Đại Lục Linh Võ
Chương 8: Đài Sinh Tử
Đại Lục Linh Võ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thiết Hùng, chuyện này là thế nào, tên kia là ai?"
Nghe Thần Thiên hỏi, mi mắt Y Vân nheo lại, còn Thiết Hùng thì cẩn thận kể từng chi tiết:
- Tên kia à, hắn từng ở Tông Môn Chi Lâm nhìn thấy chúng ta cùng Dư Chương Kỳ, nói chúng ta có liên quan đến cái chết của hắn, mỗi ngày đều tìm đến chỗ Y Vân gây phiền nhiễu, uy hiếp buộc Y Vân hiến thân cho hắn.
Thần Thiên ngạc nhiên, gặp phải một kẻ đáng khinh như vậy, thật khó trách sao sắc mặt của hai người lại u ám như thế.
- Phế vật, ngươi chạy đi đâu!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này, nhìn thấy tên phế vật Thần Thiên đang vật lộn cùng một nam tử mặc áo xanh, lập tức dấy lên những lời bàn tán ồn ào.
- Hàn Phong, ngươi đừng có khinh người quá đáng!
Thiết Hùng nổi giận, tay nắm vũ khí, sau lưng hiện ra bóng dáng của Hắc Hùng. Thú Vũ Hồn lập tức động.
Hàn Phong chẳng đếm xỉa, chỉ chằm chằm nhìn Thần Thiên:
- Phế vật, ngươi có dám đấu với ta không?
- Ta chưa bao giờ đánh vô nghĩa, nếu muốn đấu với ta, hãy đấu một trận sinh tử!
Đối mặt với Hàn Phong đang hùng hổ dọa dẫm, Thần Thiên sớm đã nảy sinh sát khí. Kẻ cặn bã này đã biết được bí mật của họ, dù bản thân Thần Thiên không sợ, nhưng để hắn tồn tại sẽ sớm muộn gây họa cho Y Vân.
Ở Tông Môn nghiêm cấm việc đồng môn tương tàn, muốn giết người chỉ có một cách: lên Đài Sinh Tử!
Một trận sinh tử!
Tất cả mọi người xôn xao, đấu sinh tử vốn chẳng hiếm, nhưng lần này lại do chính miệng tên phế vật Thần Thiên nói ra, khiến họ càng thêm kinh ngạc.
Hàn Phong chẳng chút do dự, hắn vốn là Võ Sĩ tầng chín, làm sao có thể thua trước tên phế vật này.
- Nếu ngươi muốn chết, ta sẽ đưa ngươi lên Đài Sinh Tử…
- Thần Thiên.
Y Vân cùng Thiết Hùng lo lắng nhìn về phía Thần Thiên.
Thần Thiên chỉ mỉm cười:
- Yên tâm!
Các đệ tử xung quanh thấy hai người sắp diễn ra trận chiến, lập tức hứng khởi. Hàn Phong đứng thứ tám ở ngoại môn, vừa mới đột phá thành Võ Sĩ tầng chín, chẳng chừng có thể vào top 5.
Chẳng bao lâu sau, xung quanh Đài Sinh Tử đã tụ tập hơn vạn đệ tử.
- Thật là tên phế vật Thần Thiên ấy, hắn dám khiêu chiến với Hàn Phong sư huynh, lại còn là trận đấu trên Đài Sinh Tử, chẳng lẽ hắn điên rồi sao?
- Đúng vậy, Hàn Phong sư huynh vừa mới đột phá thành Võ Sĩ tầng chín, chờ vượt qua khảo nghiệm sẽ sớm trở thành đệ tử nội môn.
- Ha ha, tên phế vật ấy đang tự tìm cái chết, biến mất hai tháng trời, giờ lại dám khiêu chiến với đệ tử đứng thứ tám của Ngoại Môn, muốn nổi danh cũng phải trả giá đắt.
- Lên Đài Sinh Tử chỉ có sống hoặc chết, phế vật, ngươi thật muốn chết, đến lúc đó đừng trách trời!
Hàn Phong hưởng thụ những ánh mắt sùng bái xung quanh, giờ phút này có chút giả bộ, cảm thấy bản thân chắc chắn thắng Thần Thiên.
- Có thật không? Nếu muốn thua, đến lúc đó đừng cầu xin ta.
Thần Thiên lạnh lùng đáp lại.
Hàn Phong hừ lạnh:
- Ngươi chính là tự tìm cái chết.
- Trường Hông Quán Nhật!
Lên Đài Sinh Tử, vậy thì không cần khách khí nữa. Trong tay Hàn Phong lập tức hiện ra Hắc Ám Trường Thương, Thương Pháp bá tuyệt, mang theo Thương Pháp Võ Kỹ điên cuồng tiến đến, Thương Chi Ý Chí bùng nổ, như một con rồng đánh tới.
- Nhất Kiếm Tuyệt Trần!
Kiếm pháp Kinh Tuyệt Kiếm, Nhất Kiếm Tuyệt Trần!
Ầm!
Thương Thế cùng Kiếm Khí va chạm, lập tức, những tia sáng văng khắp nơi, trên Đài Sinh Tử đều là bụi đất bay mờ mịt. Tất cả đệ tử Thiên Tông ở phía dưới đang ngơ ngác nhìn bóng dáng của Thần Thiên trên Đài Sinh Tử, miệng há hốc đến mức có thể nhét được một quả trứng vịt.
- Hả… Phế vật… Phế vật Thần Thiên ấy từ lúc nào mà trở nên mạnh như thế!
- Tên kia lại có thể xuất ra được chiêu thức thứ nhất của Kinh Tuyệt Kiếm, Nhất Kiếm Tuyệt Trần, hắn không phải là tên phế vật hay sao?
- Chẳng phải tên phế vật này không có cách nào tu luyện được kỹ năng nào sao? Làm sao có thể sử dụng Kinh Tuyệt Kiếm, chẳng lẽ hắn chính là người sử dụng Kiếm Võ Hồn?
Mặt mọi người đều đầy vẻ kinh ngạc, tiếng kinh hô nối liền không dứt truyền đến trên Đài Sinh Tử.
- Thật không ngờ, tên phế vật ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi!
Sau lưng Hàn Phong xuất hiện một cỗ lực lượng phun trào, Trường Thương Huyễn Ảnh hiện lên, Hận Chỉ Thương Thiên, Thương Võ Hồn!
- Hàn Phong dùng đến Võ Hồn, nhìn bộ dáng tức giận như vậy, nhất định là muốn giết chết Thần Thiên.
- Phế vật Thần Thiên này chết chắc rồi.
Dù sao thì thực lực Thần Thiên biểu hiện ra bên ngoài cao nhất chỉ là Võ Sĩ tầng bảy, mà Hàn Phong đã là Võ Sĩ tầng chín, chênh lệch hai tầng rất lớn, hơn nữa bây giờ Hàn Phong còn sử dụng Võ Hồn.
- Thần Thiên…
Lòng bàn tay Y Vân do khẩn trương mà đổ mồ hôi lạnh, Thiết Hùng thì cau mày lo lắng, dù sao thì việc Hàn Phong cường đại mọi người đều biết.
- Chết đi, phế vật kia! Bá Tuyệt Thương Pháp!
Vì đã mở ra Võ Hồn, Thương Pháp càng thêm bá đạo, tốc độ ra tay so với vừa rồi còn nhanh hơn không chỉ gấp bội.
“Bang!”
Trong ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người ở phía dưới, Thần Thiên không hề nhúc nhích, cánh tay như thép, trực tiếp đánh Thương Thế của Hàn Phong bay ra.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Không chỉ đám người xem trợn tròn mắt, ngay cả Hàn Phong cũng sững sờ. Vừa rồi, từ mũi thương truyền đến cảm giác như đang đâm trúng một bức tường sắt. Hắn không biết, Thần Thiên đã lặng lẽ khởi động Võ Hồn Thiết Giáp, dùng thương của hắn để thử nghiệm lực phòng ngự của Chiến Giáp.
Nhìn thấy mặt Hàn Phong mờ mịt, Thần Thiên nhếch miệng lên:
- Đệ tử đứng thứ tám của ngoại môn, Võ Sĩ tầng chín, Hàn Phong sư huynh, hóa ra cũng chỉ là như thế mà thôi…
Tiếng nói này rơi xuống, bên dưới Đài Sinh Tử liền bắt đầu xôn xao, lời của cái người vừa nói là lời của tên phế vật Thần Thiên trong nhận thức của họ sao?