Sai lầm

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người phụ nữ đang bị người đàn ông đè dưới thân phát ra tiếng rên rỉ đầy khoái lạc, run rẩy buông chân xuống, cánh tay mềm mại trườn lên tấm lưng cường tráng của người đàn ông mà vuốt ve.
Nhưng người đàn ông trên người nàng lại dừng động tác, lập tức khẽ nói: “Thật mất hứng.”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã đẩy người phụ nữ dưới thân ra. Hắn rút mình ra khỏi cơ thể người phụ nữ, hai chân tránh sang bên, nghiêng mặt nhìn về phía Tần Tử Sở vẫn luôn bị hắn nắm chặt cổ tay, vẻ mặt cợt nhả trêu chọc: “Ngươi nói chỉ cần cho nhi tử của ngươi ăn no là được, sẽ thương lượng điều kiện tốt ư? Vậy bây giờ thằng bé đã ăn no, thì ngươi hãy nằm xuống đi.”
Người đàn ông nhướng mày, vươn tay vỗ vỗ chăn đệm bên cạnh, làm một tư thế thô tục tiến về phía trước. Vật kia vẫn cương cứng chĩa ra trước, trên đỉnh dính chất dịch nhớp nháp, dưới ánh đèn phát ra vẻ dâm đãng.
Tần Tử Sở nhìn tấm nệm đầy vết bẩn, trong lòng chỉ thấy ghê tởm, hoàn toàn không có chút xúc động nào.
Lã Bất Vi trước khi đi đã để lại cho Tần Tử Sở rất nhiều vàng. Tuy rằng hắn không nghiên cứu về giá cả thời cổ đại, nhưng dù là thế, Tần Tử Sở cũng biết rõ giá vàng hết sức đắt đỏ.
Số tiền Lã Bất Vi để lại đủ để hắn thoải mái thong dong đưa hài tử trở về Tần quốc như đi du ngoạn.
Vì vậy, Tần Tử Sở hoàn toàn không có ý định tự làm khổ mình và hài tử.
Tần Tử Sở dùng sức khẽ động cổ tay mình, nhưng căn bản không thoát khỏi bàn tay của người đàn ông.
Hắn vẫn luôn sống an nhàn sung sướng, chỉ nói về thể lực thì hoàn toàn không thể sánh bằng với người dân lao động vất vả. Dù đã dùng hết sức, hắn vẫn bị người đàn ông bắt chặt không thể động đậy.
Người đàn ông trẻ tuổi đối diện cười ngạo nghễ thành tiếng, hắn vươn tay đẩy vào hông Tần Tử Sở, lập tức khiến Tần Tử Sở mất thăng bằng.
Người đàn ông nhướng mày đắc ý, thuận thế đẩy Tần Tử Sở ngã xuống chiếc giường đệm bẩn thỉu. Bàn tay to nắm lấy eo nhỏ của Tần Tử Sở, có chút soi mói nói: “Ngực nhỏ như vậy, nếu không nhìn thấy khuôn mặt ngươi xinh đẹp, làn da mềm mại, ai đồng ý giúp ngươi làm mối tìm nhũ mẫu. Mấy năm sau đại chiến, lấy đâu ra đàn ông an ủi những người phụ nữ trẻ tuổi cô quạnh nơi thôn dã này, làm cho các nàng khắp nơi sinh hài tử. Không sinh hài tử, có sữa cho thằng bé kia ăn ư?”
Vừa nói chuyện, người đàn ông trẻ tuổi vừa có chút sốt ruột đưa tay giữ cằm Tần Tử Sở, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da trắng nõn, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng, góc cạnh sắc sảo.
Ánh mắt của người đàn ông liền sáng ngời, không khỏi mê mẩn cúi xuống, kinh ngạc thốt lên: “Nghe người ta nói ‘Môi không tô mà vẫn đỏ’, thế nhưng thực sự không ngờ có người có đôi môi như vậy, thật mềm mại.”
Tần Tử Sở đỏ mặt lên, nhưng không phải vì ngượng ngùng, mà là vì tức giận.
Sau khi hắn đi vào thế giới này, đây là lần đầu tiên bị người khác trêu ghẹo trắng trợn như thế. Những lời lẽ đầy ám chỉ của Lã Bất Vi nếu so với người đàn ông trẻ tuổi này thì chẳng thấm vào đâu!
Tần Tử Sở không muốn dây dưa lâu với người đàn ông, quay đầu nhìn về phía người phụ nữ đang ôm Doanh Chính chờ một bên, mở miệng nói: “Làm một cuộc mua bán, ta cho ngươi năm lạng, ngươi làm nhũ mẫu cho con ta hai mươi ngày, thế nào?”
Người phụ nữ lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ, vội vàng gật đầu: “Được được, ta đồng ý làm việc này, đa tạ phu nhân.”
Nhưng người đàn ông đang đè lên Tần Tử Sở lại hết sức bất mãn, hắn dùng sức trên tay, cứng rắn bắt Tần Tử Sở quay lại nhìn mình.
Người đàn ông không ngừng ghé sát Tần Tử Sở, ánh mắt tham lam lướt qua gò má của hắn, trong miệng nói: “Thật là mềm mại thơm mát. Lần đầu tiên ta gặp được người phụ nữ tốt như vậy.”
“Buông ra, nếu không ngươi không sống quá hai mươi ngày.” Tần Tử Sở vẻ mặt bình tĩnh uy hiếp nói, về điều này hắn hoàn toàn chắc chắn.
Tuy nói rời khỏi thành Hàm Đan, nhưng lúc này Tần Tử Sở chưa ra khỏi biên giới Triệu quốc.
Dù Chương Lê tạm thời tìm sai hướng, hai mươi ngày cũng đủ để hắn phát hiện thôn này, tìm được mình và A Chính.
Không ngờ người đàn ông trẻ tuổi chẳng thèm quan tâm, vươn tay cợt nhả vỗ lên mặt Tần Tử Sở vài cái, ngược lại dọa dẫm nói: “Trượng phu của ngươi là quý tộc? Vậy càng tốt, ta còn chưa từng ngủ với phụ nữ quý tộc đâu. Đợi đến khi ta ngủ với ngươi, sau này ta cũng muốn xem trượng phu kia của ngươi còn có thể thỏa mãn ngươi được nữa không – Ha! Chỉ sợ trượng phu ngươi phát hiện ngươi ngủ cùng một tên đàn ông quê mùa, cũng sẽ không muốn ngươi nữa ư?”
Tần Tử Sở thật muốn dùng mấy câu “Lão tử là đàn ông, được chứ! Ngươi đè ta lâu như vậy mà sao còn không phát hiện lão tử không phải ngực nhỏ, mà căn bản là không có ngực! Còn có phía dưới nữa!!!” đầy tự tin và ác ý này dán hết lên mặt của tên người đàn ông trẻ tuổi.
Nhưng ‘Tần vương tôn mang theo hài tử mới sinh lén trốn đi’ sẽ rất nhanh không còn là bí mật nữa. Hắn sợ với khoảng cách không xa thành Hàm Đan, tin tức sẽ truyền đến thôn này.
Tự mình mang theo nhi tử sẽ trở thành mục tiêu rất rõ ràng, nếu tiết lộ thân phận là đàn ông, chỉ sợ phụ tử bọn họ đến lúc đó sẽ càng thêm nguy hiểm.
Người dân trong thôn này thông đồng che giấu tin tức của bọn họ, dù Chương Lê tìm tới cũng không thể hỏi ra bọn họ đang ở đâu.
Tần Tử Sở nén xuống sự khó chịu trong lòng, giống như thật sự bị người đàn ông trẻ tuổi dọa sợ, rũ mi xuống, dùng sức nhắm mắt lại. Sau một lúc lâu mới lặp lại cùng một câu trả lời: “Ngươi không được làm hại ta.”
Người đàn ông trẻ tuổi khinh thường cười một tiếng, nới lỏng tay.
Vẻ mê mẩn trong mắt hắn giảm bớt, trong lòng cảm thấy có chút không thú vị. Sau khi nhéo một cái trên mặt Tần Tử Sở để chiếm tiện nghi, rốt cuộc cũng nói: “Được rồi, hôm nay tạm tha cho ngươi. Nhớ kỹ, mấy ngày này ta chính là trượng phu của ngươi, ta muốn ngủ với ngươi lúc nào thì ngủ lúc đó, nếu không, cho con của ngươi chết đói!”
Tần Tử Sở thở hổn hển, khẽ "Ân" một tiếng từ trong mũi, khiến người đàn ông đang trên người hắn lại gần hơn, hung hăng nhéo mấy cái vào mông Tần Tử Sở, sau đó dường như căm tức không giải thích được mà nói: “Nhớ kỹ, đàn ông của ngươi hiện tại gọi là Lao Ái.”
Tần Tử Sở không lên tiếng phản đối, trên mặt hắn nổi lên một vệt hồng nhạt, trông vô cùng mê người.
Nhưng sự kinh ngạc trong lòng hắn đã lên tới đỉnh điểm.
Lao Ái? Đây chẳng phải là nam sủng mà Triệu Cơ khi đang là Hoàng thái hậu ở Tần quốc đã nạp vào sao!
Hắn cũng là người Triệu quốc ư?!
Điều này không khỏi quá trùng hợp ư.
Làm thế nào trong lịch sử, sau khi Doanh Dị Nhân chết, Triệu Cơ lại dây dưa với một người đàn ông mà nàng không hề quen biết ở Triệu quốc, nhưng lại vốn là đồng hương?
Tần Tử Sở nén xuống sự nghi hoặc trong lòng, trên mặt lại lộ ra vẻ may mắn vì vẫn còn sống sót sau tai nạn, vội vàng đứng dậy, như thể sợ lại bị cưỡng ép phải lên giường, vội vàng giật lấy Doanh Chính ôm vào ngực.
Hắn quay lưng lại, chôn mặt vào tã lót.
Lao Ái nhìn chằm chằm Tần Tử Sở, lớp vải vóc sang quý phác họa nên một bóng dáng vô cùng yểu điệu, trong lòng hắn vẫn còn chút thèm muốn.
Hắn không khỏi liếm môi, ánh mắt dừng trên người người phụ nữ bên cạnh Tần Tử Sở, hét lớn một tiếng: “Ngươi cút lại đây cho ta, lão tử còn chưa mềm xuống đâu!”
Người phụ nữ này trước kia cũng là nhân tình của Lao Ái.
Nàng cung cấp cho Lao Ái cái ăn, cái mặc và nơi ở. Buổi tối Lao Ái an ủi những người phụ nữ trẻ tuổi cô quạnh, góa bụa trong thôn. Hợp tác mấy năm đầu, coi như cũng có chút tình cảm với Lao Ái.
Lúc này, vừa nghe hắn gọi mình, người phụ nữ sau khi liếc nhìn Tần Tử Sở một cái, bất chấp liêm sỉ, lập tức nằm xuống bên cạnh Lao Ái, chủ động cởi bỏ xiêm y sạch trơn.
Không lâu sau, trong phòng tiếng kêu của người phụ nữ và tiếng thở gấp của người đàn ông liền vang lên, khiến Tần Tử Sở xấu hổ không thôi, ôm Doanh Chính bình tĩnh trốn ra ngoài cửa.
Hắn không phải là người gỗ, lại càng không phải là người “cong” thuần túy, trước mắt trình diễn “đông cung sống” như vậy, không thể không có chút phản ứng nào.
“Bảo bối ngoan, ăn no ngủ nhanh nhé, ăn nhiều ngủ nhiều mới có thể cao thật cao. Ta thích nhất là đàn ông cao lớn cường tráng… Hình như có gì đó không đúng lắm…” Tần Tử Sở cúi đầu liền thấy Doanh Chính đang mở to đôi mắt đen láy, nhìn chằm chằm vào mình.
Hắn lập tức nở nụ cười tươi, vô cùng vui vẻ ghé sát vào, nhiều lần hết sức hôn lên khuôn mặt mũm mĩm của hài tử.
Vì sao đối với hài tử, Tần Tử Sở bất luận thế nào cũng không thể nghiêm túc được.
Khi đùa với hài tử, miệng hắn tự động không suy nghĩ, cho đến khi thốt ra tiêu chuẩn tìm đàn ông của mình, mới đột nhiên im bặt. Trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ đỏ bừng.
“Không, ngươi nghe lầm, ta nói không phải là ý đó. Gầy một chút cũng không sao, nhưng ta không thích gầy trơ xương và béo phì đầy mỡ… Hình như cũng không đúng.” Tần Tử Sở rất nhanh giải thích, nhưng hắn chưa nói xong, lại lập tức câm miệng.
Vì sao khi đối mặt với nam thần, dù là nam thần mới sinh ra chưa tròn một ngày, ta đều không ngừng phạm những sai lầm ngu ngốc.
Đối với ánh mắt dường như thấu hiểu mọi chuyện của hài tử, Tần Tử Sở nhanh chóng tự mình khóc thầm.
Trên mặt hắn vừa xấu hổ vừa lúng túng, tạo thành một mảng đỏ ửng mê người, từ mang tai lan xuống cổ, khiến gương mặt vốn xinh đẹp tinh xảo của hắn càng thêm nổi bật.
Doanh Chính từ một góc độ kỳ lạ nhìn phụ thân của mình.
Hắn từ nhỏ đến lớn hầu như đều không thèm nhìn ai. Khi còn bé Triệu Cơ cho hắn miếng cơm ăn, không để hắn chết đói đã là đủ rồi. Đợi đến khi chín tuổi bị đón trở lại Hàm Dương, chiều cao của hắn đã gần sáu thước, chiều cao không chênh lệch là bao so với đàn ông bình thường. Sau khi sống an nhàn sung sướng, đối mặt đều là những kẻ biết vâng lời, tất cả đều quỳ gối dưới chân mình.
Có thể nghiêm túc nhìn một người, Tần Tử Sở là người đầu tiên trong cuộc đời Doanh Chính.
Bởi vậy, Doanh Chính cẩn thận quan sát vẻ xấu hổ lúng túng của sinh phụ, nhất thời có một cảm giác như đang ngắm mỹ nhân dưới ánh đèn, đến ngẩn ngơ.
Doanh Chính đã không còn là hài tử mấy tuổi cần phụ thân yêu mến. “Phụ thân” ở trước mặt hắn, chỉ khiến Doanh Chính cảm thấy mới lạ, hơn nữa còn có một dục vọng chinh phục kỳ dị, giống như… đất đai Cửu Châu còn chưa bị hắn chinh phục.
Doanh Chính theo bản năng đưa tay muốn ra lệnh cho Tần Tử Sở “Lại đây”, nhưng bàn tay nhỏ bé mũm mĩm vươn ra khiến hắn dừng động tác.
Không ngờ nhi tử sẽ chủ động gần gũi mình, trên mặt Tần Tử Sở lập tức nở nụ cười vui sướng, chủ động vươn tay nắm lấy bàn tay mũm mĩm, đưa lòng bàn tay bé nhỏ đến bên miệng mình.
Tiếp theo, trong mắt Tần Tử Sở chợt lóe sáng, khiến Doanh Chính thầm nghĩ: không hay rồi!
… Tần Tử Sở há miệng ngậm lấy bàn tay của Doanh Chính…
Doanh Chính mặt không đổi sắc nhìn bàn tay mình biến mất trong miệng Tần Tử Sở, thầm nghĩ: làm cái gì vậy?
Doanh Chính khi còn là hài tử chưa từng trải qua tuổi thơ ấu, không biết đây là một trò đùa bình thường.
Nhưng hắn vẫn không dám tin, trợn to mắt, bất mãn nhìn chằm chằm người đàn ông dám khiêu khích quyền uy của mình.
Thật quá ngu xuẩn!
Doanh Chính tự cho là vẻ mặt trang nghiêm, long uy hiển hách, nhưng hắn hoàn toàn quên mất rằng mình hiện tại là một hài tử mới sinh.
Khi một hài tử xinh đẹp trừng to mắt nhìn người thì sẽ thế nào chứ?
Đáng yêu!
Vô cùng đáng yêu!
Nhi tử nam thần của lão tử không thể nào đáng yêu hơn được nữa!
Trong ánh mắt Tần Tử Sở quả thực sắp có trái tim màu hồng bay ra!
Hắn nhịn không được nâng Doanh Chính lên, ghé sát lại “Ba” một tiếng, hôn lên đôi môi nhỏ xinh.
“Ta rất thích ngươi.” Âm thanh trong trẻo lọt vào tai Doanh Chính, mà hắn lại hoàn toàn bị sự thay đổi lớn trước mắt làm cho ngẩn ngơ.
Trẫm có nên phái người đem hắn ra ngoài ngũ mã phanh thây không?
Nhưng trẫm nhớ rõ, sau khi trẫm lên ngôi… đã phong người đàn ông ngu xuẩn này làm Thái thượng hoàng…
Đó là một quyết định sai lầm! May mắn trẫm còn kịp sửa chữa.