Loạn Tần - Kim Linh Tử
Chương 6: Nghi Hoặc Và Mưu Toán
Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không phải là thẳng nam thì càng dễ đối phó! Tần Tử Sở chợt hiểu ra rằng, so với Dị Nhân nguyên bản, mình có thể tận dụng điểm này nhiều hơn, ít nhất là khi Lã Bất Vi còn chưa hiểu rõ hoàn toàn cơ thể tuấn mỹ này để tính toán những mưu lợi cho bản thân.
Lã Bất Vi thoáng mất tự nhiên cúi xuống, kéo kéo ống tay áo rồi mới ngẩng đầu lên, nở nụ cười quen thuộc: “Tốt quá, nếu công tử không ngại Bất Vi quấy rầy, vậy Bất Vi nhất định sẽ thường xuyên ghé thăm. Ha ha, công tử và phu nhân vừa tân hôn, đang lúc tình nồng ý đậm, sao lại muốn Bất Vi thường xuyên lui tới…”
Nói đến đây, Lã Bất Vi bất giác dừng lại lời định nói, mím môi, giữa ấn đường xuất hiện một nếp nhăn.
Nhưng ngay sau đó, Lã Bất Vi lại như không có chuyện gì, bật cười, tiến lên vỗ vai Tần Tử Sở, đứng sóng vai cùng hắn, ra vẻ ôn hòa nói: “Công tử và Công Tôn Kiền mấy ngày nay chưa cùng nhau yến tiệc vui chơi, chi bằng đêm mai để Bất Vi làm chủ, chúng ta cùng nhau chén tạc chén thù một phen, cũng là để chúc mừng phu nhân có thai.”
Tần Tử Sở dù không biết “Công Tôn Kiền” là ai, nhưng nghĩ rằng Lã Bất Vi đã nhắc đến thì chắc chắn có liên quan đến việc bọn họ ở lại Triệu quốc. Bởi vậy, hắn lập tức nở nụ cười ngây ngô, gật đầu: “Tốt quá, có con là tin vui, Dị Nhân chắc chắn sẽ đến đúng hẹn!”
Lã Bất Vi giữ cánh tay đang giơ lên của Tần Tử Sở, nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói: “Công tử hà tất phải khách khí với Bất Vi như vậy, chi bằng để Bất Vi đến đón người, cùng đi xe ngựa của ta.”
Tần Tử Sở lộ vẻ khó xử, chần chừ nói: “Sao có thể được, đến nhà Thái phó uống rượu, lại còn bắt Thái phó tự mình cho xe đến đón ta…”
Lã Bất Vi thuận thế nắm chặt tay Tần Tử Sở, kéo hắn vào phòng, ngồi sát bên cạnh, cười tủm tỉm nói: “Sáng nay đến đây, ta đã quên mất một việc. Mẹ cả của công tử – Hoa Dương phu nhân – nghe nói công tử ở Triệu quốc ngày ngày tưởng nhớ cố hương, mỗi khi đến ngày sinh của quốc quân, Thái tử và Thái tử phi đều trai giới tắm rửa, dâng hương về phía tây hướng về cố quốc mà quỳ lạy cầu chúc. Vì vậy, Thái tử phi cảm động khôn nguôi, đích thân chỉ dẫn các cung nữ may một rương quần áo. Nếu đêm mai công tử dự tiệc, Bất Vi sẽ sai nô bộc buổi trưa mang tấm lòng của Thái tử phi đến cho công tử chọn lựa một phen, để trong yến tiệc Công Tôn Kiền nhìn thấy bộ quần áo mới do đích thân Thái tử phi may, cũng là để hắn biết công tử nay đã khác xưa, không còn là người mà hắn có thể chậm trễ trông coi. À, còn một việc nữa quên chưa nhắc với công tử, mẫu thân của Triệu Cơ ta đã theo ý công tử mà đưa đến đây, an bài ở một căn phòng nhỏ ngoài phố, gần kề với nơi này.”
*Quốc quân: chỉ Tần vương, Thái tử: cha của Dị Nhân, Thái tử phi: Hoa Dương phu nhân.
Hóa ra Công Tôn Kiền chính là người trông coi tòa nhà này!
… Nhưng việc trông coi nhà cửa này quả thực khá lỏng lẻo.
Tần Tử Sở suy nghĩ một lát, liền hiểu ra nguyên nhân. Nếu Lã Bất Vi nhắc đến Công Tôn Kiền bằng giọng điệu như vậy, thì hắn ta chắc chắn đã sớm dùng tiền mua chuộc Công Tôn Kiền, rồi mới có thể vào được nơi này và làm quen với mình.
Hiểu rõ thân phận của Công Tôn Kiền, trên mặt Tần Tử Sở tự nhiên lộ vẻ kinh ngạc, mở miệng nói: “Hoa Dương phu nhân thế mà lại cùng cung nữ tự tay may y bào cho ta? Này, này… Tốt! Đêm mai ta sẽ mặc xiêm y do Thái tử phi đích thân làm!”
Lã Bất Vi lúc này mới buông tay Tần Tử Sở, cười nói: “Đêm mai Bất Vi sẽ kính cẩn chờ đón công tử giá lâm.”
Tần Tử Sở giống hệt một người trẻ tuổi thực thụ, nở nụ cười niềm nở: “Không say không về!” (Ở thời hiện đại, Tử Sở chắc cũng gần 30 tuổi, còn cơ thể này khoảng 20).
“Đi xem những kinh thư ta đã chọn cho công tử đi. Gần đây công tử nói không muốn ra ngoài du ngoạn, xem ra đã thay đổi sở thích. Bất Vi đã mang đến rất nhiều thứ cho công tử rồi.” Lã Bất Vi đứng dậy, chủ động kéo tay Tần Tử Sở, thái độ vô cùng nhiệt tình.
Tần Tử Sở cũng không rút tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Lã Bất Vi, cứ thế tùy ý để hắn dắt đi về phía giá sách.
Sau giờ ngọ, ánh nắng chiếu xuống, trên mặt đất hiện rõ hai bóng dáng liền kề. Lã Bất Vi nhìn thân ảnh sát nhau dưới chân, thần sắc lộ vẻ thỏa mãn, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Hắn cảm nhận được bàn tay tinh tế trong lòng bàn tay mình, chỉ cảm thấy những mỹ nhân mình từng có được đều thật tầm thường —— Tần Tử Sở là vương tôn nước Tần, dù không được Thái tử coi trọng, nhưng từ nhỏ đã được ăn sơn hào hải vị, mặc lụa là gấm vóc, mười ngón tay chưa từng dính nước lạnh, được nuôi dưỡng còn khéo léo hơn cả con gái nhà giàu.
Đôi bàn tay Tần Tử Sở trắng nõn tinh tế, ngón tay thon dài, khớp xương mềm mại, dáng vẻ hoàn toàn chưa từng trải qua chút gió sương nào. Đối với kẻ toàn tâm toàn ý hướng tới cuộc sống quý tộc như Lã Bất Vi mà nói, điều này thật sự vô cùng mê hoặc!
Hắn hài lòng dắt tay Tần Tử Sở, chỉ hận hành lang uốn khúc này sao không dài thêm chút nữa.
Nhưng binh sĩ Triệu quốc thì có bao nhiêu năng lực trông coi sân vườn này chứ? Chỉ vài chục bước chân là hai người đã đến bên giá sách.
Tần Tử Sở vừa nhìn, trên mặt liền lộ vẻ kinh ngạc —— giữa trưa, giá sách còn trống rỗng không một quyển sách, mà giờ đây đã chất đầy kinh thư, những thẻ tre xanh biếc được buộc lại cẩn thận bằng ngưu cân*, vẫn tỏa ra mùi hương thanh mát đặc trưng của tre.
*Ngưu cân: tên một loại cỏ.
Chẳng lẽ tất cả đều là mới sao?!
Lã Bất Vi khẽ nhếch cằm, chỉ vào giá sách đầy thẻ tre, tự hào nói: “Ta đã dùng nhiều tiền để triệu tập nhân công, vừa mới chế tác xong. Các thẻ tre đều đã được mài nhẵn, vô cùng bóng loáng, sẽ không có dằm tre làm ngón tay công tử bị thương.”
Nói xong, Lã Bất Vi xoay người lại phía Tần Tử Sở, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý rạng rỡ khiến Tần Tử Sở thầm nghĩ không ổn.
Hắn đã xem nhẹ Lã Bất Vi!
Lã Bất Vi là kẻ to gan lớn mật, thậm chí dám tính kế với người nước khác. Hắn có ý tưởng gì đều sẽ tìm mọi cách biến thành sự thật —— dù là quyền lợi, địa vị, hay mỹ nhân.
Tần Tử Sở phát hiện mình cũng sắp tự đào hố chôn mình.
May mắn là hiện tại Lã Bất Vi đặt toàn bộ bản thân và gia quyến vào hắn, không dám làm gì quá đáng với hắn, chỉ có thể dùng cách dụ dỗ. Nếu không, sau khi gả Triệu Cơ cho Doanh Dị Nhân làm thê tử, bước tiếp theo Lã Bất Vi có lẽ sẽ muốn hắn “hoàn trả” cả bản thân mình!
Tần Tử Sở rất khó khăn để duy trì vẻ kinh ngạc trên mặt, bước qua tránh Lã Bất Vi.
Hắn đi đến trước giá sách, hưng trí bừng bừng xem một quyển thẻ tre. Bàn tay Lã Bất Vi đang đưa ra giữa không trung khựng lại, thân thể hắn cứng ngắc trong chốc lát, chăm chú nhìn bóng dáng tinh tế của Tần Tử Sở, cuối cùng buông thõng cánh tay, che giấu vào y bào, bàn tay nắm chặt thành quyền.
Tần Tử Sở tay cầm thẻ tre vừa mới khắc, phát ra tiếng tán thưởng, quay đầu lại dùng ánh mắt cảm kích nhìn Lã Bất Vi, chân thành nói: “Thái phó, tấm lòng của ngươi Dị Nhân sẽ báo đáp.”
Ánh mắt Lã Bất Vi vừa nãy còn khó hiểu lập tức khôi phục sự tự tin. Hắn khích lệ nhìn Tần Tử Sở, chờ đợi hắn nói ra điều gì đó.
Tần Tử Sở hít sâu một hơi, cuối cùng nói: “Dị Nhân nhất định sẽ chăm chỉ học tập, sẽ không làm xấu thanh danh của Thái phó.”
Lã Bất Vi nhìn chằm chằm Tần Tử Sở một lúc lâu, bỗng nhiên lắc đầu cười thành tiếng, vươn tay vỗ vỗ bờ vai hắn, vui mừng nói: “Phải, công tử nói rất đúng! Xin ngài nhất định phải dụng tâm học tập, đừng phụ tấm lòng của Bất Vi.”
Nói xong, Lã Bất Vi trực tiếp cáo từ, không hề quay đầu lại mà bước ra khỏi cổng căn nhà nơi Tần Tử Sở bị trông coi.
Lã Bất Vi bước lên xe ngựa, ngồi trong xe nhìn phủ con tin ngày càng xa dần, tâm trạng lại càng thêm phức tạp.
Hắn hồi tưởng lại lần đầu tiên nhìn thấy Doanh Dị Nhân —— Dị Nhân bị đưa đến Triệu quốc làm con tin đã vài năm, bất kể ra hay vào đều bị một đám binh sĩ Triệu quốc giám thị. Người phụ trách trông coi hắn là Công Tôn Kiền, dù có chức tước nhưng cũng là kẻ lòng tham không đáy, thấy tiền sáng mắt. Thấy nước Tần chưa từng phái người quan tâm đến sinh hoạt của Dị Nhân, hắn ta thậm chí dám ngang nhiên cắt xén bổng lộc của Dị Nhân, khiến cuộc sống của hắn trở nên quẫn bách, quần áo cũ kỹ, ra vào không có nổi một cỗ xe ngựa.
Lúc ấy Lã Bất Vi tình cờ có mặt ở Hàm Đan. Hắn lần đầu đến đây buôn bán, với tầm nhìn độc đáo, đã khiến gia sản vốn hưng thịnh càng tăng thêm không ít. Hắn đi trên xe ngựa lộng lẫy phô trương khắp nơi, còn Dị Nhân chỉ là một người trẻ tuổi thần sắc chán nản đi bộ ven đường.
Điều đáng kinh ngạc là chỉ một thoáng nhìn, Lã Bất Vi đã ngay lập tức chú ý tới sự tồn tại của Dị Nhân.
Lúc ấy hắn vẫn còn là một thiếu niên, vóc dáng chưa trưởng thành, ngũ quan cũng không sắc sảo như bây giờ. Dù khoác một thân nam trang, nhưng mặt hoa da phấn, nếu tô son điểm phấn cùng đôi mắt xinh đẹp đưa tình, trông chẳng khác nào một nữ nhân thanh tú!
Lã Bất Vi cùng phụ thân kinh doanh buôn bán, thường xuyên đi lại giữa các quốc gia, của cải ngàn vàng đến mức đủ sức bao nuôi cả thứ nữ Triệu Cơ của phú hộ nổi danh Hàm Đan làm thiếp. Dị Nhân dù cực kỳ nghèo túng, nhưng dung mạo lạ thường cùng phong thái toát ra từ người hắn khiến Lã Bất Vi không kìm được mà dừng xe ngựa, hỏi thăm người qua đường về thân phận của Dị Nhân —— e rằng khi đó mình đã nổi lên sắc tâm đối với Tần Tử Sở.
Lúc ấy Lã Bất Vi hoàn toàn không nghĩ rằng người trẻ tuổi tướng mạo xuất chúng này lại thực sự là một thiếu niên, hơn nữa thân phận của hắn còn là công tử vương tôn được đưa đến Triệu quốc làm con tin.
Cảm giác mất mát trong lòng phút chốc biến mất, Lã Bất Vi lập tức nắm bắt cơ hội, nhận ra hắn có thể nhờ cậy thân phận của thiếu niên mỹ mạo này mà trèo lên địa vị cao, thoát khỏi thân phận một thương nhân tuy giàu có nhưng thấp kém.
Lã Bất Vi lại liếc nhìn phủ con tin, lắc đầu cười vẻ mất mát, rồi thu hồi tầm mắt.
Hắn biết mình không thể nào nhìn thấy bóng dáng Tần Tử Sở từ trong phủ. Lã Bất Vi không khỏi tự giễu trong lòng: qua thời gian dài kết giao, hắn càng ngày càng khinh thường Tần Tử Sở bất tài, rồi tiếp đó lại nảy sinh ý niệm sai trái, cũng cố tình quên rằng Tần Tử Sở dù vô năng nhưng đã được Thái tử phi của nước Tần thu làm con trai trưởng!
Tần Tử Sở có thể mời hắn làm nhập mạc chi tân*, nhưng chính mình tuyệt đối không có tư cách nhúng chàm Tần Tử Sở.
*Nhập mạc chi tân: tình nhân.
Tiễn Lã Bất Vi đi, Tần Tử Sở mệt mỏi như vừa đánh trận, không chỉ cơ thể rệu rã mà tinh thần cũng uể oải không kém. Việc lúc nào cũng phải diễn kịch với người bên cạnh khiến hắn tiêu hao tinh lực vượt quá mức chịu đựng.
Tần Tử Sở đưa tay day trán, thề rằng ngày sau mình tuyệt đối sẽ không lỗ mãng trêu đùa bất kỳ kẻ nào như vậy nữa.
Hắn nhớ lại vẻ mặt, hành động và những lời mình vừa nói, lòng trĩu xuống, tùy ý rút ra một quyển thẻ tre từ trên giá sách, rồi bước đến tẩm phòng của Triệu Cơ.
Vừa nãy tiếng động ngoài cửa lớn như vậy, dù Triệu Cơ có mệt mỏi cũng sẽ bị đánh thức. Lúc này nàng đang ngồi trên giường, vẻ mặt tịch mịch nhìn chằm chằm cây ngô đồng ngoài cửa sổ. Vừa thấy bóng dáng Tần Tử Sở, nàng lập tức kinh ngạc vui mừng mà cười rạng rỡ.
Tần Tử Sở tuy không yêu thích Triệu Cơ, nhưng bất kỳ ai đối với mình mà nở nụ cười chân thật, trong lòng hắn đều sẽ cảm thấy ấm áp vô cùng.
Hắn bước nhanh đến ngồi bên cạnh Triệu Cơ, đặt quyển kinh thư lên đệm, nắm chặt tay Triệu Cơ, nhẹ nhàng hôn lên: “Lã Bất Vi vừa mới đưa mấy thẻ tre cho ta, để ta học tập đạo lý trong đó. Ta đã sớm nghe nói phu nhân là nữ nhi danh gia, nên đặc biệt mong phu nhân chỉ bảo, hy vọng phu nhân có thể dạy cho ta.”
Triệu Cơ đón lấy thẻ tre, vuốt phẳng tấm đệm, nhìn vài lần rồi cuộn lại như cũ, mở miệng nói: “Chữ trên thẻ tre, thiếp đều nhận biết. Nhưng công tử nếu muốn theo thiếp đọc sách biết chữ, thì phải làm cho thiếp vui vẻ mới được.”
Tần Tử Sở lại gần khẽ hôn lên tóc mai Triệu Cơ một chút, cười nói: “Chuyện này có đáng gì đâu? Phu nhân thay quần áo đi, ta đi gọi xe ngựa, đêm nay sẽ cho nàng một niềm kinh hỉ.”
Triệu Cơ giữ chặt ống tay áo Tử Sở, không nhịn được truy hỏi: “Công tử muốn làm gì?”
Tần Tử Sở nhẹ nhàng nháy mắt: “Bí mật, phu nhân cứ đi theo ta rồi sẽ biết.”
Triệu Cơ cuối cùng không nhịn được sự tò mò trong lòng, để thị nữ nhanh chóng hầu hạ mặc quần áo chỉnh tề. Nàng đang định ra ngoài thì không ngờ Tử Sở lại dùng một mảnh vải che mắt nàng, một tay ôm nàng vào ngực rồi ngồi vào xe ngựa, khiến Triệu Cơ cười không ngừng được.
Xe ngựa lộc cộc đi qua ngã tư đường ở Hàm Đan, không lâu sau thì dừng lại. Triệu Cơ lại bị Tần Tử Sở ôm trong ngực đi thêm một lúc lâu, cho đến khi nàng cảm thấy hơi thở của Tần Tử Sở bắt đầu trở nên nặng nề, hắn cuối cùng mới dừng bước.
Mùi hương quen thuộc quanh quẩn bên mũi Triệu Cơ. Nàng kinh ngạc tháo tấm vải che mắt ra, quả nhiên nhìn thấy một nữ nhân trung niên với đôi mắt tràn đầy nhiệt lệ*.
*Nhiệt lệ: nước mắt vui mừng.
Người phụ nữ ôm Triệu Cơ vào lòng, nức nở nói: “Nữ nhi, con ở bên ngoài chịu khổ rồi!”
Triệu Cơ nước mắt giàn giụa ra sức lắc đầu, lại không nói nên lời. Tần Tử Sở ôn nhu nhìn chăm chú vào nàng, nhẹ giọng nói: “Phu nhân, nàng thấy thế nào?”
Nàng dùng sức gật đầu, sớm đã khóc không thành tiếng.
“Loảng xoảng ——” một tiếng đổ vỡ vang lên. Tần Tử Sở ngước mắt nhìn ra ngoài cửa, một gã nô bộc đối diện với ánh mắt Tần Tử Sở, trên mặt không còn chút huyết sắc.
Hắn ta trực tiếp quỳ sụp xuống đất, không thể đứng dậy nổi!
Đùa giỡn với người khác một cách tùy tiện thật sự rất nguy hiểm đó ╮(─▽─)╭