Chu Toàn

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Tử Sở do dự một lát, cuối cùng vẫn ôm Lục Kiều đang tái mét mặt mày vì sợ hãi vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Đừng sợ, phu nhân chỉ nhất thời tức giận thôi, nàng vốn là người phụ nữ hiền hậu, rộng lượng.”
Lục Kiều mắt đẫm lệ, đau khổ nói: “Công tử, đều do nô tỳ chọc giận phu nhân, nô tỳ đáng chết tội.”
“Đừng nghĩ nhiều, nàng cứ ở đây nghỉ ngơi một chút, chờ ta về. Ta phải đến tẩm phòng xem phu nhân ra sao, nàng đang mang thai, ngày thường vẫn trông cậy vào các ngươi chăm sóc.” Tần Tử Sở như thể hoàn toàn không nhận ra sự mỉa mai trong lời nói của mình, mỉm cười dịu dàng lau nước mắt cho cô gái, rồi xoay người, vội vã đi về phía tẩm phòng.
Cứ như một đề thi cuối kỳ, nếu hỏi: giữa người vợ đang mang thai và nữ tỳ vừa mới quyến rũ mình, ai quan trọng hơn? Đáp án của Tần Tử Sở sẽ là: quan trọng như nhau. Người thường khi đối mặt với câu hỏi này chắc chắn sẽ chọn một trong hai, nhưng đối với Tần Tử Sở, đây lại là câu trả lời tối ưu nhất.
Dù hài tử trong bụng Triệu Cơ là của ai, trong lịch sử, đó vẫn là “Tần Thủy Hoàng”! Ở thời hiện đại, có ai từng gặp Tần Thủy Hoàng đâu? Tám tháng nữa, Tần Tử Sở sẽ được tận mắt nhìn thấy đứa bé này.
Hơn nữa, chỉ khi có “Tần Thủy Hoàng” thống nhất thiên hạ thì mới đảm bảo có một nước Trung Hoa vĩ đại, mới có vương triều phong kiến đầu tiên của Trung Hoa, và những đời sau mới có thể áp dụng chế độ Tam tỉnh Lục bộ* được kế thừa và hoàn thiện qua các triều đại phong kiến.
*
chế độ Tam tỉnh Lục bộ
: sáng lập bởi nhà Tùy, được thừa kế và hoàn thiện hơn bởi nhà Đường.
Tam tỉnh: Thượng thư tỉnh, Trung thư tỉnh, Môn hạ tỉnh.
Lục bộ: Bộ lại, Bộ hộ, Bộ binh, Bộ lễ, Bộ hình, Bộ công.
Cho dù có bị cắm sừng, Tần Tử Sở cũng chấp nhận được, hắn thật sự không nỡ bỏ đứa trẻ trong bụng Triệu Cơ, làm Thái Thượng Hoàng cũng đâu có gì không tốt. Vị nam thần của toàn dân Đại Trung Hoa, ta nguyện ý làm cha ngươi!
Về phần Lục Kiều, nếu Lã Bất Vi đã nói nàng là người duy nhất đáng tin cậy trong nhà này, vậy thì tác dụng của Lục Kiều tuyệt đối không chỉ dừng lại ở việc truyền đạt tin tức. Nàng chắc chắn là một người rất có thủ đoạn, biết đâu còn nắm giữ một số tin tức khiến Lã Bất Vi không thể không trọng dụng nàng, nếu không, Lục Kiều tuyệt đối không thể nổi bật giữa rất nhiều thị nữ mà Lã Bất Vi đã mua về.
Cho nên vì mạng sống, phải lấy lòng một cô gái mới biết yêu, hơn nữa còn cố ý đưa tình với mình, thật quá khó khăn sao? Tần Tử Sở tự nhủ với chính mình, chẳng phải chỉ là bán nụ cười, bán nhan sắc, bán sự dịu dàng thôi sao, chắc hẳn không thành vấn đề.
Trí nhớ của hắn rất tốt, khả năng định hướng cũng rất giỏi, chỉ cần đi qua một lần, Tần Tử Sở đã có thể nhớ rõ mồn một con đường từ đình viện trở về thư phòng. Thể lực của nam nhân so với nữ nhân vẫn chiếm ưu thế hơn.
Triệu Cơ mang thai hai tháng, cho dù tức giận, nàng cũng hiểu rõ rằng bảo vệ đứa con trong bụng quan trọng hơn sự bực tức nhất thời của bản thân. Dù xoay người bỏ đi nhưng bước chân cũng không nhanh, Tần Tử Sở chỉ đi vài bước đã đuổi kịp nàng.
Từ phía sau ôm lấy Triệu Cơ, ánh mắt lo lắng nhìn vẻ mất mát, thương cảm và phẫn nộ trên gương mặt Triệu Cơ, hắn khẽ thở dài một tiếng. Tần Tử Sở hôn nhẹ lên trán Triệu Cơ, ôn nhu nói: “Tiểu bại hoại, đừng đoán mò nữa.”
Có lẽ vì đang mang thai nên cảm xúc bất ổn, Triệu Cơ xoay mặt đi, làm ra vẻ không để ý đến phản ứng của Tần Tử Sở. Hắn cũng không tức giận, ôn tồn giải thích: “Phu nhân, mọi chuyện không như nàng nghĩ đâu, làm sao ta có thể chú ý tới Lục Kiều chứ. Có một số chuyện nàng không hiểu, ta cũng không dám nói cho nàng biết. Nàng chỉ cần biết chúng ta là vợ chồng, ta đối với tiểu nha đầu kia không hề có ý nghĩ gì, nàng vẫn còn là một đứa trẻ thôi.”
“Trẻ con? Mười lăm tuổi cập kê, nàng vẫn là trẻ con sao? Chàng muốn lừa ta!” Triệu Cơ không nhịn được đẩy mặt Tần Tử Sở ra, giãy giụa đẩy hắn ra rồi đứng dậy, khiến các thị nữ trong phòng sợ hãi vội vàng chạy ra ngoài.
Sau khi bước qua cánh cửa, Tần Tử Sở thật cẩn thận đỡ Triệu Cơ ngồi xuống ổn định bên trong, rồi ghé sát mặt nàng, nói nhỏ: “Lã thái phó nói e rằng quốc quân* sẽ phát binh đánh Triệu quốc, Lục Kiều là người hắn tin cậy.”
*quốc quân: Tần vương
Vẻ mặt kinh ngạc của Triệu Cơ chợt lóe lên rồi biến mất, trong mắt nàng lại bùng lên lửa giận, nàng thầm nghĩ: Lã Bất Vi tên nam nhân đáng chết, trước kia đối với ta yêu thương chiều chuộng, cuối cùng vì vinh hoa phú quý lại đẩy ta cho Dị Nhân. Ta thật vất vả mới khống chế được người này, ngươi lại dám đưa một tiểu yêu tinh xinh đẹp đến bên cạnh hắn!
Triệu Cơ không phải là một người phụ nữ thông minh nên nàng cũng sẽ không giả tạo, lúc này, nỗi oán giận Lã Bất Vi trong lòng nàng tự nhiên thể hiện rõ trên mặt, thái độ đối với Tần Tử Sở cũng không khỏi dao động.
Vùi đầu vào ngực hắn, Triệu Cơ hờn dỗi nói: “Công tử sau này đừng hù dọa thiếp nữa. Vừa mới nhìn thấy công tử thân cận với nha hoàn kia, thiếp đã đau lòng muốn chết.”
Tần Tử Sở vỗ nhẹ lòng bàn tay nàng, cười và hôn lên mặt nàng, bàn tay đặt lên bụng Triệu Cơ, ôn nhu nói: “Nếu ta là người như vậy thì sao lại lấy nàng làm vợ chứ. Lần sau trước khi giận dỗi, hãy nghĩ đến con của chúng ta. Ta muốn đưa hai mẹ con nàng trở về Tần quốc cùng chung hưởng vinh hoa phú quý, cho nàng ăn những món ngon nhất, đeo trang sức đẹp nhất, mặc lụa là hoa lệ nhất, để con của chúng ta làm Thái tử, ngày sau tiếp quản giang sơn gấm vóc này.”
Phụ nữ ai cũng thích nghe lời ngon ngọt, Triệu Cơ cũng không ngoại lệ. Đối mặt với ánh mắt thâm tình của một nam nhân tuấn tú tuyệt trần như Tần Tử Sở, trong lòng nàng không kìm nổi sự say mê đối với tương lai tốt đẹp mà Tần Tử Sở đã vẽ ra, mềm nhũn nói: “Công tử nói đúng, đều là thiếp không hiểu chuyện. Thiếp sẽ không như vậy nữa.”
Tần Tử Sở cúi xuống, hôn lên bụng nàng, trêu chọc: “Nàng cáu kỉnh ta cũng vui vẻ.”
Nếu vẻ đẹp của một nam nhân được đo bằng tài năng nói dối giữa ban ngày, thì Tần Tử Sở chắc chắn là một mỹ nam tuyệt sắc.
Triệu Cơ hoàn toàn bị câu nói sau cùng của hắn thuyết phục, liền ghé sát vào ngực hắn, đưa tay vào vạt áo Tần Tử Sở dùng ngón tay vuốt ve qua lại, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Tần Tử Sở cứng đờ người, không khỏi nảy sinh một cảm xúc mâu thuẫn. Hắn biết dù mình có nói dối êm tai đến mấy thì thực chất đối với Triệu Cơ đang mang thai, hắn cũng không có dục vọng. Ai có thể có dục vọng đối với người đang mang thai Tần Thủy Hoàng chứ? Chỉ cần tưởng tượng một chút là đã muốn héo luôn rồi!
Hắn vội vàng ngăn bàn tay đang sờ loạn ngực mình của Triệu Cơ lại, vẻ mặt không tán thành, đầu ngón tay búng nhẹ vào trán nàng một cái: “Mau buông tay, phụ nữ khi đang mang thai, vợ chồng thân mật sẽ có hại cho đứa bé trong bụng.”
Triệu Cơ lộ vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên không hiểu biết gì về việc giữ gìn trong thời gian mang thai, khiến Tần Tử Sở tìm được cớ để né tránh. Hắn đổi tư thế, để Triệu Cơ nằm gối lên đùi mình, tựa như đang giảng bài, mềm mỏng nhưng nghiêm túc nói dối nàng: “Khi mang thai, nếu cử động mạnh, đứa bé yếu ớt trong bụng sẽ bị thương. Cho nên có người không rõ nguyên nhân mà xuất huyết sẩy thai, còn một số người khác không có phản ứng gì nhưng đứa bé sau khi sinh cũng yếu ớt, nhiều bệnh, tuổi thọ không dài.”
Nói xong lời này, dường như sợ chưa đủ để dọa Triệu Cơ, hắn cố ý cúi xuống nhìn Triệu Cơ hỏi: “Nàng cũng từng gặp rồi phải không?”
Mặt Triệu Cơ trắng bệch, không kìm được gật đầu nói: “Công tử nói đúng, Triệu thị ở Hàm Đan cũng coi như có chút tiếng tăm. Ta từ nhỏ quả thật đã gặp không ít phụ nữ xuất huyết sẩy thai và đứa bé sinh ra sau vài ngày sẽ chết, hóa ra, hóa ra nguyên nhân là như vậy sao?”
Tần Tử Sở không chút do dự gật đầu, khiến Triệu Cơ ấn tượng sâu sắc: “Đúng vậy, nếu không, sao ta vừa nghe nói nàng mang thai, lập tức đã muốn dọn ra ngoài, ta sợ làm ảnh hưởng đến đứa con của chúng ta chứ. Đúng rồi, ta còn chưa nói cho nàng biết, đêm hôm qua ta mơ thấy rất nhiều điềm lành, thai nhi nhất định là một nam hài.”
Nghe được Tần Tử Sở hào hứng trò chuyện với nàng về đứa bé, sự bất an của Triệu Cơ đối với Tần Tử Sở cuối cùng cũng tan biến. Giai đoạn đầu mang thai, thân thể rất mỏi mệt, một lát sau, nàng thiếp đi. Diễn trò phải làm cho trọn vẹn, Tần Tử Sở như người chồng tốt nhẹ nhàng đỡ Triệu Cơ nằm vào bên trong, đắp chăn cho nàng rồi mới lặng lẽ rời đi.
Đi đến ngoài cửa, Tần Tử Sở thấp giọng phân phó vài thị nữ đang canh giữ bên ngoài: “Cẩn thận chú ý thân thể phu nhân, không được sơ suất! Hiện tại trong phủ, phu nhân là người quan trọng nhất.”
“Dạ, công tử.” Các thị nữ vội vàng đáp lời.
Một lần nữa trở lại thư phòng, hắn thấy Lục Kiều đang ngồi thấp thỏm bên cửa sổ, vẻ mặt quả thật khiến người ta yêu mến, nhưng Tần Tử Sở có thể xác định vẻ mặt của cô gái không phải xuất phát từ thật tâm mà là giống hắn, đều là giả vờ. Nhìn thấy Tần Tử Sở xuất hiện, Lục Kiều gần như nhảy dựng lên, vọt đến trước mặt hắn, đôi mắt rất sống động biểu lộ ý nghĩ trong lòng —— phu nhân không định đuổi ta đi chứ?
Tần Tử Sở mở rộng hai tay đón lấy thân thể mềm mại của cô gái, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, ôn hòa nói: “Đừng lo lắng, phu nhân vừa mới mang thai, trong lòng sợ hãi, cảm xúc không ổn định. Ta đã dỗ dành nàng nghỉ ngơi, nàng sẽ không còn giận nàng nữa.”
Nói đoạn, Tần Tử Sở như thể ý thức được hành động của mình không đúng mực, hắn vội vàng đẩy Lục Kiều ra, chính mình cũng lùi về phía sau mấy bước, khiến khoảng cách giữa hai người xa ra, lạnh lùng nói: “Nàng đi xuống đi.”
Tần Tử Sở âm thầm lắng nghe nhưng tiếng bước chân rời khỏi phòng lại không hề vang lên. Một đôi tay nhỏ bé đột nhiên vòng qua người hắn, đó là Lục Kiều từ phía sau ôm lấy thắt lưng Tần Tử Sở. “Công tử, Lục Kiều, Lục Kiều… Xin cho ta chăm sóc công tử suốt đời…” Thanh âm mềm mại của thiếu nữ nghẹn ngào vang lên sau lưng hắn.
Tần Tử Sở đứng tại chỗ không nhúc nhích, hoàn toàn không đáp lại, trong lòng cười lạnh một tiếng. Quả nhiên, hắn rất nhanh liền cảm giác được áo ngoài và áo trong đều bị nước mắt thấm ướt, trong lòng thầm nghĩ: công lực này thật khiến người ta không thể không phục. Không biết còn tưởng rằng nàng nợ ta tam sinh tam thế, hiện tại muốn đem nước mắt cả đời ra để báo ân cho ta, nhưng thời gian hai ta quen nhau rõ ràng còn chưa tới một bữa cơm trưa. Lục Kiều cô nương, nàng không biết là mình khóc hơi quá rồi sao?
Một tiếng thở dài nặng nề từ chỗ đang kề sát làm hai gò má Lục Kiều khẽ run lên, thanh âm Tần Tử Sở ôn nhu nhưng đầy áp lực vang vọng trong gian phòng trống: “Lục Kiều, nàng xứng đáng được một nam nhân tốt che chở, yêu thương nàng cả đời, người này không phải là ta. Dị Nhân thân phận ở Triệu quốc ăn bữa nay lo bữa mai, còn có thê thất, ta không thể ủy khuất nàng!”
“Lục Kiều không quan tâm! Công tử, ta thật sự một chút cũng không quan tâm!” Thấy Tần Tử Sở xoay người, Lục Kiều kích động, nước mắt chợt rơi xuống, thật sự là lê hoa xuân đái vũ*.
*lê hoa xuân đái vũ: giống như hoa lê dính hạt mưa, dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
Những lời này thật sự khiến ta đau nhói. Ta chẳng phải ghét nhất là kẻ thứ ba* sao? Bản thân ta trước khi xuyên qua vừa mới bị ngoại tình, quả thực muốn thay ánh trăng kia tiêu diệt nàng!
*tiểu tam: kẻ thứ ba, chỉ những người xen vào tình cảm của người khác