Chương 3: Mâu Thuẫn Nội Bộ

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 3: Mâu Thuẫn Nội Bộ

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lã Bất Vi không chút biến sắc nhìn chằm chằm Tần Tử Sở, sau một lúc lâu vẫn không rời mắt.
Tần Tử Sở trong lòng thấy lạ, nhưng hắn hiểu rõ trước loại ánh mắt sắc bén này, mình phải giả vờ, thể hiện vẻ mặt vô cùng say đắm nhìn đối phương.
Hắn liền để lộ tâm trạng của mình, khi Lã Bất Vi càng nhìn chăm chú thì hắn càng thêm bối rối, đứng ngồi không yên.
“Lã thái phó, đệ tử trên người có gì không ổn sao?” Tần Tử Sở mở to đôi mắt trong veo, ánh mắt trong sáng, dịu dàng, tựa như chú nai con vừa chào đời.
Ánh mắt của hắn tràn đầy tín nhiệm và ỷ lại, không có gì khác biệt so với dĩ vãng.
Lã Bất Vi lập tức thu lại vẻ mặt khó hiểu, dẹp bỏ ý tưởng kỳ lạ bỗng nhiên nảy sinh trong lòng, vỗ vai Tử Sở rồi ngửa mặt cười lớn: “Công tử thường xuyên ra ngoài giao du, cuối cùng cũng đã hiểu chuyện. Bất Vi rất mừng khi thấy công tử trưởng thành.”
Tần Tử Sở lập tức nở nụ cười tươi tắn, ánh mắt ánh lên vẻ vui sướng khi được khen ngợi. Hắn vội vàng nắm lấy tay Lã Bất Vi đang đặt trên vai mình, hưng phấn nói: “Lạn Thượng Khanh là một hiền sĩ nổi tiếng ở Triệu quốc. Mặc dù Tần Triệu bất hòa, Dị Nhân vẫn vô cùng ngưỡng mộ tài năng của Lạn Thượng Khanh, hy vọng có thể gặp mặt một lần. Thái phó có thể làm trung gian, giúp Dị Nhân hoàn thành tâm nguyện này được không?”
Lã Bất Vi rụt tay về, cười lớn nhưng lại từ chối đề nghị của hắn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Công tử mơ tưởng rồi. Tần Triệu hiện tại xung đột không ngừng. Bất Vi nghe nói gần đây Tần quốc sẽ dùng binh với Triệu quốc. Công tử không lo ẩn mình cho kỹ, sao còn muốn đi gặp Lạn Tương Như, người từng liên tiếp mạo phạm Tần Vương? Việc này không được.”
Tần Tử Sở hiện lên ánh mắt thất vọng, khẽ giọng cầu xin: “Thái phó, Dị Nhân nghe nói Lạn Thượng Khanh bệnh tình nguy kịch, thực sự hy vọng có thể gặp mặt để giãi bày tâm sự trước khi ông ấy qua đời.”
“Công tử không cần bàn nữa!” Lã Bất Vi cuối cùng cũng thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tần Tử Sở, cho đến khi chàng thanh niên đối diện rụt rè phải dời ánh mắt đi, hắn mới vỗ nhẹ bàn tay Tần Tử Sở, vô cùng ôn hòa nói: “Công tử tuổi còn trẻ, chưa hiểu được lòng người hiểm ác. Ngươi một lòng ngưỡng mộ Lạn Tương Như, nhưng người Triệu quốc lại trăm phương nghìn kế muốn đẩy ngươi vào chỗ chết. Trong ngôi nhà này, chỉ có Lục Kiều đáng tin cậy, ngươi có thể thân thiết với nàng.”
Tần Tử Sở sắc mặt thoáng chốc tái nhợt, hắn bất lực mở to hai mắt nhìn Lã Bất Vi, nắm chặt bàn tay mình, môi run rẩy không nói nên lời.
Lã Bất Vi nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú trước mắt, nhất thời cảm thấy Dị Nhân với vẻ mặt sợ hãi như chim sợ cành cong thật đáng thương. Hắn đặt tay lên mu bàn tay Tử Sở, cho đến khi bàn tay mềm mại thon thả ấy ấm áp trở lại, mới vô cùng ôn hòa nói: “Có Bất Vi ở đây, công tử không cần lo lắng. Bất Vi sẽ đưa ngươi bình an trở về bên Hoa Dương phu nhân cùng Thái tử, hưởng thụ vinh hoa phú quý.”
“Vâng, Dị Nhân sẽ nghe theo Thái phó.” Tần Tử Sở cúi thấp mắt, ngoan ngoãn nhận lời.
Lã Bất Vi thấy dáng vẻ của Tần Tử Sở, cảm thấy mình đã hoàn toàn khiến đối phương từ bỏ những ý tưởng không thực tế, nhưng lại sợ những biểu hiện bất thường của hắn ngày thường sẽ bị thủ vệ phát hiện, vội vàng trấn an: “Nếu công tử ở tại thư phòng, Bất Vi sẽ lập tức sai người mang ít kinh thư đến đây. Dù công tử không thích những thứ đó, nhưng dù sao cũng có thể dùng để giết thời gian.”
Tần Tử Sở gật đầu, ủ rũ trò chuyện vài câu với Lã Bất Vi, ra vẻ không hề có chút hứng thú nào với kinh thư.
Lã Bất Vi thấy dáng vẻ chẳng có chút triển vọng nào của hắn, cũng có chút phiền muộn, lấy cớ còn có việc buôn bán phải làm, đứng dậy cáo từ.
“Thái phó!” Khi đi đến cửa, Tần Tử Sở đột nhiên kéo tay áo Lã Bất Vi, có chút chần chừ nói: “Làm phiền Thái phó chuyển lời với những người có hẹn với ta rằng Triệu Cơ đang mang thai, ta sẽ ở nhà bầu bạn với phu nhân, không thể đến gặp họ được.”
Lã Bất Vi vốn cho rằng Dị Nhân đã bị hoảng sợ, càng muốn chạy loạn khắp nơi để giải sầu. Lúc này nghe hắn quyết định đóng cửa từ chối tiếp khách, không khỏi nở nụ cười tươi, hài lòng nói: “Bất Vi nhất định sẽ chuyển lời cho công tử.”
Hắn nhìn quanh vài lần, xác định không có ai chú ý, nhỏ giọng nói: “Ngày thường ta đã chuẩn bị vài binh sĩ Triệu quốc đi theo công tử ra ngoài. Nếu công tử chán ở nhà, đừng ngại ra ngoài dạo chơi – Bất Vi sẽ để lại cho công tử ba trăm lượng để chi tiêu.”
“Thái phó, người thật tốt.” Tần Tử Sở lần đầu tiên thật lòng cảm tạ Lã Bất Vi, không chút khách khí nhận lấy ba trăm lượng, cẩn thận cất vào túi trong ống tay áo.
Sau đó, hắn cung kính tiễn Lã Bất Vi ra cửa.
Lã Bất Vi nhìn cánh cổng chính bị binh sĩ Triệu quốc khép lại, không khỏi thở dài một tiếng.
Hắn là thương nhân Nam Bắc, đương nhiên có tài quan sát mọi thứ xung quanh, tai nghe bốn phương tám hướng. Gần đây Tần quốc liên tiếp vận chuyển lương thảo, mặc dù trên dưới Triệu quốc không phản ứng, nhưng điều đó không khỏi khiến hắn suy nghĩ.
Lã Bất Vi biết nếu Tần quốc lúc này khởi binh tấn công Triệu quốc, thắng lợi hay không tạm thời chưa nói đến, thì tính mạng Dị Nhân chắc chắn khó giữ được.
Nếu là như vậy, dù hắn có phải tán gia bại sản cũng sẽ mua chuộc thủ vệ các nơi, đưa Dị Nhân một mình chạy trốn về Tần quốc. Nhưng sự tình bỗng nhiên có thêm phiền toái, Triệu Cơ lại mang thai!
Triệu Cơ từ tay hắn đưa cho Dị Nhân, tính toán đâu ra đấy cũng không quá một tháng. Vậy mà lại nói “có mang hai tháng”, bản thân hắn cũng không rõ cái thai trong bụng Triệu Cơ rốt cuộc là của ai.
Càng tệ hơn là hôm nay Dị Nhân vừa phát hiện Triệu Cơ mang thai liền vội vàng dọn khỏi tẩm phòng xa hoa, thà ngủ ở thư phòng trống không. Ai cũng có thể hiểu được tình cảm sâu nặng của Dị Nhân dành cho Triệu Cơ.
Trong thời điểm cấp bách, dù Lã Bất Vi có nhiều tiền tài đến đâu chăng nữa, cũng không thể mang theo phụ nữ mang thai hành động bất tiện cùng đi mà liên lụy chính mình. Nếu đến lúc đó, Dị Nhân không chịu một mình theo hắn thoát thân, thì phải làm sao bây giờ?
Nghĩ đến đây, Lã Bất Vi không khỏi nhíu mày, lại nảy sinh một tia chán ghét đối với sủng thiếp Triệu Cơ. Tính mạng của bản thân hắn, gia đình cùng tiền đồ phú quý đều gắn liền với Dị Nhân, bất luận thế nào, cũng không thể để Triệu Cơ phá hủy.
Nếu thực sự đến lúc phải lựa chọn… Lã Bất Vi nheo mắt lại, đưa ra một quyết định tàn nhẫn: mổ bụng lấy con!
Bước chân đột nhiên dừng lại, không khỏi cảm thấy nghi hoặc vì quyết định của mình.
Lã Bất Vi biết rõ mình không phải người lòng dạ độc ác, trong mắt hắn bất luận kẻ nào cũng có thể trở thành “hàng hóa” có giá trị cao. Mà Dị Nhân rất thích Triệu Cơ, khi bụng Triệu Cơ càng lớn, hắn sẽ càng ngày càng yêu thích người phụ nữ kia. Nếu vì chạy thoát thân mà giết mẹ lấy con, e rằng Dị Nhân từ nay về sau sẽ có khúc mắc sâu đậm với mình.
Nhưng tại sao hắn lại nghĩ đến việc làm như vậy khi tình huống còn chưa xảy ra?
Lã Bất Vi sắc mặt trầm xuống, quay đầu lại nhìn phủ giam giữ con tin, tâm tình lập tức trở nên phức tạp.
Sắc đẹp mê hoặc lòng người, cổ nhân nói không sai.
Không nói đến việc Lã Bất Vi đã nghĩ đến những sắp đặt cho vài năm sau, Tần Tử Sở đợi Lã Bất Vi rời đi, nụ cười trên mặt hắn liền trở nên chân thật.
Giả vờ nhu nhược quả là một biện pháp tốt!
Hắn tùy tiện thử một phen, thế mà lại khiến Lã Bất Vi nói ra nhiều bí mật mà hắn nóng lòng muốn biết – ai là người đáng tin cậy ở nơi đây.
Nhưng thật sự không ngờ Lục Kiều tuổi còn nhỏ mà lại là một gián điệp ẩn mình kỹ càng đến vậy.
Nhưng so với việc biết ai là “người một nhà”, hoặc ai có thể trở thành “người một nhà”, Tần Tử Sở cảm thấy những kinh thư sắp được mang đến mới là điều quan trọng.
Hắn là người hiện đại, mà người hiện đại sẽ không có hứng thú tìm hiểu về con dấu hoặc thư pháp, không ai biết chữ triện* – thật bất hạnh, Tần Tử Sở chính là một kẻ “không biết chữ triện”.
*chữ triện: một kiểu chữ cổ của thư pháp Trung Quốc
Hay nói cách khác, Tần Tử Sở bây giờ là một kẻ thất học.
Thật là bi thương!
Nhưng một khi kinh thư được mang đến, hắn sẽ tìm hai mỹ nhân biết chữ. Bất luận Triệu Cơ hay Lã Bất Vi đều sẽ cho rằng hắn trong thời gian vợ mang thai mà đi vụng trộm.
Người trẻ tuổi ham mê sắc đẹp là một cái cớ vô cùng tốt. Hắn có thể mau chóng học tập văn tự, xem hiểu sách vở thư tín, để sinh tồn ở thời đại này cần hiểu được càng nhiều tin tức càng tốt.
Càng hữu ích hơn nữa là mẹ cả Hoa Dương phu nhân nhận hắn làm nhi tử, hắn là con trai trưởng. Thân phận “con trai trưởng” này là một vị trí đòi hỏi cao, cần rèn luyện hàng ngày.
Hắn hiển nhiên không phải là lựa chọn duy nhất của Thái tử phi – Hoa Dương phu nhân.
Tần Tử Sở ý thức được bản thân mình không cần tài năng xuất khẩu thành thơ, nhưng cũng tuyệt đối không thể là một kẻ mù chữ dốt nát.
Bằng không một ngày nào đó phụ thân của hắn chợt có ý muốn kiểm tra học vấn, e rằng vị trí “con trai trưởng” sẽ đổi cho người khác.
“Công tử.” Lục Kiều với dung nhan thanh tú đứng ở cửa nhìn về phía Tần Tử Sở, đôi mắt linh động chăm chú ngắm nhìn hắn, làm say đắm lòng người.
Trên mặt Tần Tử Sở lộ ra ánh mắt tán thưởng, rất tự nhiên vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh gọi: “Lục Kiều, lại đây ngồi với ta một lát.”
Mặc dù Lục Kiều vốn có ý lấy lòng Tần Tử Sở, nhưng cũng không ngờ ánh mắt của công tử, người vốn ngày ngày si mê nhìn phu nhân, lại có thể dịu dàng như thế với nàng. Mặt nàng đỏ bừng, càng thêm xinh đẹp.
Nàng bước thật nhanh đến ngồi bên Tần Tử Sở, nhất thời cúi đầu ngại ngùng không nói lời nào.
Cô nương tuy không nói gì, nhưng hắn cũng không thể để bầu không khí trở nên buồn tẻ như vậy.
Thân là quốc chủ tương lai, Tần Tử Sở cũng không định giao phó đất nước của mình cho Lã Bất Vi. Mà Lã Bất Vi nếu xem hắn như “cơ hội để kiếm lợi”, đương nhiên không phải là làm từ thiện mà là để phân chia lợi lộc sau này, ngang ngược một phương. Cho nên hắn và Lã Bất Vi sớm hay muộn cũng sẽ đường ai nấy đi.
Lã Bất Vi nếu đã tiết lộ với hắn thân phận của Lục Kiều, vậy thì Lục Kiều ngoài việc là người tin cậy trong trạch viện, còn có thể báo cáo toàn bộ chuyện của mình cho Lã Bất Vi. Người này nếu không thể giết, thì chỉ có thể lợi dụng.
Bởi vậy, hắn dùng thái độ tự nhiên đối xử với Lục Kiều chủ yếu để lôi kéo nàng. Nếu có thể lấy được tin tức từ Lã Bất Vi mà còn khiến Lục Kiều một lòng với mình, truyền tin tức giả dối lại cho Lã Bất Vi thì càng thuận lợi.
Tần Tử Sở nhẹ nhàng đưa tay nâng cằm Lục Kiều, quan tâm nhìn cô gái nhỏ, ôn nhu nói: “Mặt sao lại đỏ như vậy, không khỏe sao?”
Lục Kiều xấu hổ một tay che mặt, một tay cầm vạt váy chạy ra ngoài.
“—— A! Phu nhân!” Lục Kiều chợt dừng bước, giọng nói kinh ngạc vang lên trước cửa.
Tần Tử Sở cả kinh, lập tức lao ra, đúng lúc nhìn thấy Triệu Cơ với đôi mắt đẫm lệ nhìn mình, trong mắt nàng rõ ràng hiện lên ba chữ “Kẻ bạc tình” to tướng.
… Đây chẳng lẽ là “nội bộ mâu thuẫn” trong truyền thuyết?
Nhưng ta chưa chạm vào ai hết mà!