Chương 21: Khách Không Mời Mà Đến

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 21: Khách Không Mời Mà Đến

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh cậu đúng là có bệnh
—— oOo ——
*
Hàn Thanh Túc sửng sốt, không ngờ mình vẫn còn nhớ rõ những chuyện vụn vặt, linh tinh như vậy.
Tới mức sáng hôm sau, khi đang trát vữa lên tường, hắn cứ mãi mơ màng, tâm trí bay đâu đâu.
“Nhìn tường kìa!” Lão Chu quát lên.
Hàn Thanh Túc giật mình hoàn hồn, cả mặt lẫn tóc đều dính đầy những vệt vữa trắng. Hắn nhíu mày hỏi: “Anh Chu, tôi hỏi anh một chuyện.”
“Chuyện gì?” Lão Chu cúi đầu từ giàn giáo, dáng vẻ như một vị thần đang ban trí tuệ cho kẻ lạc lối.
“Em trai tôi kỳ thực không ưa tôi, vì trước kia tôi từng làm vài chuyện không hay, có lẽ nó còn hận tôi luôn. Thế mà sao lại đối xử tốt với tôi thế nhỉ?” Hàn Thanh Túc vừa hỏi người khác, vừa như đang tự nói với chính mình, “Đùa à, không phải tôi bị nó tẩy não rồi đấy chứ?”
“Anh em ruột, gãy xương còn liền gân.” Lão Chu đáp.
“Không phải ruột.” Hàn Thanh Túc thở dài.
Nếu là Hàn Thanh Nhiên, hắn đã đá bay một phát rồi. Hai anh em ruột thịt, đánh nhau sứt đầu mẻ trán, từng thề cả đời không thèm nhìn mặt nhau, vậy mà mỗi lần Hàn Thanh Nhiên gọi điện, vẫn lo hắn thiếu tiền tiêu.
“Không phải ruột thì khó nói.” Lão Chu gõ gõ dao cạo, vôi rơi lả tả, “Nhưng biết đâu, có thể nó cũng không hận cậu như cậu nghĩ. Hoặc cũng có thể… đang lợi dụng cậu vì chuyện khác.”
Hàn Thanh Túc gật gù: “Chắc chắn là muốn lợi dụng thân tôi rồi.”
“…” Lão Chu nhìn hắn bằng ánh mắt “một lời khó nói hết”, “Mau đi trát tường đi.”
Hàn Thanh Túc trát tường suốt cả ngày, sắp tan ca thì nhận được điện thoại của Lâm Mộc Hàn.
“Anh ơi, em bận việc, không đi đón anh được. Anh gọi xe về nhà nhé.” Lâm Mộc Hàn nói.
Hàn Thanh Túc vừa phủi bụi bẩn trên người, vừa đi xuống lầu cùng nhóm lão Chu, nghe xong liền đáp: “Tôi làm cả ngày được có mấy đồng, gọi xe cái gì chứ? Xe còn gọi tôi ấy. Đừng lo, tôi đi xe buýt về.”
Lâm Mộc Hàn im lặng một chút: “Anh biết bắt xe không?”
“Mẹ nó, tôi có đần đâu, tưởng tôi không biết à!” Hàn Thanh Túc vừa nhận điếu thuốc từ đồng nghiệp, vừa nghe cái gì đó buồn cười, phá lên cười với mọi người, “Không nói nữa, cúp đây.”
“Khoan đã.” Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi hiện lên cảnh nhóm công nhân đang tranh luận ầm ĩ. Ánh mắt y lướt sang khung ảnh bên cạnh—hình y và Hàn Thanh Túc dựa sát nhau, Hàn Thanh Túc ngước nhẹ mặt lên, ánh mắt ngông nghênh, bất cần đời.
“Hả?” Hàn Thanh Túc nói lớn.
“Tối nay anh muốn ăn gì? Em mua về.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Không cần, về nhà nấu cái gì cũng được. Để tôi nấu.” Hàn Thanh Túc đáp, “Lần này tôi cho ít muối thôi.”
Lâm Mộc Hàn: “… Được, vậy em về sớm.”
——
Hàn Thanh Túc vừa lên lầu vừa lục túi tìm chìa khóa, ngẩng đầu thì thấy một người đang đứng trước cửa, bèn hỏi: “Anh tìm ai?”
Lâm Húc Minh quay lại, cười: “Chào anh, anh Hàn. Em là anh trai của Tiểu Hàn, hồi trước chúng ta từng ăn cơm cùng nhau.”
“À.” Hàn Thanh Túc nhận ra ngay, liếc thấy mấy chiếc hộp lớn bên chân Lâm Húc Minh, “Sao không vào trong?”
“Tiểu Hàn đang bận, em không gọi, định chờ một chút.” Lâm Húc Minh cười nói.
“Nhà này có chìa khóa dự phòng.” Hàn Thanh Túc chỉ vào cái hộp đồng hồ nước bị bong sơn, “Anh cứ vào đi.”
“Vậy không hay.” Lâm Húc Minh đứng nép sang bên, ánh mắt lướt qua chiếc áo khoác lấm tấm vữa trắng và bụi của Hàn Thanh Túc, “Anh Hàn đang làm công việc gì vậy?”
“Tô tường.” Hàn Thanh Túc cắm chìa khóa mở cửa, “Vào đi.”
Lâm Húc Minh theo vào: “Có cần cởi giày không ạ?”
“Không cần, mấy hôm rồi chưa lau nhà.” Hàn Thanh Túc ném chìa khóa vào huyền quan, “Anh ngồi đi, tôi đi tắm. Lâm Mộc Hàn chút nữa về.”
Hàn Thanh Túc vào nhà vệ sinh tắm nhanh, còn Lâm Húc Minh thì dạo mắt quan sát căn nhà. Đây là lần đầu tiên anh ta bước vào đây sau nhiều năm. Bố cục vẫn như xưa, mọi thứ sửa sang ban đầu đều bị Lâm Mộc Hàn cố tình trả lại nguyên trạng. Tủ, ti vi đều là đồ cũ từ hơn chục năm trước, chỉ có vỏ bọc ghế sofa trông hiện đại quá, chắc không phải do Lâm Mộc Hàn chọn. Gần cửa là con mèo nhựa rẻ tiền đội nơ đỏ chót, trông cực kỳ buồn cười. Bên kệ ti vi có hai quả tạ phủ bụi, ổ điện cắm hai dây sạc dài, một chạy tới bàn ăn, một vắt ngang ghế sofa…
Lâm Mộc Hàn vốn là người sạch sẽ đến mức cực đoan, thậm chí có chút ám ảnh cưỡng chế, mọi vật phải đúng vị trí. Rõ ràng sự bừa bộn trong nhà này đến từ một người khác.
Lâm Húc Minh liếc đống quần áo bẩn trước cửa phòng tắm, mày khẽ nhíu.
Hàn Thanh Túc tắm xong, lau tóc bước ra, nhìn Lâm Húc Minh một cái, rồi rót nước vào ly, đặt trước mặt anh ta: “Uống nước.”
“Cảm ơn.” Lâm Húc Minh nhận lấy, nhưng không uống.
Không lâu sau, điện thoại Lâm Mộc Hàn reo.
“Ơi?” Hàn Thanh Túc đứng cạnh bàn ăn, đè cổ xoay xoay cho đỡ mỏi, “Anh cậu tới rồi.”
“Em về ngay.” Giọng Lâm Mộc Hàn nghe vội vã.
Hàn Thanh Túc nheo mắt cười: “Đừng sốt ruột, tôi cũng không làm gì anh cậu đâu. Từ từ về cũng được. Tôi đi nấu cơm, chiêu đãi anh trai chúng ta tử tế một bữa.”
Lâm Mộc Hàn cúp máy.
Sự hiếu khách của Hàn Thanh Túc chỉ dừng lại ở một ly nước. Hắn vui vẻ đi vào bếp, chuẩn bị trổ tài, khiến Lâm Mộc Hàn chắc chắn sẽ phải ngạc nhiên.
Lâm Húc Minh ngồi trong phòng khách, nghe tiếng dao chém chát chúa trong bếp, cuối cùng không nhịn được đi vào: “Cần em giúp gì không?”
“Không cần, anh ngồi chơi đi.” Hàn Thanh Túc quay người, tay cầm dao, lưỡi dao sắc lóe lên ngay cổ Lâm Húc Minh. Anh ta giật mình lùi lại một bước.
“Ngồi chơi là được.” Hàn Thanh Túc vung dao ra phía ngoài, thêm vẻ ngoài dữ dằn, khí thế bất cần, trông như đang uy h**p ai đó.
Lâm Húc Minh đành quay ra, đúng lúc Lâm Mộc Hàn vừa mở cửa bước vào.
“Anh.” Lâm Mộc Hàn thở hổn hển, rõ là chạy vội lên lầu, “Sao đột nhiên tới đây?”
“Sao vậy, không chào đón à?” Lâm Húc Minh cười.
“Không phải.” Lâm Mộc Hàn đặt chìa khóa xuống, thở phào, “Chỉ là nhà chưa dọn, hơi bừa bộn.”
“Không sao, vẫn ổn.” Lâm Húc Minh mỉm cười, “Anh còn tưởng hôm nay cũng như xưa, không được vào cửa. Bạn trai em nhiệt tình thật.”
Lâm Mộc Hàn giật khóe miệng: “Em đi xem anh ấy.”
Vừa vào bếp, y đã thấy Hàn Thanh Túc ném hành vào chảo dầu, “xèo xèo” vang dội, khói bốc mù mịt. Lâm Mộc Hàn vội bước đến, mở máy hút khói.
“Mịa.” Hàn Thanh Túc tay cầm dao, tay cầm xẻng, quay đầu nhìn y, nhỏ giọng bức xúc, “Sao anh cậu tới mà không nói trước một tiếng?”
Hắn mặc đồ lôi thôi, dính bụi, bực mình vì mất mặt.
“Em cũng không biết anh ta tới.” Lâm Mộc Hàn né lưỡi dao, đưa tay lấy xẻng, “Anh đang nấu gì vậy?”
“Chả biết.” Hàn Thanh Túc chỉ vào mớ hành gần cháy, “Hành lá xào khô.”
“Xào khô?” Lâm Mộc Hàn bật cười.
“Chậc.” Hàn Thanh Túc ném mớ cà chua băm nát vào chảo, chợt nhớ ra, “Trứng gà!”
Lâm Mộc Hàn: “Trứng đâu?”
“Dưới háng cậu đấy!” Hàn Thanh Túc vừa nói vừa mở tủ lạnh lấy trứng, “Quên mất, cà chua xào trứng thì phải có trứng. Mấy quả?”
“Hai đi.” Lâm Mộc Hàn đáp, “Nhiều hay ít đều không ngon.”
“Má.” Hàn Thanh Túc vui vẻ lấy hai quả, mắng một câu, “Rảnh rỗi đến đau cả trứng.”
Lâm Mộc Hàn đưa chén ra: “Đập vào đây.”
“Xem tôi một tay đập hai trứng.” Hàn Thanh Túc cầm hai quả đập mạnh vào thành chén.
Lâm Mộc Hàn chưa kịp ngăn thì tai nạn xảy ra—cả hai quả trứng vỡ tan trên sàn, dưới chân họ.
“Còn cứu được.” Hàn Thanh Túc định dùng xẻng xúc lên.
“Anh à, nhà mình chưa đến nỗi phải ăn trứng rơi dưới đất.” Lâm Mộc Hàn giữ chặt tay hắn, thở dài, “Anh ra ngoài đi, để em làm.”
Hàn Thanh Túc trong bếp đúng là chỉ cản trở, chẳng giúp được gì, thực sự là hỗn loạn.
Hàn Thanh Túc gõ nhẹ xẻng vào đầu y: “Cậu khinh tôi hả?”
“Có dầu nóng!” Lâm Mộc Hàn cảm thấy trán mình rát lên.
“Check it out?” Hàn Thanh Túc cười toe toét.
“…” Lâm Mộc Hàn thở dài, “Anh à, xin anh, ra ngoài chơi đi.”
Hàn Thanh Túc mới nghênh ngang bước ra.
“Hai người quan hệ tốt thật.” Lâm Húc Minh cười nói, “Tôi cứ tưởng Tiểu Hàn tính trầm, ít khi thấy nó vui vẻ thế này.”
Hàn Thanh Túc là ai? Hắn từng trải qua vô số kiểu đàn ông—ngây thơ, hấp dẫn, vụng về, xảo quyệt. Nghe Lâm Húc Minh nói vậy, hắn hiểu ngay ẩn ý.
“Cũng được, trên giường rất sôi nổi.” Hàn Thanh Túc cười nói.
Lâm Húc Minh nghẹn họng, suýt nữa không giữ được vẻ điềm đạm.
“Đùa thôi, đừng để ý.” Hàn Thanh Túc vỗ vai anh ta.
Lâm Húc Minh cười gượng: “Kỳ thật hồi đại học, Tiểu Hàn từng có bạn trai. Nhưng bị tổn thương nghiêm trọng, tinh thần suy sụp, đành nghỉ học ở trường A. Từ đó về sau, tính tình thay đổi. Giờ đã khá hơn nhiều, nên tôi hy vọng em ấy đừng dẫm lại vết xe đổ.”
Hàn Thanh Túc ngồi vắt chân, cười: “Không phải anh em ruột mà anh quan tâm vậy thật à?”
“Dù sao tôi cũng xem như nuôi em ấy lớn.” Lâm Húc Minh nói, “Hồi nhỏ, em ấy rất quấn tôi. Giờ tôi hối hận vì không đưa em ấy vào cùng trường. Nếu tôi để ý hơn, có lẽ chuyện năm đó đã không xảy ra.”
“Năm đó hình như cậu ấy cần tiền lắm nhỉ?” Hàn Thanh Túc cười khẽ, “Anh để ý hơn thì có thể giúp cậu ấy kiếm tiền không?”
Ánh mắt Lâm Húc Minh tối sầm: “Tất nhiên tôi sẽ nghĩ cách.”
“Anh cũng đâu có bán nhà để giúp ông nội Tiểu Hàn chữa bệnh.” Hàn Thanh Túc cười, “Lời hay ai chẳng nói được. Tôi vẫn hay nói nếu tôi có IQ 180 thì đã thành thợ tô tường xuất sắc rồi.”
Lâm Húc Minh: “Cái gì?”
“Tôi đi xem trứng của cậu ấy.” Hàn Thanh Túc lịch sự nói, đứng dậy vào bếp, để lại Lâm Húc Minh mặt mày biến sắc.
“Mẹ nó, anh cậu đúng là có bệnh.” Hàn Thanh Túc vừa bước vào, vỗ mạnh lên eo Lâm Mộc Hàn.
Lâm Mộc Hàn suýt hất chảo dầu vào mặt hắn, quay lại nhìn, không hiểu gì.
“Gã đó coi tôi là tình địch.” Hàn Thanh Túc tặc lưỡi, “Cậu yêu tôi chết đi sống lại thế kia, mà gã tưởng tôi tổn thương cậu? Tưởng cậu nghỉ học, không gượng dậy nổi, chỉ biết lái taxi? Lái taxi thì sao? Lao động là vinh quang. Tôi sắp thành thợ tô tường ưu tú đây này.”
“Nghỉ học là quyết định của riêng em, không liên quan đến ai.” Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng vào hắn, nói.
“Ra nói với gã đó.” Hàn Thanh Túc chỉ ra ngoài, “Mẹ nó còn nói tôi đá gã ra khỏi nhà.”
“Anh là người mời anh ta vào.” Lâm Mộc Hàn nói, “Em chỉ cho mỗi mình anh vào đây.”
“Còn không phải vì cậu không đến đón tôi.” Hàn Thanh Túc lý sự cùn, “Đáng đời…”
Lâm Mộc Hàn bất ngờ túm cổ hắn, hôn.