắp nơi.
Sở Tôn Hành bị sặc ho khụ khụ mấy tiếng, hắn giơ tay phẩy tan lớp bụi trước mặt, tùy tiện tìm một chỗ còn coi là sạch sẽ rồi ngồi ngẩn người.
Ngồi ngẩn ngơ một lát, hắn đột nhiên đưa tay sờ sợi dây chuyền trên cổ – là chiếc mà Vân Trần đã cầu phúc cho hắn ở Phù Đài Tự lần trước.
Hắn cười khẽ một tiếng, dùng ngón tay xoa nhẹ sợi dây chuyền một hồi, rồi do dự nửa ngày vẫn lấy nó xuống, bọc hai lớp khăn lụa cẩn thận nhét lại vào trong ngực.
Động tác trên tay vừa dừng lại, ngoài cửa liền vọng vào một tiếng cười chế giễu quen thuộc.
Sở Tôn Hành không biểu lộ cảm xúc gì, khẽ nhướn mày.
Người đến là ai, hắn quá rõ.