Chương 56: Bướm Say

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Diễm đứng nhảy múa thoải mái trên quảng trường, lập tức trở thành nhân vật nổi bật nhất nơi đây.
Mọi người là những chú bướm say, còn Tạ Diễm lại như một con cua bá vương say, ngang dọc tung hoành khắp quảng trường, dẫn đầu một nhóm các dì nhảy theo điệu nhảy quảng trường do mình sáng tác.
Tứ chi không phối hợp ư?
Chẳng có chuyện đó đâu!
Chỉ cần trong lòng có sân khấu, cậu chính là vua của nhảy quảng trường.
Nhóm các dì cũng rất hợp tác với Tạ Diễm, cậu làm động tác gì, họ nhảy theo đúng vậy. Chỉ trong vài bài hát, Tạ Diễm đã hoàn toàn hòa mình vào nhóm, hứng khởi nhảy từ bài này sang bài khác.
Lúc đầu Tạ Diễm còn để mắt đến Cố Ngộ Sâm, nhưng sau đó chơi vui quá nên cũng chẳng thèm quan tâm đến anh nữa.
Cố Ngộ Sâm rời khỏi nhóm nhảy quảng trường, nhưng không đi xa mà đứng bên cạnh quay phim Tạ Diễm bằng điện thoại.
Sau đó, anh gửi cho Tạ Tấn một đoạn video ngắn.
Trong video, Tạ Diễm nhảy múa dưới ánh đèn nhiều màu của quảng trường như thể đang tập thể dục qua đài phát thanh, nhưng cậu không hề cảm thấy mình nhảy không đẹp, ngược lại còn tự tin đấu võ với các dì.
Tuy nhiên, Cố Ngộ Sâm không gửi toàn bộ video dài như vậy cho Tạ Tấn, chỉ gửi một đoạn ngắn vài giây, khiến Tạ Diễm lộ mặt ngây thơ.
Cố Ngộ Sâm: [Video]
Tạ Tấn mở đi mở lại đoạn video ngắn đó mười mấy lần mới trả lời Cố Ngộ Sâm.
Tạ Tấn: Tôi đã gửi những gì anh cần qua mail rồi.
Người ấy dường như rất quen thuộc.
Lúc này, Cố Ngộ Sâm mới gửi đoạn video dài hơn.
Tạ Tấn mở mail, đúng là vài phút trước có thư đến. Trong email có tệp nén, Cố Ngộ Sâm giải nén và nhận được ba mươi tấm hình ngày bé của Tạ Diễm.
Từ lúc mới sinh đến khi đi nhà trẻ, cậu tròn trịa đáng yêu vô cùng.
Ngày đó cậu vẫn chưa có nhận thức, cười tít mắt, chưa bị bóng tối bao trùm, đơn thuần là sự ngây thơ.
Nhưng trong tệp chỉ có vỏn vẹn ba mươi tấm, không có ảnh tiểu học.
Cố Ngộ Sâm nhận được tin nhắn của Tạ Tấn trên Wechat.
Tạ Tấn: Muốn thêm ảnh thì gửi video dài hơn đi.
Lần này, Cố Ngộ Sâm quyết đoán gửi hẳn video Tạ Diễm nhảy quảng trường dài mười mấy phút qua mail Tạ Tấn.
Chưa đầy vài phút, Cố Ngộ Sâm đã nhận được thư trả lời, vẫn là mail đính kèm tệp nén như trước.
Lần này, số ảnh trong tệp chỉ nhiều hơn vài tấm so với trước, phạm vi từ lúc bé đến khi lên đại học. Càng về sau, ảnh chụp riêng của Tạ Diễm càng ít, thời đại học cũng chỉ có một hai tấm, còn lại là chụp cùng người khác.
Trong giai đoạn này, ảnh thời cấp hai là nhiều nhất, trong đó có một tấm Tạ Diễm mặc đồng phục cấp hai đi đầu, theo sau là một đám học sinh tóc vàng tóc đỏ tóc nâu, cảnh tượng đặc sắc vô cùng.
Đây chắc là thời kỳ cua bá vương của Tạ Diễm, lúc đó vẫn còn có thể nhìn thấy chút ánh sáng trong mắt cậu.
Tiếp đến là ảnh thời đại học, cậu ngồi phía sau dàn trống Jazz, tay cầm dùi trống, vẻ mặt hơi tiều tụy, có lẽ do hiệu ứng ánh đèn, ánh mắt cậu ảm đạm như không còn chút hy vọng.
Mấy tấm ảnh thời đại học, cậu đều xuất hiện trong ảnh tập thể, nhưng nhìn vào lại có cảm giác như cậu đang tách biệt với đám đông, cậu ở trong thế giới của riêng mình, ngăn cách bản thân với người khác bằng bức tường vô hình dày thật dày.
Thông qua mấy tấm ảnh này, Cố Ngộ Sâm như vượt thời không để trò chuyện với Tạ Diễm, càng giống như chứng kiến cậu nhóc hoạt bát dần dần tiến về phía tuyệt vọng.
Nơi trái tim truyền đến cảm giác nhói đau, có mấy lần Cố Ngộ Sâm muốn đặt điện thoại xuống, nhưng cứ như tự ngược đãi bản thân, lướt xem tỉ mỉ từng tấm ảnh.
Nếu có thể, Cố Ngộ Sâm ước gì mình có thể quay về quá khứ, gặp Tạ Diễm sớm hơn để kéo cậu ra khỏi vũng bùn lầy ấy.
Cuối cùng, ánh mắt Cố Ngộ Sâm dừng thật lâu trên tấm ảnh Tạ Diễm thời đại học.
Anh muốn đẩy hết đám người kia ra, đến gần Tạ Diễm, cẩn thận ôm chặt cậu trong lòng ngực, chính miệng nói với cậu rằng, nơi nào có em, nơi đó là nhân gian.
***
"Anh ơi!
Cố Ngộ Sâm nghe tiếng gọi, ngẩng đầu nhìn thấy Tạ Diễm vừa nhảy nhót chạy về phía mình.
Ánh đèn đường chiếu vào mắt Tạ Diễm, lấp lánh.
Tạ Diễm chạy đến bên cạnh Cố Ngộ Sâm, ôm chặt lấy tay anh kéo về phía đám đông: "Anh chạy ra đây bao giờ thế? Sao bảo cùng nhau nhảy mà?"
Cố Ngộ Sâm để mặc cho cậu lại lần nữa kéo mình vào nhóm nhảy quảng trường của các dì, ánh mắt rực sáng vẫn luôn đặt trên mặt Tạ Diễm.
Tạ Diễm quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Cố Ngộ Sâm, không biết tại sao, đột nhiên thấy ngượng ngùng: "Anh nhìn em làm cái…"
Lời chưa dứt, đã thấy Cố Ngộ Sâm cúi người, dịu dàng đặt nụ hôn nơi môi cậu.
Chạm nhẹ rồi rời đi, như chuồn chuồn lướt nước.
Có lẽ là các dì xung quanh đều thấy, ồn ào như muốn hét lên.
Tạ Diễm hiếm khi ngại ngùng, cậu liếc Cố Ngộ Sâm một cái, nhưng cũng không buông tay Cố Ngộ Sâm ra mà kéo anh đến cùng nhau lắc lư theo nhạc.
***
Tối hôm đó, Tạ Diễm chơi đến mức cuồng say, đến nỗi về đến nhà ông nội Cố, Tạ Diễm vẫn cảm thấy hiệu ứng 3D "Tôi chính là một chú bướm say" quẩn quanh trong đầu mình, lúc vào phòng tắm rửa mặt, cậu vẫn còn lắc mông, miệng vẫn ngâm nga.
Đó là cảnh tượng mà Cố Ngộ Sâm thấy lúc đi vào.
Cố Ngộ Sâm: "…"
Tạ Diễm thấy Cố Ngộ Sâm vào thì lách người tránh sang bên cạnh một chút.
Không lâu sau, Tạ Diễm rửa mặt xong, Cố Ngộ Sâm còn đang đánh răng, nghe thấy Tạ Diễm vừa ra ngoài vừa ngâm nga "Làm thế nào cũng không thể bay ra khỏi thế giới hoa này".
Sau đó nữa, lên giường.
Cố Ngộ Sâm nhớ lại tối hôm qua đã chơi cùng Tạ Diễm hơi quá trớn, ngày mai phải trở về thành phố K, nên anh ôm hôn Tạ Diễm một trận, đang định nằm ngủ thì phát hiện Tạ Diễm trong ngực mình không chịu ngoan ngoãn nằm ngủ, chọt chọt chỗ này, sờ sờ chỗ kia.
"Sao còn chưa ngủ đi em?" Cố Ngộ Sâm hôn lên đầu Tạ Diễm hỏi.
"Em ngủ không được," Tạ Diễm cọ vào cằm Cố Ngộ Sâm, thành thật nói: "Giờ em nhắm mắt vào, trong đầu lại là thế giới hoa của bướm say…"
Giai điệu và ca từ kia đúng kiểu tẩy não, mọi suy nghĩ đều bị nó cuốn trôi sạch sẽ, cuối cùng chỉ còn lại thế giới bướm.
Cũng khó trách, hiện tượng "người truyền sang người" này rất mạnh.
Trước đó Cố Ngộ Sâm không nghĩ đến cái này, Tạ Diễm nhắc đến, anh không muốn nghĩ nhưng não như có suy nghĩ riêng, cứ lặp đi lặp lại những lời này, thậm chí miệng anh còn muốn đi theo tiếng gọi của lí trí, hát mấy lời đó ra.
Cố Ngộ Sâm: "…"
Tạ Diễm thấy Cố Ngộ Sâm bày ra vẻ mặt khó tả, cũng đoán ra được Cố Ngộ Sâm cũng bị bài hát tẩy não như mình, cậu cuộn tròn vào ngực Cố Ngộ Sâm cười ha hả.
Tạ Diễm phải chịu đựng hậu quả của việc trêu ghẹo Cố Ngộ Sâm đến hơn nửa đêm, làm gì còn chỗ cho thế giới hoa của bướm say nữa, toàn bộ đều bị Cố Ngộ Sâm lấp đầy.
Nhã tục cộng hưởng*, ngày hôm sau Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm về thành phố K trễ hơn so với dự kiến hai tiếng.
(*喜闻乐见 thành ngữ TQ, ý chỉ một việc gì đó được mọi người mong đợi và chào đón)
***
Cùng lúc đó, tại thành phố Kinh.
Tạ Tấn cầm điện thoại, xem đi xem lại đoạn video Cố Ngộ Sâm gửi.
Thật ra là vì lí do ánh sáng, Tạ Diễm trong video cũng không được rõ nét, nhưng khi xem video này, Tạ Tấn vẫn có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt rạng rỡ của Tạ Diễm lúc đó.
Không ưu sầu, không âm u, hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui.
Em trai của anh ấy vốn phải trưởng thành như thế này, vĩnh viễn là một người vô ưu vô lo.
Nhưng…
Nghĩ đến đó, trái tim Tạ Tấn lập tức co rút đau đớn, trong lòng tràn ngập sự hối hận và áy náy vô tận.
Video trên điện thoại lần nữa phát lại.
Tạ Tấn lau mặt rồi lại tiếp tục xem video.
Mãi đến khi điện thoại reo.
Là Tạ Hành Đông gọi đến.
Tạ Hành Đông: "Con còn ở công ty à?"
Giờ đã hơn chín giờ đêm, Tạ Tấn vẫn chưa tan làm, Tạ Hành Đông biết lí do, sau khi hỏi ra câu này, ông im lặng.
"Dạ." Tạ Tấn gật đầu: "Con có một số việc cần xử lý, xử lý xong rồi sẽ về ạ."
Trong giây lát, hai cha con không biết nên nói gì.
Cuối cùng Tạ Hành Đông vẫn là người mở lời trước để đánh tan sự trầm lặng: "Ngày mai ba sẽ cùng dì bay ra nước ngoài."
"Con biết." Trước đó Tạ Tấn đã nghe nói đến việc này.
Tạ Hoành Đông đã liên hệ với viện điều dưỡng ở nước ngoài, sau khi biết được tình hình của bà Hách đã, bên đó đã đề nghị bà Hách nhập viện điều trị sớm.
Ý của Tạ Hành Đông là ông sẽ cùng bà Hách qua nước A, chăm sóc bà Hách trong lúc điều trị. Để bà Hách một mình ở nước ngoài, Tạ Hành Đông không yên tâm.
Nhưng ông là Chủ tịch của Bất Động Sản Hành Đông, chuyến này rời đi, phần lớn công việc của Bất Động Sản Hành Đông đều rơi trên đầu Tạ Tấn, đó cũng là lí do khiến Tạ Tấn bận rộn tới giờ này.
Tạ Hành Đông biết mình nợ hai con trai rất nhiều, nhưng tình hình hiện tại của bà Hách, ông thật sự chẳng thể buông tay.
Lựa chọn ly hôn với Hách Khê Nhã là muốn giải thoát bà khỏi xiềng xích của nhà họ Tạ mà bà luôn mang trên mình, cũng không phải ông muốn vứt bỏ bà. Mấy năm qua, nếu ông chịu quan tâm đến cảm xúc của Hách Khê Nhã thì cũng không xảy ra nhiều chuyện như thế, cũng sẽ không đi đến nông nổi này.
Cho nên cuối cùng ông chọn bay ra nước ngoài chữa bệnh cùng với Hách Khê Nhã.
Thật ra khi nghĩ lại cũng rất buồn cười, lúc ông và Hách Khê Nhã còn là vợ chồng, ông luôn bận rộn suốt ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, giờ ly hôn rồi, ông lại có thể buông bỏ công việc để cùng bà ra nước ngoài chữa bệnh.
Tạ Tấn đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng làm việc.
Cuối cùng ánh mắt dừng nơi cửa sổ, ánh đèn neon làm cho màn đêm trở nên rực rỡ, nhưng trong trái tim anh ấy lại trống rỗng.
Tạ Tấn nhắm mắt, nói với Tạ Hành Đông: "Ba, ba hãy tự chăm sóc cho mình và dì, bé Diễm…"
Tạ Tấn dừng một chút rồi nói: "Có con rồi."
"Con cũng nhớ chăm sóc tốt bản thân mình." giọng nói Tạ Hành Đông khô khan: "Cũng chăm sóc tốt cho bé Diễm."
Hai cha con lại lần nữa rơi vào trầm lặng.
"Con làm việc tiếp đi." Tạ Hành Đông lại phá vỡ sự im lặng: "Về nghỉ ngơi sớm chút."
Tạ Tấn: "Vâng."
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Tạ Hành Đông, Tạ Tấn lại tiếp tục bận rộn thêm một tiếng nữa mới xong công việc của hôm nay.
Tài xế đến đón anh ấy.
Tạ Tấn lên xe, cảm giác mệt mỏi cũng dâng lên, khiến anh ấy không khỏi đưa tay xoa xoa trán.
"Sếp Tạ, có muốn nghe nhạc không ạ?" Tài xế quay lại hỏi Tạ Tấn.
Tạ Tấn gật đầu, anh ấy có thói quen nghe nhạc trên xe, tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương có thể xoa dịu thần kinh mệt mỏi của anh ấy.
Tài xế lại hỏi: "Hôm nay cậu muốn nghe bài gì?"
Tạ Tấn không nghĩ nhiều, thốt ra: "Bướm say…"
Tài xế: "???"
Tạ Tấn: "…"
Đuma, xem video nhảy quảng trường quá 180 phút một ngày rồi!
___
Tác giả có lời muốn nói:
[Kịch nhỏ]
Cố Ngộ Sâm: Đồ tôi cần đâu?
Tạ Tấn: Tôi đem đến rồi.
Nói rồi đưa cho Cố Ngộ Sâm cái rương.
Cố Ngộ Sâm mở rương ra, bên trong là 30 tấm ảnh của Tạ Diễm từ khi mới sinh đến lúc đi nhà trẻ.