Tần Tử Sở: Mưu tính và Quyến rũ

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Tần Tử Sở: Mưu tính và Quyến rũ

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẳng nam?
Tần Tử Sở nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế đẩy tay Lục Kiều ra, thấp giọng nói: “Lục Kiều, đừng nói nữa, ta đau lòng lắm…”
Lục Kiều mắt đỏ hoe đứng trước mặt hắn, tay không ngừng lau nước mắt. Tần Tử Sở đứng lặng, trầm mặc nhìn cô gái khóc. Không biết đã bao lâu, hắn đột nhiên ôm Lục Kiều vào lòng, một tay đặt lên gáy nàng, dịu dàng nói: “Nha đầu ngốc, đừng khóc nữa, ta thực sự đau lòng.”
“Công tử, công tử…” Lục Kiều khóc càng to hơn, như một đứa trẻ bị tủi thân, níu chặt vạt áo Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng Lục Kiều an ủi, giúp nàng giải tỏa nỗi đau.
Gần nửa canh giờ sau, Lục Kiều cuối cùng cũng ngừng khóc, nhưng nàng vẫn nép trong vòng tay Tần Tử Sở không chịu rời đi.
Tần Tử Sở nắm lấy vai cô gái kéo nàng ra, cười nói: “Mèo con à, cuối cùng cũng khóc đủ rồi chứ? Ta đói bụng lắm rồi.”
Lục Kiều đỏ mặt, thẹn thùng dậm chân, oán trách nói: “Công tử sao không nói sớm chứ.” Rồi vội vàng xoay người chạy khỏi thư phòng.
Tần Tử Sở mỉm cười nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Lục Kiều, nụ cười trên môi dần biến mất.
Hắn cảm thấy tình cảnh hiện tại của mình có nguy cơ rất lớn.
Lục Kiều này quả thực vô cùng có tâm cơ, nàng thể hiện hoàn hảo hình ảnh một thiếu nữ mới chớm yêu, nhưng có lẽ vì quá hoàn mỹ mà ngược lại khiến người ta cảm thấy không chân thật.
Tình yêu và ghen tị luôn đi đôi với nhau.
Nếu Lục Kiều thật sự thích mình, thì khi gặp một nam nhân được vô số nữ nhân mơ ước, người mà chỉ cần yêu thích cô gái nào là có thể ban cho nàng quyền lực, địa vị trong thời Chiến Quốc, thái độ của Lục Kiều đối với Triệu Cơ tuyệt đối sẽ không phải là hoảng hốt, chột dạ nhút nhát, mà phải là ngấm ngầm lộ ra địch ý, thậm chí ngang nhiên bộc lộ tâm lý đối địch ra ngoài, giống như một nữ đấu sĩ muốn đoạt lại chiến lợi phẩm của mình.
Tần Tử Sở đứng ở cửa, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên khung cửa, gỗ mun phát ra tiếng vang trầm đục. Hắn nghĩ: Triệu Cơ ở bên mình là để củng cố liên minh chính trị giữa hắn và Lã Bất Vi; vậy thì Lục Kiều có mưu đồ gì với hắn đây?
Không đợi Tần Tử Sở nghĩ thêm, ngoài cửa đã có nha hoàn xuất hiện.
Hắn theo thói quen nở nụ cười che giấu cảm xúc. Nha hoàn bưng một mâm điểm tâm đi qua chỗ hắn rồi đỏ mặt chạy ra cửa.
Vẻ kinh ngạc trên mặt hắn chợt lóe lên rồi biến mất. Tần Tử Sở lập tức hiểu ra rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều!
Lục Kiều còn có thể có mưu đồ gì chứ?
Nàng không thể thay đổi xuất thân của mình, nàng là một nô tỳ!
Phụ nữ ở thời đại này, ngoài việc không thể lựa chọn xuất thân, thì chỉ có thể dựa vào tuổi trẻ, sắc đẹp và trí tu tuệ của mình. Lục Kiều là người tâm phúc trong trạch viện của Lã Bất Vi, bởi vậy nàng nhất định biết Lã Bất Vi đang tính toán đưa hắn về Tần quốc. Chỉ cần có thể trở thành nữ nhân của hắn, Lục Kiều sẽ từ một nô tỳ biến thành cơ thiếp của công tử Tần quốc.
Thương vụ này quả thực rất có lợi!
Tần Tử Sở tự hỏi bản thân: bên cạnh hắn có cần một nữ nhân như vậy không?
Câu trả lời đầy bi thương là: cần.
Một người ham lợi như Lục Kiều, đối với nam nhân khác e là còn phải tránh né không kịp, nhưng bên cạnh Tần Tử Sở, ngoài Lã Bất Vi có thể cho hắn nương tựa và Triệu Cơ lúc nào cũng làm nũng ngốc nghếch, thì chẳng có ai hữu dụng cả.
Lục Kiều muốn từ chỗ hắn đạt được vinh hoa phú quý, nhưng đó chỉ là chuyện cơm áo tiêu dùng mà thôi. So với một kẻ đòi hỏi chức tước và đất đai như Lã Bất Vi mà nói, cái giá phải trả cho Lục Kiều chẳng là bao.
Chỉ cần Tần Tử Sở chấp nhận Lục Kiều, nàng sẽ có tác dụng rất lớn. Chẳng hạn, nàng có thể vì Tần Tử Sở mà giấu giếm Lã Bất Vi, hơn nữa còn có thể truyền tin tức giả.
Tần Tử Sở chỉ do dự một giây rồi lập tức chấp nhận giao dịch này, đưa Lục Kiều vào hậu cung của mình.
Ở hiện đại, hắn còn có thể yêu thích phụ nữ, nhưng ở thời đại này, ngay cả tiếng nói chung cũng không có, liệu hắn có thể thích phụ nữ sao? Vì một thân thể trẻ trung ư?
Tần Tử Sở tự giễu trong lòng, trên mặt vẫn nở nụ cười hòa nhã ấm áp. Đầu ngón tay khẽ động, hắn lấy một miếng điểm tâm đưa vào miệng. Món chua kích thích vị giác khiến Tần Tử Sở càng ăn càng đói.
Một lát sau, Lục Kiều bưng đồ ăn trở lại thư phòng. Tần Tử Sở cười tủm tỉm chủ động nhận lấy khay từ tay nàng, còn cầm một miếng điểm tâm đưa vào miệng nàng.
Hai người trao đổi một ánh mắt thân mật, Lục Kiều mắc cỡ đỏ mặt, dùng đũa hầu hạ Tần Tử Sở ăn cơm.
… Khiến hắn cảm thấy mình như một tên tàn phế.
Thời đại này, phương thức nấu nướng vẫn còn đơn sơ, cơ bản chỉ là luộc và hấp. Gia vị so với hiện đại còn thiếu thốn nhiều lắm, nhưng bù lại, nguyên liệu nấu ăn đều là tự nhiên và rất phong phú.
Dù Lục Kiều không đút hắn ăn cơm, Tần Tử Sở vẫn ăn rất ngon miệng. Nhưng Tần Tử Sở vẫn biết không nên để Lục Kiều biết chuyện này – nam nữ, bất luận ở thời điểm nào, cũng nên giữ thái độ lúc nóng lúc lạnh để đối phương luôn hứng thú.
Tần Tử Sở đoạt lấy đôi đũa trong tay Lục Kiều, cười gắp một miếng thịt nhỏ đưa đến miệng nàng, dịu dàng nói: “Đừng chỉ lo cho ta, nàng cũng ăn một chút đi.”
Lục Kiều há miệng ngậm miếng thịt, lấy tay che miệng giấu đi dáng vẻ không nhã nhặn khi nhai thức ăn, mơ hồ thúc giục: “Công tử đừng lo cho nô tỳ.”
“Được.” Tần Tử Sở nhìn nàng, “Ta biết nàng chưa ăn nên ta lo lắng, nhưng ta sẽ nghe lời nàng, đừng bận tâm.” Hắn hớn hở liếc Lục Kiều một cái, cuối cùng cũng tự mình cầm đũa ăn.
Lục Kiều ở bên cạnh hắn luôn không nhịn được muốn tranh giành đôi đũa để đút cơm cho hắn. Mỗi lúc như vậy, Tần Tử Sở lại nở nụ cười săn sóc, nhét thịt mỡ vào miệng Lục Kiều.
Mấy lần liên tục, gần một nửa thịt trên khay đều vào miệng Lục Kiều. Nàng nhìn đồ ăn còn lại ít ỏi, vội vàng nói: “Nô tỳ còn có việc phải làm, công tử cứ tự mình dùng cơm đi, lát nữa nô tỳ sẽ trở lại thu dọn.” Rồi nàng nhanh chóng rời khỏi thư phòng.
Tần Tử Sở nhìn đồ ăn cuối cùng không còn miếng thịt mỡ nào, trong lòng cũng thực sự thỏa mãn.
Nếu Lục Kiều mỗi bữa cơm đều đến quấy rầy hắn, Tần Tử Sở thề nhất định phải dùng thịt béo nuôi Lục Kiều đến khi thắt lưng nàng to bằng thùng phuy!
Hắn không tin trên đời này có một người phụ nữ không sợ xấu!
Kết thúc bữa cơm, Tần Tử Sở quyết định đứng dậy đi dạo xung quanh, “tiện thể” làm quen bố cục trong nhà này để sau này dễ dàng chạy thoát khỏi đây.
Binh sĩ Triệu quốc nhìn Tần Tử Sở như hổ rình mồi, trong mắt đầy ác ý. Hắn ôn hòa rũ mắt xuống, chậm rãi đi dạo trong trạch viện.
Lã Bất Vi quả thực đã dụng tâm với hắn, Tần Tử Sở thở dài trong lòng.
Đình viện này không do hắn chọn, nhưng cách bài trí ở đây rất tinh xảo, thậm chí còn có khắc hoa văn cùng văn tự. Tiếc là hắn vốn không phải là con rối, bằng không đã ném hết thảy mọi chuyện cho Lã Bất Vi, đâu cần phải phiền lòng không thoải mái như hiện giờ.
Tần Tử Sở cười tự giễu, hắn kỳ thực muốn nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Hiện tại hắn bằng lòng nhượng bộ, dựa vào Lã Bất Vi để trở về Tần quốc. Nhưng sau này, nếu Lã Bất Vi muốn cướp lấy quyền lực từ tay hắn, vậy thì hai người lúc đó nhất định không tránh khỏi tranh chấp.
Tần Tử Sở đang nghĩ đến Lã Bất Vi thì ngoài cửa chính đã vang lên tiếng cãi vã cùng tiếng bước chân ồn ào. Cảm thấy kinh ngạc, Tần Tử Sở liền đi về phía cửa chính, đúng lúc nhìn thấy Lã Bất Vi đang đứng ở cửa, cười ha hả nhét vào tay áo binh sĩ một ít tiền.
“Được rồi, Lã đại thương nhân, chúng ta kiểm tra qua đều là đồ vật thông thường, cứ để bọn họ vào đi.” Tên binh lính chỉ huy che lại cổ tay áo, sau đó thu lại vẻ mặt xấu xa, hào phóng khoát tay, cuối cùng cũng cho phép người hầu nâng chồng kinh thư vào trong viện.
“Công tử còn nhờ cậy các ngươi chiếu cố.” Lã Bất Vi nói với binh sĩ Triệu quốc bằng thái độ hòa nhã.
Thấy hắn bày ra bộ dạng này, binh sĩ Triệu quốc cũng không làm khó dễ, ầm ừ đáp vài tiếng rồi trở lại cửa chính, bày ra dáng vẻ không chớp mắt, nhìn những người ở cổng đi tới đi lui.
Lã Bất Vi lúc này mới xoay người đi về phía Tần Tử Sở, vừa thấy hắn liền nở nụ cười: “Tóc công tử sao vẫn rối tung không buộc lại thế?”
Tần Tử Sở đưa tay sờ mái tóc dài đen nhánh của mình, nói: “Mái tóc đẹp như vậy, buộc lại thì quá lãng phí.”
Lã Bất Vi luôn coi trọng việc bảo dưỡng “hàng hóa đắt tiền” của mình. Lời Tần Tử Sở nói ra tuy ấu trĩ không thú vị, nhưng hắn vẫn nghiêm túc lắng nghe.
Bởi vậy, lời Tần Tử Sở vừa nói ra, ánh mắt Lã Bất Vi liền dừng lại trên bờ vai hắn. Mái tóc dài đen như mực xõa qua vai, uốn lượn theo cánh tay Tử Sở, phản chiếu ánh vàng từ mặt trời. Tần quốc lấy màu đen làm màu tôn quý, mái tóc dài quả thực như dòng nước chảy qua đất đai màu mỡ, non sông gấm vóc.
Lã Bất Vi thích nhất là vàng. Nhìn dáng vẻ Tần Tử Sở, hắn không khỏi đồng tình nói: “Công tử nói không sai. Mái tóc công tử búi lên quả thực là lãng phí.”
Tần Tử Sở khẽ nhếch khóe môi cười, làn mi dày khẽ rũ xuống, đôi môi hồng càng thêm ba phần diễm lệ.
Mẫu thân Hạ Cơ của Doanh Dị Nhân khi còn trẻ cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc, nếu không thì tuyệt đối không thể ở hậu cung trổ hết tài năng, cùng Thái tử “xuân phong nhất độ” mà sinh hạ Dị Nhân. Đáng tiếc Hạ Cơ không biết cách lấy lòng nam nhân, dần dần bị Thái tử lãng quên. Nhưng Tần Tử Sở hiện tại chiếm dụng thân thể này, tướng mạo lại hoàn toàn di truyền vẻ xinh đẹp của Hạ Cơ. Dù ở thời điểm mặt không đổi sắc thì vẫn là một mỹ nhân, chỉ cần mỉm cười liền khiến người ta cảm thấy như tắm trong gió xuân, một nhan sắc khuynh thành.
Lã Bất Vi trong lòng lại giật thót, không nhịn được nói: “Tướng mạo công tử thật là đẹp, một nụ cười khiến người ta khó quên.”
Tần Tử Sở sửng sốt, không ngờ Lã Bất Vi lại có thể nói ra lời trêu ghẹo như vậy. Nhưng hắn lại vờ như không nhận ra điều đó, nhiệt tình nói: “Dị Nhân thấy thái phó, trong lòng liền cao hứng nên mới cười. Nếu thái phó thích Dị Nhân thì hãy thường xuyên đến đây.”
Nếu là làm bộ tán tỉnh, e rằng lúc này không ai am hiểu hơn Tần Tử Sở. Hắn biểu lộ vẻ mặt tự nhiên nói ra những lời ái muội, gương mặt Lã Bất Vi quả nhiên đã trở nên vô cùng xấu hổ.
Tần Tử Sở không ngờ Lã Bất Vi thế mà lại cảm nhận được hàm ý của mình, trong lòng kinh ngạc không thôi.
Thật không ngờ Lã Thừa tướng lưu danh thiên cổ thế mà cũng không phải thực sự thẳng nha!