Đại Lục Linh Võ
Chương 7: Kiếm pháp Thập Tam thức
Đại Lục Linh Võ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọn núi chủ phong của ngoại môn Thiên Tông được sáu ngọn núi chủ phong của nội môn bao quanh. Núi Thông Thiên này luôn chìm trong mây mù, đồng thời cũng là nơi nối tiếp của các ngọn núi khác. Đệ tử Thiên Tông, ngoài việc tu luyện trong rừng rậm của tông môn, còn có thể chọn một trong số hang động tiên để chuyên tâm tu luyện. Với diện tích rộng lớn của tám ngọn núi, việc tìm một hang động yên tĩnh để tu luyện cũng không khó.
Lúc này, trong một hang động bí ẩn, có người không ngừng lặp đi lặp lại cùng một động tác – xuất kiếm.
- Phanh phanh phanh phanh!
Từng tiếng động nổ vang liên tục, đá cuội trên vách đá tung tóe, từng đường kiếm khí xuất hiện trên tường đá, đó chính là dấu vết của kiếm.
Sau khi Thần Thiên hấp thu nguyên khí đan, đã khổ tu năm ngày trong hang động này. Vách đá của hang sớm đã không còn nguyên vẹn, mặt trước càng xuất hiện thêm nhiều vết kiếm dài ngắn khác nhau, ngang dọc không theo quy luật nào.
Thần Thiên lúc này đã khổ tu năm ngày, miễn cưỡng phát huy ra chiêu thức đầu tiên của Kiếm pháp Thập Tam thức.
Kiếm pháp Th Tam thức, xuất kiếm nhanh như sấm sét, núi sông rung chuyển, nhưng sức mạnh của Thần Thiên chỉ có thể khiến đá vỡ tan trong một nhát kiếm, khả năng rung chuyển núi sông còn rất yếu ớt.
Dù vậy, chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, Thần Thiên cũng đã tu luyện thành công kiếm thức đầu tiên. Nếu chuyện này để cho những người trông coi thư viện biết, chắc hẳn họ sẽ kinh ngạc tới mức không nói nên lời.
- Võ Hồn Chiến Giáp!
Thần Thiên thốt lên nhẹ nhàng, một tầng ánh sáng nhạt nhòa bao quanh thân thể, hình thành lớp khí phòng ngự.
Trong những ngày tiếp theo, ban ngày, Thần Thiên nghiên cứu Kiếm pháp Thập Tam thức cùng Bạt kiếm thuật, ban đêm dù ngủ cũng mở Võ Hồn Chiến Giáp. Dần dần, lớp quang mang võ hồn này trở nên rõ ràng hơn, và độ dày của nó cũng tăng lên theo thời gian.
Một tháng lặng lẽ trôi qua. Một ngày nọ, phía trên vách đá đột nhiên vang lên tiếng động kinh người.
- Kinh Tuyệt Kiếm Pháp!
“Ầm ầm” một tiếng, nửa vách đá bị chém rơi, đá vụn rơi vào biển mây mù hun hút.
- Chiêu thứ ba!
Chỉ thấy ba luồng kiếm khí cắt xuyên hư không. Không gian chốc lát yên lặng, vách đá dưới kiếm hoàn toàn bất động, nhưng ngay giây sau, tiếng nổ lớn vang lên, nham thạch bị chia cắt thành ba đoạn rõ ràng. Vết cắt dứt khoát, cho thấy sức mạnh đáng kinh ngạc của chiêu thức này.
Quang mang ẩn hiện quanh thân, tu vi Thần Thiên lúc này đã đạt đến cảnh giới Võ Sĩ tầng thứ bảy. Thần Thiên vô cùng hài lòng với kết quả tu luyện một tháng qua. Không chỉ lĩnh ngộ được chiêu thứ ba, hắn còn tu luyện Kiếm pháp Kinh Tuyệt tới mức khiến người khác kinh hãi, uy lực đủ để phá núi. Ngoài ra, Bạt kiếm thuật ra tay như tử thần, chưa thấy kiếm đã thấy người chết.
Dĩ nhiên, thành tựu lớn nhất vẫn là Võ Hồn Chiến Giáp. Lớp bạch quang càng ngày càng tỏa sáng, phòng ngự càng lúc càng mạnh, nhưng vẫn chưa có cơ hội thử nghiệm khả năng bảo vệ của chiến giáp này.
- Ta nên rời khỏi đây thôi. Đã một tháng rồi, đã đến lúc quay về tông môn, cũng nên trở lại Thần gia.
Năm sau, Thần Thiên đã mười lăm tuổi. Năm mười tuổi, gió tuyết phủ khắp thành, Thần Thiên mười tuổi đã là Võ Sĩ tầng năm khiến mọi người kinh sợ. Năm năm qua, võ hồn không mở, linh hải không tụ, hắn là kẻ sinh ra đã bị thiên hạ coi thường, khiến gia tộc phải chịu nhục nhã và châm chọc.
Nhưng giờ đây, ở tuổi mười lăm, kể từ khi hắn xuyên không đến, tái sinh trở về, linh võ song tu cùng võ kỹ linh cấp đều có thể tự thông thấu mà không cần người chỉ dẫn. Hắn thề sẽ đoạt lại tất cả những gì đã mất, khiến những kẻ từng khinh thường mình phải trả giá đắt.
- Di, ngươi, tên phế vật này thế mà không chết?
Thần Thiên vừa xuất quan, liền đụng phải một đệ tử ngoại môn có đôi mắt tam giác.
Thần Thiên nhớ rõ tên này – hắn là sư đệ của Thần Võ. Nghĩ đến hai huynh đệ Thần Võ và Thần Phi từng đả thương mình, ánh mắt Thần Thiên lộ rõ sát ý lạnh lẽo.
- Thần Võ và Thần Phi đâu?
Thần Thiên mặt lạnh như băng, sát khí tràn ra, khiến nam tử mắt tam giác kia run sợ.
- Mẹ nó, lão tử thế nào lại sợ hãi ánh mắt của tên vô dụng này? Nam tử mắt tam giác cười lạnh một tiếng:
- Phế vật, tụ hội hằng năm của Thần gia sắp bắt đầu rồi. Thần Võ và sư huynh Thần Phi đã trở về trước rồi. Nếu gặp bọn họ, tiểu tử ngươi chết chắc rồi!
- Tụ hội của Thần gia sao? Tốt lắm!
Thần Thiên không quan tâm đến chuyện gia tộc nữa, mà tiến thẳng đến chỗ đăng ký của tông môn.
Đệ tử tông môn rời tông về nhà phải đăng ký. Đệ tử nội môn muốn hồi gia sẽ được tông môn bố trí ngựa Thiên Lý Tuyết, còn đệ tử ngoại môn không được hưởng đãi ngộ này, chỉ có thể dùng ngựa thường để thay thế đi bộ. Tính cả đường đi và về, ít nhất cũng mất một tháng.
Sau khi nhận ngựa, Thần Thiên nhìn thoáng qua Thiên Tông môn. Ngọn núi sau cùng, nơi có mây mù che phủ, chính là nơi nội môn tồn tại – trung tâm thực sự của Thiên Tông.
- Ta sẽ trở về nhanh thôi.
Thần Thiên thúc ngựa lên đường.
Giữa sườn núi chính là Đoạn Thiên Nhai, nơi này cũng là địa phương khá nổi tiếng của Thiên Tông. Trên Đoạn Thiên Nhai có đài sinh tử, nơi định đoạt sinh tử.
Chưa xuống núi, Thần Thiên liền gặp người quen – Y Vân và Thiết Hùng. Tuy nhiên, sắc mặt của hai người lúc này không mấy tốt đẹp. Bên cạnh Y Vân còn có một nam tử trẻ tuổi đang đứng nói chuyện với cô.
- Y Vân, chuyện gì thế?
Thần Thiên xuống ngựa bước ra phía trước.
Ngay khi nghe tiếng Thần Thiên, nam tử trẻ tuổi vội quát:
- Phế vật, không thấy ta đang nói chuyện với Y Vân sao? Ngươi còn dám xen mồm vào à, biến đi!
- Thần Thiên. - Y Vân bỏ ngoài tai nam tử kia, vui sướng nhìn Thần Thiên, nhoẻn miệng cười ngây thơ dễ thương.
Ánh mắt Thần Thiên lạnh nhạt nhìn sang nam tử kia, kéo Y Vân định rời đi, Thiết Hùng cũng sắc mặt âm trầm theo sau họ.
- Phế vật, ngươi muốn tìm chết!
Thấy Thần Thiên kéo tay Y Vân, nam tử kia sắc mặt biến sắc, liền ra tay chộp tới.
- Cút ngay!
Bàn tay Thần Thiên vung lên, kình khí bá đạo đánh bay nam tử Võ Sĩ tầng thứ chín này, miệng phun máu tươi. Dù là tấn công bất ngờ, hắn vẫn hoảng sợ nhìn Thần Thiên.
- Ngay cả phế vật còn không bằng!
Bước chân Thần Thiên vẫn không dừng lại.