Loạn Tần - Kim Linh Tử
Sữa và hồi ức của Doanh Chính
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Uống sữa
Tần Tử Sở bị Doanh Chính cắn một cái thật mạnh, chẳng những không giận, nụ cười trên mặt ngược lại càng thêm rạng rỡ.
Hắn không kìm được lại gần, áp sát vào khuôn mặt bầu bĩnh của nam hài, không ngừng hôn lên, tự hào nói: “Thật không hổ là Doanh Chính, ngay cả răng cũng tốt hơn người bình thường nhiều.”
Đây mới thật là nam thần! ! !
“A Chính, con không đói bụng sao?” Khen ngợi con xong, Tần Tử Sở thu lại nụ cười tự mãn, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Ánh mắt hắn nhìn về phía đôi mắt đen láy của nam hài, nhẹ giọng hỏi ý kiến.
—— ôi? A Chính có thể mở mắt sao?!
Tập trung nhìn vào, Tần Tử Sở lại bị Thủy Hoàng Đế bệ hạ sơ sinh khiến hắn kinh ngạc, hắn không khỏi thốt lên: “Con còn là song đồng*!”
*song đồng: hai con ngươi (đồng là đồng tử), hiện tượng một nhãn cầu mà có hai đồng tử quả thật là “dị thường”, theo truyền thống văn hóa Trung Quốc nói rằng, đó là dị tướng của những bậc đế vương hay nhân vật nổi tiếng trong lịch sử.
Tiểu, tiểu Husky!
(*/ω\*) Trời ơi, sao con ta lại đáng yêu đến thế này.
Tần Tử Sở không kìm được lại tiến đến hôn Doanh Chính liên tục, mặt mày hớn hở, hoàn toàn không để tâm đến việc hai cha con họ đang ở làng quê hoang vắng, đói đến nỗi bụng réo, ngay cả nước ấm cũng không có mà uống.
Tần Tử Sở càng nhìn con trai càng thích, lần thứ ba tiến đến trước mặt hắn, nhiều lần đem đôi môi mềm mại áp lên làn da còn mềm hơn cả môi hắn, nhẹ nhàng vuốt ve.
Hắn nở nụ cười có chút ngây ngô với nam hài, dịu dàng nói khẽ: “Con không thích bánh ngọt, vậy chúng ta đi nhanh một chút. Khi Lã Bất Vi và thuộc hạ rời đi đã gây ra tiếng động lớn như vậy, quân lính Triệu quốc nhất định sẽ đuổi theo họ. Chương Lê chỉ cần nhìn thấy ký hiệu chúng ta đã hẹn, sẽ biết được hướng chúng ta đi. Ta nhớ rõ phương hướng lúc xuất phát. Chúng ta đi trở về, cho dù không thể gặp hắn, cũng dễ dàng trở lại làng cũ. Đến đó có thể tìm được bà mẹ mới sinh, để con ăn no bụng.”
Nói xong, Tần Tử Sở tháo miếng vải quấn chân, động tác trên tay điều chỉnh lại tư thế.
Cho đến khi trên mặt nam hài lộ ra vẻ dễ chịu, yên bình vùi mình vào ngực hắn ngủ say, hắn mới ghi nhớ tư thế hiện tại, một đường ôm Doanh Chính trở về thật nhanh.
Chân Tần Tử Sở đau nhức.
Mặc dù hắn đi đường không ít, nhưng hiện tại chân đi giày vải đế mềm, đi trên đất đầy sỏi đá và rễ cây, nên không bao lâu thì các khớp xương đều nhức nhối.
Nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, liên tục hít thở sâu, không rên la một tiếng nào, tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này chưa hết tháng Giêng, gió thổi vào người lạnh buốt, mà Tần Tử Sở còn bị đau đớn dưới chân hành hạ đến toát mồ hôi lạnh.
Nam hài ngoan ngoãn đáng yêu đang vùi trong lòng hắn lại đang mở to đôi mắt song đồng đen láy sâu thẳm.
Ánh mắt hắn sắc bén và sâu sắc, lộ ra một vẻ kỳ lạ khiến người ta rợn tóc gáy, nếu không muốn dùng một câu để hình dung ánh mắt của nam hài giờ phút này, vậy chỉ có thể dùng một từ là “lãnh khốc”.
Nam hài toàn thân vô lực, nhưng hắn cứ thế chớp mắt liên hồi, ánh mắt vẫn luôn nhìn thẳng vào ngực Tần Tử Sở, khóe miệng khẽ nhếch lên một cách quái dị, lộ ra một biểu cảm gần như là đang cười.
Doanh Chính hài lòng vùi mình vào ngực Tần Tử Sở, khẽ cựa quậy trong phạm vi nhỏ của mình khiến Tần Tử Sở bất giác điều chỉnh theo, làm cho mình nằm dễ chịu hơn.
Tần Tử Sở dừng chân một lát, bàn tay theo bản năng nhẹ nhàng vuốt ve lưng nam hài, khẽ nói với vẻ áy náy: “Thật xin lỗi, A Chính chắc đói lắm rồi phải không. Ta sẽ đi nhanh một chút. Trước khi trời tối, chúng ta nhất định có thể về đến làng. A Chính cố gắng chịu đựng một chút được không? Ta cam đoan đến lúc đó cho con uống sữa mẹ ấm nóng, tuyệt đối không lừa con bằng sữa hươu nữa.”
Nam hài môi khẽ mấp máy, nhưng không cất tiếng hỏi tại sao “Sữa hươu” lại kém hơn so với “Sữa mẹ” —— bây giờ hắn còn chưa nói được.
Doanh Chính vẫn ngoan ngoãn vùi trong ngực của Tần Tử Sở, chỉ khẽ hừ một tiếng yếu ớt từ trong mũi để đáp lại.
Nếu là người bình thường, nhìn thấy tình cảnh này nhất định cảm thấy đứa bé này toàn thân đều toát ra vẻ kỳ lạ, nhưng mà Tần Tử Sở tuyệt đối sẽ không nghĩ như vậy!
Trong ngực của hắn chính là Tần Thủy Hoàng, được không?
Việc làm của nam thần đều có lý do!
Nam thần làm việc nào cũng đúng đắn!
Nam thần nhất định phải tài trí hơn người!
Chân long thiên tử?! *gào thét-ing* (người nói đang gào thét, một cách biểu lộ tình cảm mạnh nhất của các bạn trẻ =)) )
Nam thần nhà ta tuy rằng còn là một hài tử, nhưng hà hơi so với bất kỳ ai cũng đều soái* hơn!
*soái: anh tuấn, xuất sắc
(*/ω\*) Nhìn thật là yêu quá đi, hoàn toàn làm cho người ta tim đập nhanh, hai chân vô lực, không còn đứng nổi nha.
Tần Tử Sở hoàn toàn bỏ quên quy luật khách quan sinh vật, dùng tâm lý của một fan hâm mộ cuồng nhiệt lúc nào cũng ngạc nhiên trước hành động khác thường của Doanh Chính, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: “Con ta còn đói bụng, chuyện nghiêm túc trước tiên là cần đi tìm một bà vú.”
Hắn nhẹ nhàng cắn một cái lên bàn tay nhỏ nhắn năm ngón phúng phính của nam hài, sau đó mỉm cười hài lòng đặt tay bé lại vào trong tã.
︿( ̄︶ ̄)︿ Hạnh phúc chết mất, được hôn mu bàn tay của nam thần…
Không! ! !
Vừa rồi lúc đút bánh ngọt, ta đã lấy được nụ hôn đầu tiên của nam thần! ! ! ╰(*°▽°*)╯
Nghĩ đến Thủy Hoàng Đế bệ hạ lúc này hoàn toàn dựa vào người phụ thân là hắn, Tần Tử Sở trong khoảnh khắc bỗng nhiên có được sức lực vô hạn.
Hắn không ngừng bước đi trên con đường lớn trở về, nam hài trong ngực quả nhiên hiểu chuyện, không quấy khóc, ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực của hắn.
Doanh Chính vốn đang ở trong một nỗi thống khổ như bị thiêu đốt, hắn biết mình sắp chết, hoặc đã chết rồi.
Cuộc sống đế vương vài thập niên qua đã rèn giũa cho hắn lòng tự tôn, để cho hắn dù đang bị đau đớn gặm nhấm cũng không quằn quại kêu la thảm thiết giống như bọn tiện dân.
Doanh Chính siết chặt nắm tay, giữ vẻ mặt bình tĩnh chờ đợi cái chết ập đến, nhưng trong khoảnh khắc, toàn bộ đau đớn trên người hắn bỗng hoàn toàn biến mất.
Chưa kịp để Doanh Chính thở phào nhẹ nhõm, thì trong không khí liền phảng phất một mùi nồng nặc.
Đây là mùi hắn nghe thấy lúc chinh phạt sáu nước, sinh mệnh vốn đầy sức sống dần tan biến vì mất máu, nhưng cùng với những ghi chép sau các vụ ám sát liên tiếp xảy ra, Doanh Chính phát hiện mình dần dần không thể chịu đựng nổi mùi huyết tinh này. Loại mùi này thuộc về một đám những kẻ ngu xuẩn không chấp nhận được thất bại.
Người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, người của sáu nước ngay cả điểm này cũng không thể chấp nhận, khó trách không thể ngăn cản quân Tần càn quét lục hợp*.
*lục hợp: gồm trời, đất, đông, tây, nam, bắc
Doanh Chính khó chịu nhíu mày, một bàn tay già nua thô ráp đột nhiên vỗ mạnh vào mông hắn, điều này làm trong lòng Doanh Chính bỗng nổi cơn thịnh nộ.
Từ sau khi đăng cơ, không ai dám bất kính với hắn!
Không đợi Doanh Chính cả giận nói “Ngũ mã phanh thây”, hắn đã không thể kiểm soát được cơ thể mình, trong cơn đau buốt phát ra một tiếng khóc.
Nhưng chỉ vỏn vẹn một tiếng.
Doanh Chính không thể tin tiếng gào vừa rồi lại là do chính mình phát ra, hắn ngay lập tức kiềm chế được cảm giác kích động muốn khóc la ầm ĩ, nhíu mày nén tất cả cảm giác kỳ lạ xuống cổ họng.
Dù mắt hắn nhìn không rõ lắm, nhưng trên mặt dần dần trở lại bình tĩnh.
Ánh sáng rực rỡ trong “phòng” chợt lóe lên, Doanh Chính cho rằng đây là tia sáng lóe lên từ lưỡi dao sắc bén, nhưng cả đời từng trải qua vô số lần sinh tử đã cho Doanh Chính một trực giác nhạy bén với sát khí.
Bất luận lóe lên là cái gì, hắn cũng sẽ bình yên vô sự!
Doanh Chính toàn thân không có một chút sức lực, nhưng trong lòng không hề kinh hoảng, yên bình nằm yên tại chỗ.
Tuy rằng hắn nghĩ lần này sẽ bình an, nhưng cũng không thể ngờ mình lại bị một đôi tay ấm áp ôm vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve hai má.
Hắn làm sao có thể dễ dàng bị người khác ôm vào lòng?!
Doanh Chính tự nhận mình có thân hình cao lớn, vóc dáng cường tráng, tuyệt đại đa số nam nhân đứng trước mặt hắn còn không thể với tới chiều cao của hắn khi ngồi thẳng, nhưng hiện tại hắn lại giống như đứa bé con bị một người xa lạ ôm chặt trong lòng?
Hơn nữa, cho dù bị bệnh nặng trong người, Doanh Chính cũng tin mình tuyệt đối sẽ không trở nên yếu ớt vô lực đến thế.
Quả thực giống như đứa trẻ mới sinh không có sức lực!
Giọng nói trong trẻo, dịu dàng thì thầm bên tai hắn, lại giống như một tiếng sấm, làm Doanh Chính chấn động đến nửa ngày không tỉnh lại —— “Hài tử sinh ra vào tháng Giêng, gọi là A Chính. Doanh Chính, con là huyết mạch của vương tộc Doanh thị ta, chắc chắn tay nắm quyền hành, thống trị thiên hạ.”
Ngay cả đôi môi mềm mại áp lên trán hắn, cũng không làm Doanh Chính tỉnh táo lại.
Đây là… chuyện gì đang xảy ra…?
… Vì sao có người đặt tên cho hắn!
Doanh Chính không thấy rõ người, chỉ cảm thấy môi mềm nhẹ nhàng lướt qua ấn đường của hắn, lưu lại một chút ấm áp, làm cho hắn phút chốc thấy mê muội.
Người nói chuyện thật sự là phụ thân sao?
Trong ký ức mơ hồ của Doanh Chính về thời thơ ấu, “Phụ thân” thật sự là một từ ngữ vừa xa lạ vừa mỉa mai, nhưng không thể không nói, phụ thân của hắn dùng thời thơ ấu tràn ngập đau khổ khiến hắn trở thành người có ý chí kiên cường.
Doanh Chính đã từng hoài nghi mình rốt cuộc là hài tử của Doanh Dị Nhân, hay giống như tin đồn, là hài tử của Lã Bất Vi.
Nhưng là con trai của ai thì có gì khác nhau? Hắn có tài trí và năng lực xuất chúng.
Tỉnh thì nắm đại quyền thiên hạ, say lại nằm dưới váy mỹ nhân.
Khắp cõi trời này, không có nơi nào không phải là đất của vua; chẳng có dân nào không phải là dân của vua, sống trên đời thì đều là người hầu của hắn.
Hắn giàu khắp bốn biển.
Bất luận Lã Bất Vi hay là Doanh Dị Nhân, nếu có thể sống lại, chỉ sợ đều sẽ tranh giành làm cha của hắn, hắn hoàn toàn không cần phải để tâm đến việc này, hay vì thế mà hối hận.
Nhưng dù trong lòng cho là như thế, Doanh Chính vẫn vô cùng chán ghét Doanh Dị Nhân đã không màng sống chết của hai mẹ con, một mình chạy về nước Tần.
Loại hành vi tham sống sợ chết, thậm chí không màng tình cốt nhục này, quả thực làm người ta ghê tởm!
Đây căn bản không phải là người đàn ông có thể làm nên việc lớn.
Thời thơ ấu của hắn bị Doanh Dị Nhân phá hỏng thành một mảng tối tăm, vì sống sót, hai mẹ con chỉ có thể nhờ gia tộc họ Triệu che chở, mai danh ẩn tích, giả làm người hầu, liên tục bị người khác khi dễ, sỉ nhục.
Người đàn ông không chịu trách nhiệm, nhát gan, sợ phiền phức, tầm thường vô dụng như vậy, làm sao có thể vào lúc hắn vừa mới chào đời, tại ấn đường của hắn lưu lại sự vuốt ve dịu dàng đến thế sao?
Bị đối đãi như thế, Doanh Chính không những không cảm thấy may mắn, ngược lại còn cho rằng mình đã bị Tần Tử Sở sỉ nhục.
Nhưng so với việc bị người đàn ông vô dụng như Doanh Dị Nhân hôn lên ấn đường, một việc càng làm người ta không thể kìm nén được nữa đã xảy ra —— tiếng của một người đàn ông mà hắn đã nghe mấy năm, suýt nữa còn tưởng là cha ruột của mình, chợt vang lên.
Lã Bất Vi ra lệnh cho Doanh Dị Nhân bỏ rơi hắn để thu hút sự chú ý của quân Triệu!
Doanh Chính nghe xong lời này gần như muốn cười lạnh thành tiếng.
Lã Bất Vi, trẫm trước đây có thể nhẫn nhịn đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa, trơ mắt nhìn ngươi và thái hậu lén lút yêu đương, từ năm mười ba tuổi gọi ngươi là “Á phụ”, năm hai mươi hai tuổi làm lễ đội mũ*; như vậy, dù là trải qua thêm một đời nữa, trẫm cũng thế, có thể kiềm chế dã tâm trong lòng, vượt qua sự chờ đợi dài đằng đẵng, cuối cùng đem ngươi đạp xuống bùn đen!
*lễ đội mũ: thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành
Doanh Chính trong lòng căm giận, hắn bình tĩnh chờ đợi hiện thực bị vứt bỏ thảm hại, nhưng hắn chưa từng mong đợi phụ thân thế mà lại có thái độ cứng rắn giữ hắn lại.
Hoặc là nói, cùng hắn chấp nhận số phận bị vứt bỏ.
Đôi mắt Doanh Chính bình tĩnh như mặt biển, nhìn như không có chút gợn sóng, nhưng bên dưới mặt biển lại có sóng ngầm mãnh liệt.
Triệu Cơ vẫn luôn làm cho hắn thất vọng, chỉ cần có cơ hội chạy trốn một mình, mẹ của hắn sẽ không chút do dự buông tay rời đi, thậm chí không thèm liếc hắn thêm một cái.
Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, cùng người phụ nữ đê tiện mà hắn quen thuộc không có chút khác biệt nào.
Doanh Chính đã sớm đối với sinh mẫu* Triệu Cơ không có bất kỳ mong đợi gì.
*sinh mẫu: mẹ ruột
Bất luận Triệu Cơ tiếp theo làm gì, cũng không thể thay đổi cái nhìn của hắn đối với nàng, bởi vậy Triệu Cơ đối với mình không có một chút tình yêu thương, dĩ nhiên là không nằm ngoài dự đoán của Doanh Chính.
Nhưng vì cái gì Doanh Dị Nhân không màng tính mạng mà muốn cứu hắn?
Hành động của Doanh Dị Nhân hoàn toàn phá vỡ nhận thức của Doanh Chính về hắn.
Lời nói áy náy và tiếng thở dài dịu dàng của người đàn ông vang lên bên tai Doanh Chính, làm cho thần trí hắn nhất thời hoảng hốt, như rơi vào trong mộng.
Gió lạnh phút chốc không ngừng xâm nhập vào người hai cha con họ, Doanh Chính cảm thấy mình vừa lạnh vừa đói, nhưng hắn lại không muốn đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với Doanh Dị Nhân.
Một là, đối với Doanh Dị Nhân vẫn khinh thường như trước, hai là, hắn không làm được bộ dạng mất mặt khóc lóc om sòm không ngớt, chỉ để cầu xin một bữa ăn.
Được rồi, ở tuổi hiện tại của hắn, ngay cả “cơm” cũng không thể ăn được, chỉ có thể dùng sữa tươi mà thôi.
Nhưng tên ngốc này, rốt cuộc hắn ngu xuẩn đến mức nào? Thậm chí ngay cả việc đứa trẻ mới sinh không thể ăn thức ăn khác cũng không biết, dám đem bánh ngọt nhai nát đút vào miệng trẫm.
Còn, còn đưa… cái lưỡi chết tiệt của hắn! Cái lưỡi linh hoạt trơn trượt, thò vào trong miệng trẫm!
Doanh Chính không thể kiềm chế được bản thân, cắn mạnh vào cái lưỡi linh hoạt đó.
Doanh Dị Nhân quả nhiên lập tức kêu đau một tiếng, khiến hắn cười lạnh trong lòng.
Doanh Chính đã chuẩn bị tốt khi Doanh Dị Nhân nổi trận lôi đình vứt bỏ hắn, nhưng người đàn ông xa lạ này, lại kêu lên đầy vui mừng, sung sướng nói rằng mình khác biệt với người khác đến nhường nào!
… Hóa ra phụ thân của trẫm là người như thế này sao?
May mắn là trẫm không lớn lên bên cạnh hắn.
Doanh Chính tự hỏi bản thân, hắn rốt cuộc dần dần tỉnh táo lại, không chút trở ngại đón nhận kiếp sống thứ hai.
Trẫm nóng lòng những năm cuối đời, hy vọng có thể có tiên nhân làm phép, trường sinh bất lão, nhưng trẫm ngoại trừ nhiều lần bị người lừa gạt, không đạt được gì, cuối cùng bạo vong trên đường tuần du.
Nhưng trẫm vẫn là chân long thiên tử, được trời xanh ưu ái, một lần nữa có được sinh mệnh.
Doanh Chính gần như say sưa cảm nhận cơ thể hết sức yếu ớt vô lực.
“A Chính, con xem, phía trước có khói bếp. Chúng ta có sữa uống!” Tần Tử Sở vừa đi vừa thở hổn hển, nhưng hắn cúi đầu nhìn về phía Doanh Chính, âm thanh thốt ra gần như mang theo sự vui sướng.
Giọng nói vang lên bên tai Doanh Chính, trong đó tràn ngập vui sướng cùng sức sống, hoàn toàn không thể nhận ra họ đang lẩn tránh sự truy lùng của quân lính Triệu quốc.
Doanh Chính khép mắt lại, đôi môi hình thoi vẽ nên đường cong nhợt nhạt, áp mặt vào tim của Tần Tử Sở, nghe tiếng tim hắn đập đầy sức sống, mang theo một cảm giác an tâm mà chính mình cũng không hiểu rõ, dần chìm vào giấc ngủ.
Hắn theo bản năng nghĩ thầm rằng: khi mở mắt ra lần nữa, trẫm nhất định có thể nằm ở trong chăn đệm ấm áp, uống được sữa tươi phù hợp với mình.
Doanh Chính cảm thấy mình thật là anh minh thần võ, nhưng hắn suy đoán có chút sai lầm.
Tại sao trẫm lại ở chỗ này?
Hai cha con họ đang ở trong một căn phòng rộng rãi thoáng mát nhưng lại bừa bộn không chịu nổi, Doanh Chính đối diện với một người đàn ông quần áo xốc xếch nằm ngửa trên chăn.
Phần lưng của người đàn ông cường tráng cao lớn hoàn toàn hiện ra trong mắt Doanh Chính, lộ ra một vẻ dâm mỹ quyến rũ, trong lòng hắn ôm một người phụ nữ, không ngừng cử động, còn trong phòng, một người phụ nữ khác đang ôm mình cho bú, hoàn toàn không bị người đàn ông kia quấy rầy.
Tần Tử Sở với vẻ mặt xấu hổ ngồi bên cạnh người đàn ông kia, bị hắn nắm chặt cổ tay.
= = Phụ thân của trẫm rốt cuộc là người không đáng tin cậy!
Vậy là Doanh Chính ở chương này mới chính thức “xuất hiện”