Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 22: Sinh Nhật
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Em thích món quà sinh nhật này.
*Cảnh báo: Chương có yếu tố bạo lực trong quan hệ, vui lòng cân nhắc trước khi đọc tiếp!
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc cảm thấy bị Lâm Húc Minh làm phiền, nhưng chính Lâm Mộc Hàn lại hôn hắn cuồng nhiệt đến thế, nhất là khi Lâm Húc Minh vẫn còn ở ngay ngoài kia — quá kích thích. Hắn ôm chặt eo Lâm Mộc Hàn, ghì y sát vào tủ lạnh, siết chặt nụ hôn.
“Có vị cà chua xào trứng.” Hàn Thanh Túc khẽ cọ đầu gối vào người y.
“Em thấy hơi mặn.” Lâm Mộc Hàn giữ chặt tay hắn đang nghịch ngợm, “Đừng quậy nữa, anh.”
“Anh cậu đang ngoài kia kìa.” Hàn Thanh Túc tức giận véo nhẹ y một cái.
Hơi thở Lâm Mộc Hàn bắt đầu rối loạn. Y nắm lấy tay hắn, đặt lên tim mình, nhìn thẳng vào mắt, nghiêm túc nói: “Anh à, đời này em chỉ yêu mỗi mình anh. Em là của anh.”
Hàn Thanh Túc cười gian sảo: “Vậy đêm nay để tôi…”
— ĐẬU MÁ! CHÁY!
Một tiếng hét chói tai phá tan bầu không khí mật ngọt. Lâm Mộc Hàn vội vàng giảm lửa, còn Hàn Thanh Túc đứng bên trông như bận rộn nhưng thực chất chẳng giúp được gì, lại còn làm ướt nguyên một mảng quần.
Bữa cơm này đúng là tràn đầy bất ngờ.
Trên bàn, Lâm Húc Minh hỏi thăm tình hình gần đây của Lâm Mộc Hàn: “Dạo này công việc ổn chứ?”
“Vẫn như cũ, bình thường.” Lâm Mộc Hàn cúi đầu gỡ xương cá.
“Dạo này sức khỏe ba không tốt, anh định cuối tuần đưa ông đi khám, nhưng anh có ca mổ. Nếu em rảnh thì đi cùng ba được không?”
“Không phải cuối tuần cậu định đi với tôi sao?” Hàn Thanh Túc nói ngay, chưa để Lâm Mộc Hàn kịp mở lời. “Thôi, cậu cứ đi đi, tôi đi một mình cũng được.”
Lâm Mộc Hàn im lặng một lúc, rồi nói với anh trai: “Anh, xin lỗi, em không tiện.”
“Không sao cả.” Lâm Húc Minh cười xòa. “À, đây là ít đặc sản anh mang về từ chuyến công tác miền Nam. Biết em thích ngọt nên anh để dành hết, chỉ là bận quá chưa kịp mang qua.”
“Cảm ơn anh.” Lâm Mộc Hàn gật đầu.
“Khách sáo gì chứ.” Lâm Húc Minh đưa cho y một chiếc hộp nhỏ. “Quà sinh nhật muộn. Hôm qua anh thật sự bận, không kịp chúc. Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Hàn.”
Lâm Mộc Hàn mỉm cười: “Cảm ơn anh.”
Bên cạnh, Hàn Thanh Túc đang cúi đầu gắp cơm, nghe xong liền ngẩng phắt lên nhìn Lâm Mộc Hàn — nhưng y đang mải mở hộp quà, bên trong là một chiếc đồng hồ đắt tiền. Hắn bỗng giật mình: hóa ra hôm qua là sinh nhật Lâm Mộc Hàn, mà hắn chẳng hề hay biết.
Hắn chưa từng tổ chức sinh nhật cho y. Năm xưa, chưa kịp đến sinh nhật của Lâm Mộc Hàn, hai người đã chia tay.
Lâm Mộc Hàn gắp miếng cá đã bỏ xương vào bát hắn, vừa ăn vừa hàn huyên với Lâm Húc Minh. Bữa cơm ấy, Hàn Thanh Túc ăn chẳng ngon lành gì. Khi Lâm Húc Minh ra về, Lâm Mộc Hàn tiễn anh xuống dưới lầu. Hàn Thanh Túc lén bám theo, từ xa thấy Lâm Húc Minh ôm y một cái — lập tức cau mày khó chịu.
Không phải vì hắn để ý Lâm Mộc Hàn, mà vì đã lâu rồi chưa ai dám khiêu khích hắn đến thế.
Lâm Mộc Hàn tiễn xong, vừa quay lại đã thấy Hàn Thanh Túc đứng dưới mái hiên, mặt mày ủ rũ, nhìn mình chằm chằm. Y khẽ cười: “Anh?”
“Đừng gọi anh nữa, anh trai tốt của cậu đi rồi.” Hàn Thanh Túc quay người bước lên lầu.
Lâm Mộc Hàn lẽo đẽo theo sau, nắm lấy tay hắn, bắt hắn nắm lại: “Anh, lớn rồi đừng ghen nữa.”
“Ghen cái đầu cậu.” Hàn Thanh Túc hất tay y ra.
Lâm Mộc Hàn chọc vào eo hắn: “Thế thì anh khó chịu cái gì?”
“Thấy gã đó khó ưa.” Hàn Thanh Túc khịt mũi. “Anh trai hờ của cậu nhìn đã biết không phải dạng tốt.”
“Không sao đâu anh, dù sao anh cũng không phải dạng tốt lành gì.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Má nó…” Hàn Thanh Túc quay đầu trừng y. “Lâm Mộc Hàn, cậu càng ngày càng to gan.”
“Không to gan thì làm sao dám đè anh?”
Hàn Thanh Túc suýt đá y lăn xuống cầu thang.
Thấy hắn sắp nổi điên, Lâm Mộc Hàn vội đuổi theo, ôm chặt lấy hắn mà mở cửa: “Em thật sự không biết anh ta tới. Dù có ăn với anh ta, em cũng sẽ không ăn trong nhà.”
Hàn Thanh Túc đá tung đôi giày: “Mắc bệnh.”
Lâm Mộc Hàn thấy hắn đi thẳng vào phòng ngủ, liền bám sát từng bước: “Anh, ai làm anh bực vậy?”
Hàn Thanh Túc nằm vật ra giường, mắt lim dim, càu nhàu: “Ai bực? Mẹ nó tôi thiếu ngủ còn chưa ngủ đủ đây. Bề trên ơi, im một chút đi, ngoan, tự đi chơi chim mà vui.”
Lâm Mộc Hàn trèo lên người hắn, vạch mí mắt ra hôn một cái: “Anh, cuối tuần anh muốn em làm gì với anh?”
“Chẳng làm gì cả.” Hàn Thanh Túc bực bội. “Mẹ nó tôi chỉ là ghét cái kiểu thằng ngốc kia ra lệnh cho cậu thôi, đồ gà.”
“Em đã không định đồng ý.” Lâm Mộc Hàn đè hắn xuống, hôn xuống cổ. “Anh ơi, em yêu anh lắm.”
“AAAA!!!” Hàn Thanh Túc gào thất thanh. “Biết rồi ông cố nội, tôi muốn ngủ, tránh ra!”
Lâm Mộc Hàn nói: “Cuối tuần này, em cùng anh về thành phố A nhé.”
Hàn Thanh Túc bất lực: “Về làm gì?”
“Đi thăm mẹ anh.”
Hàn Thanh Túc bỗng im lặng. Một lúc sau mới mở mắt, nhìn y: “Lâm Mộc Hàn, đừng lo chuyện bao đồng.”
“Chuyện của anh là chuyện của em.” Lâm Mộc Hàn nâng mặt hắn hôn nhẹ. “Em thấy anh nên về thăm, có lẽ sẽ bớt khó chịu hơn.”
“Mắt nào của cậu thấy tôi khó chịu?” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
“Mắt nào cũng thấy.” Lâm Mộc Hàn ôm chặt hắn. “Ngay từ đầu, anh có phải nghĩ em là tên b**n th**, muốn lấy mạng anh nên mới theo em về nhà?”
Hàn Thanh Túc: “… Thần kinh.”
“Em yêu anh.” Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt tối sẫm, đọng lại một màu đen lạnh lẽo. “Em sẽ không giết anh. Em muốn sống hạnh phúc với anh cả đời. Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.”
Hàn Thanh Túc trợn mắt: “Không ấy, cậu cứ giết tôi cho rồi.”
Lâm Mộc Hàn khẽ cười: “Về thành phố A, đổi một căn nhà lớn cho anh, được không? Dưới tầng hầm mà anh mong mỏi, em sẽ dùng xích khóa anh lại, để anh nhìn em chọn từng món đồ chơi. Em còn làm riêng cho anh một tủ trưng bày. Anh ơi… em không đợi được nữa rồi.”
Đôi đồng tử y run rẩy, hôn say đắm Hàn Thanh Túc, thì thầm: “Anh khóc lóc xin tha thế nào cũng vô ích. Anh chỉ có thể nghe theo em… chịu không?”
“Đù.” Hàn Thanh Túc choáng váng. “Mẹ nó, trí tưởng tượng của cậu ghê thật.”
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn càng lạnh hơn, chăm chú nhìn hắn: “Không phải tưởng tượng. Em sẽ làm thật. Anh.”
“Thôi đi. Tôi chả hứng thú.” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
Lâm Mộc Hàn đè hắn xuống, lạnh lùng nói: “Nếu anh có hứng thú, em đã không làm.”
“Dòng thứ b**n th**.” Hàn Thanh Túc nằm thừ như cá ươn. “Thế thì cậu chừa cái tường tầng hầm lại. Tôi muốn tự tay tô đen rực rỡ.”
Lâm Mộc Hàn cười: “Được, nhưng chỉ được mặc mỗi cái tạp dề hồng.”
“… Cậu nắng lên không đúng chỗ rồi đấy.” Hàn Thanh Túc lịch sự nói. “Tôi đang lo cho sự an toàn của mình.”
Lâm Mộc Hàn cười run người, rồi bỗng im bặt, ngẩng lên, ánh mắt buồn bã: “Anh… hôm qua là sinh nhật em. Sao anh không nhớ?”
Hàn Thanh Túc có bao giờ nhớ đâu.
“A, quên mất.” Hắn qua loa hôn y một cái. “Sinh nhật vui vẻ, cục cưng.”
Lâm Mộc Hàn nói: “Dối trá. Anh thậm chí chẳng biết sinh nhật em là ngày nào.”
“Biết thừa còn hỏi.” Hàn Thanh Túc mất kiên nhẫn, dùng sức đẩy y ra, quay người định ngủ.
Lâm Mộc Hàn lật hắn lại.
Hàn Thanh Túc lăn tăn nhìn y: “Muốn chém muốn giết gì thì làm nhanh, để tôi còn ngủ.”
Và rồi, hắn phải trả giá đắt cho câu nói ấy.
Trên giường, Lâm Mộc Hàn chẳng hề dịu dàng với hắn, thậm chí còn thô bạo. Hàn Thanh Túc bị kích động, suýt bật dậy phản kháng, nhưng tên khốn này quá khỏe, đè luôn hắn lên tường ban công.
“Anh ơi, sao anh không dỗ em?” Lâm Mộc Hàn nghi hoặc hỏi. “Giống như trước kia ấy.”
Mặt Hàn Thanh Túc bị ép sát vào tường, cảm nhận rõ độ thô ráp. Hắn bình luận: “Tường nhà cậu… shttt… sơn không phẳng…”
Lâm Mộc Hàn bật cười: “Hàn Thanh Túc.”
“Ha, không giả vờ nữa à?” Hàn Thanh Túc không nhịn được rên lên.
Lâm Mộc Hàn nắm cằm hắn, trầm giọng: “Kêu đi.”
“Kêu mả cha cậu!” Giọng Hàn Thanh Túc lạc đi.
Lâm Mộc Hàn thấy tai hắn đỏ ửng, liền ghé sát, dùng chóp mũi cọ nhẹ: “Anh biết thẹn à? Em tưởng anh trời sinh đã lẳng lơ rồi.”
Hàn Thanh Túc không nói gì.
“Anh còn nhớ trước kia anh thích làm trên ban công không? Tự thiết kế cửa sổ riêng cho việc này… Anh từng đè em lên cửa sổ, bắt em nhìn ra những tòa nhà sáng đèn bên ngoài, miệng thì thầm những lời tục tĩu kỳ quái… Sao giờ anh im lặng?” Lâm Mộc Hàn ép hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. “Cửa sổ này không đặt riêng. Tòa nhà đối diện rất gần. Thấy cái ô cửa kia không? Có khi họ đang nấu cơm, chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy anh đang bị em đè.”
Đuôi mắt Hàn Thanh Túc ướt át, hắn nghiến răng: “Được rồi… Đủ rồi…”
“Chưa đủ.” Lâm Mộc Hàn cười khẽ. “Anh vẫn còn đứng vững mà.”
Hàn Thanh Túc chỉ muốn giết y.
“Anh lợi hại thật. Quen bao nhiêu bạn trai, sao chẳng ai phát hiện ra anh hợp làm…” — Lâm Mộc Hàn ghé sát tai thì thầm những lời thô tục, thưởng thức sắc mặt hắn thay đổi liên tục, nghe tiếng chửi rủa dần đứt quãng, nhưng vẫn chưa thỏa mãn.
Chỉ cần nghĩ đến việc Hàn Thanh Túc từng yêu nhiều người, thậm chí nghiêm túc chuẩn bị kết hôn với một trong số đó, trong lòng y đã bùng cháy ghen tuông, hận không thể giết sạch bọn họ, rồi nghiền xương hắn thành tro.
“Anh à… mười năm qua, từng ngày từng giờ em đều nhớ anh. Anh có biết em đã chịu đựng thế nào không?” — Y hôn lên nước mắt hắn. “Anh không biết, cũng chẳng quan tâm. Anh thậm chí còn chẳng nhớ tên em. Chỉ có một mình em là hèn mọn, mẹ kiếp, khốn nạn… Anh, anh chết trên giường đi được không?”
Hàn Thanh Túc bị y ghì chặt, môi bị bịt kín, chỉ còn biết nức nở.
“Tuyệt vời.” Lâm Mộc Hàn nắm tay hắn đặt lên bụng, cười nói. “Giờ anh sẽ ghi nhớ em suốt đời… sinh nhật cũng nhớ rõ…”
“Là một ngày trước khi anh bị em làm suýt chết.”
“Anh ngoan lắm, khóc to hơn chút nữa, em sẽ càng vui.” Lâm Mộc Hàn siết chặt ngực hắn. “Hàn Thanh Túc… em thích món quà sinh nhật này.”
…………