Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 94: Đặc Đặc quay trở lại
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 94. Người quen cũ đã quay trở lại.
Tạ Diễm bị câu hỏi thẳng của Tô Diệc khiến cậu đứng hình.
Sau một lúc, cậu hỏi Tô Diệc: “Cô thích anh tôi à?”
“Không thích.” Tô Diệc trả lời dứt khoát.
Tạ Diễm càng hoang mang. Không thích Tạ Tấn, vậy cô muốn làm chị dâu của cậu ta để làm gì?
Tô Diệc: “Trong kế hoạch cuộc đời tôi, hai mươi bảy tuổi kết hôn, Tạ Tấn là ứng cử viên phù hợp nhất trong giai đoạn này.”
Bất kể là nhan sắc, ngoại hình, hay gia thế, đều đáp ứng đủ.
Tạ Diễm: “…”
Cậu không hiểu nổi suy nghĩ của Tô Diệc.
Nhưng cậu biết cuộc đời của Tạ Tấn không thể do mình quyết định.
Tạ Diễm áy náy nói với Tô Diệc: “Chuyện anh tôi và cô có hợp với nhau hay không, không phải do tôi quyết định, mà tất cả đều ở anh ấy.”
Trên phương diện này, Tạ Diễm không muốn đưa ra bất kỳ ý kiến gì.
Cho dù Tạ Tấn yêu thương em trai vô điều kiện, nhưng cậu không thể dựa vào tình cảm đó để ép buộc nhân duyên của Tạ Tấn.
“Tôi hiểu rồi.” Tô Diệc tỏ vẻ đã hiểu.
Cô chọn Tạ Diễm vì sau khi tìm hiểu Tạ Tấn, biết anh ấy rất yêu thương em trai. Nếu có sự ủng hộ của Tạ Diễm, chuyện của cô và Tạ Tấn sẽ thuận lợi hơn.
Là người đề cao hiệu suất, cô nhìn thái độ của Tạ Diễm, nhận thấy không khả thi, lập tức từ bỏ ý định không chút do dự.
Tuy nhiên, cô vẫn tặng Tạ Diễm một món quà nhỏ: “Coi như là quà gặp mặt tôi tặng cậu đi, tôi không có ý gì khác đâu.”
Tạ Diễm không thể từ chối, đành nhận lấy: “Cảm ơn.”
Cậu định sẽ gửi lại quà đáp lễ sau.
Món quà của Tô Diệc đúng là nhỏ bé, nhưng cô đã chuẩn bị một món quà lớn hơn để tặng Tạ Diễm nếu chuyện của cô và Tạ Tấn thành công.
Dù vậy, cô vẫn sẽ tặng Tạ Diễm món quà đó, nhưng lần này với tư cách là chị dâu.
***
Tạ Tấn đã đoán ra mọi chuyện. Sau khi biết Tô Diệc vào Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh do Tạ Hành Đông sắp xếp, anh hiểu rõ mục đích của cha mình.
Chẳng trách lần trước Tạ Hành Đông về nước cứ vòng vo về chuyện hôn nhân của anh.
Trở về văn phòng, Tạ Tấn gọi điện cho Tạ Hành Đông.
Ngay khi kết nối, anh đi thẳng vào vấn đề: “Ba, Tô Diệc là do ba sắp xếp vào Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh đúng không?”
Tạ Hành Đông thừa nhận: “Là ba.”
“Con đã gần ba mươi, ba thấy Tô Diệc phù hợp, nên định cho hai đứa tìm hiểu trước.” Tạ Hành Đông nói: “Tô Diệc nói muốn tiếp xúc với con để hiểu rõ con hơn. Vừa hay hiện tại con đang ở thành phố K, nên ba sắp xếp cho con bé vào đó.”
Tạ Hành Đông thêm: “Đáng lẽ hôm nay ba định nói cho con biết, nhưng dì của con ngất xỉu, ba lo quá nên quên bẵng.”
“Dì bị sao vậy?” Nghe tin bà Hách ngất xỉu, Tạ Tấn lo lắng: “Bây giờ dì sao rồi? Đã tỉnh chưa?”
“Vẫn đang kiểm tra.” Tạ Hành Đông trả lời. “Khi nào có kết quả ba báo.”
“Vâng.”
Hai cha con nói chuyện thêm vài câu.
Trước khi kết thúc, giọng Tạ Tấn trở nên nghiêm túc: “Ba, con và Tô Diệc không có khả năng đâu.”
“Không chỉ Tô Diệc, sau này bất kể ba giới thiệu ai cho con cũng đều không có khả năng.” Tạ Tấn kiên định: “Con đã tìm được người mình muốn bên trọn đời rồi.”
Tạ Hành Đông sửng sốt. Người vốn miễn nhiễm với tình yêu như Tạ Tấn lại nói như thế.
“Ba biết rồi.” Tạ Hành Đông trầm ngâm rồi nói: “Vậy ba sẽ không sắp xếp chuyện hôn nhân cho con nữa.”
Ông không hỏi người Tạ Tấn thích là ai, càng không hỏi xuất thân của cô ấy.
Ông tự biết mình chưa bao giờ là người cha tốt, vậy làm sao có quyền can thiệp vào cuộc sống của con trai?
Tạ Hành Đông nói: “Ba sẽ nói chuyện rõ ràng với ba của Tô Diệc, con cứ an tâm.”
Tạ Tấn cũng đang thăm dò, cảm nhận được sự tôn trọng của cha, thở phào nhẹ nhõm.
“Con cũng sẽ nói rõ với Tô Diệc.” Tạ Tấn xin số điện thoại của Tô Diệc, sau khi nói chuyện xong liền nhắn tin cho cô: [Tôi là Tạ Tấn, lát nữa cô có rảnh không?]
Tô Diệc nhanh chóng phản hồi: [Có. 6 giờ tối, quán cà phê dưới tòa nhà.]
[Được.]
6 giờ tối, Tạ Tấn gặp Tô Diệc theo hẹn, nói thẳng rằng mình đã có người trong lòng.
Tô Diệc không phải kiểu người lằng nhằng. Cô không có tình cảm với Tạ Tấn, chỉ cảm thấy phù hợp. Sau khi biết anh đã có người, dù vẫn phù hợp nhưng cô quyết định dứt khoát kết thúc buổi gặp mặt.
Cuộc trò chuyện chưa đầy mười phút, cà phê chưa lên đã xong chuyện.
Tô Diệc định đứng dậy rời đi, bỗng nhớ ra gì đó ngồi lại.
“Tôi phải nhắc nhở anh một chuyện.” Tô Diệc vén tóc: “Anh biết vì sao tôi chọn Tạ Diễm làm điểm tiếp cận không?”
Tạ Tấn nhìn cô: “Có người nói gì với cô à?”
“Ừm.” Tô Diệc gật đầu: “Dì của anh nói với tôi, anh đặt nặng sự áy náy với em trai. Nếu tôi nhận được sự ủng hộ của Tạ Diễm, và nếu cậu ấy hy vọng chúng ta thành đôi, khả năng cao anh sẽ không từ chối.”
Tô Diệc không thấy mình làm sai, cô coi trọng hiệu suất, chọn phương pháp nhanh nhất.
“Nhưng tôi phải công nhận.” Gương mặt cô vẫn lạnh lùng, giọng điệu không dao động: “Anh có một người em trai rất tốt.” Nghe như lời nhận xét khách quan.
Sinh ra trong gia đình giàu có, cô đã chứng kiến cảnh anh em tương tàn. Nếu đúng như lời bà Hách, Tạ Tấn cảm thấy có lỗi với Tạ Diễm, vậy Tạ Diễm có thể lợi dụng điều này làm nhiều chuyện.
Nhưng Tạ Diễm không làm, cậu thậm chí không nghĩ sẽ can thiệp vào quyết định của Tạ Tấn.
Nghe nhắc đến Tạ Diễm, gương mặt lạnh lùng của Tạ Tấn hiện lên nụ cười.
Tô Diệc không để ý đến nét mặt của Tạ Tấn, đứng dậy: “Tôi đi trước đây.”
“Đi thong thả.” Tạ Tấn đứng dậy: “Tôi không tiễn nữa.”
Mãi đến khi bóng dáng Tô Diệc biến mất, Tạ Tấn mới ngồi xuống.
Mặt anh lạnh lẽo như băng, ánh mắt sâu thăm thẳm.
Tạ Tấn hiểu lời nhắc nhở của Tô Diệc.
Anh cảm thấy may mắn khi người lần này là Tô Diệc, rõ ràng và dứt khoát. Nhưng lần sau thì sao? Nếu bà Hách lại sắp xếp người khác, liệu họ có lại lợi dụng Tạ Diễm nữa không?
Tạ Tấn siết chặt bàn tay, ánh mắt đau khổ.
Rốt cuộc đối với bà Hách, Tạ Diễm là cái gì?
Là con trai?
Hay chỉ là công cụ để khống chế?
Điều khiến Tạ Tấn không thể chấp nhận là mỗi lần bà Hách làm tổn thương Tạ Diễm, đều lấy lý do vì anh.
Anh không thể không nghi ngờ, liệu đối với bà Hách, anh cũng chỉ là công cụ… để kiểm soát Tạ Diễm.
Nghĩ đến điều đó, Tạ Tấn lạnh toát người.
Anh ngồi rất lâu, cà phê từ nóng đến nguội lạnh vẫn không hay biết.
Mãi đến khi nhận được cuộc gọi, nét mặt anh mới dịu lại, đứng dậy thanh toán rồi rời khỏi quán.
***
Bên này, Tạ Diễm không hay biết gì về chuyện giữa Tô Diệc và Tạ Tấn.
Hôm sau không thấy Tô Diệc đi làm, hỏi chị Trần mới biết cô nhắn tin nghỉ việc, có lẽ đêm qua đã về thành phố Kinh.
Chị Trần tức giận: “Em nói xem cô Tô này đến đây làm gì chứ?”
Chỉ làm việc một ngày, ngồi máy tính nguyên ngày không động tĩnh.
Chị Trần không hiểu mục đích của Tô Diệc.
Tạ Diễm đoán được đại khái Tạ Tấn và Tô Diệc đã nói chuyện, cô thấy không có hy vọng nên từ bỏ.
Cách hành xử của Tô Diệc quá là quyết đoán.
Chẳng trách An Viễn Hề mỗi lần nhắc đến cô đều ánh mắt sùng bái.
Tạ Diễm không nói thẳng với chị Trần, pha trò: “Có khi cô ấy thấy bộ phận mình nhàn rỗi quá.”
“Chắc là vậy.” Chị Trần gật đầu, cả ngày hôm qua cô chưa thấy Tô Diệc ngơi nghỉ, dáng vẻ bận rộn chẳng ăn nhập gì với Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh.
Tô Diệc nghỉ việc, Tạ Diễm quay về chỗ ngồi cạnh máy điều hòa, bọc mình trong áo lông, tiếp tục chiến đấu với mùa đông giá rét.
Một lát sau, An Viễn Hề háo hức đến hỏi: “Vương Hỏa Hỏa, anh đã hỏi chị Trần chưa? Cô Tô đâu rồi?”
“Nghỉ việc về thành phố Kinh rồi.” Tạ Diễm trả lời.
An Viễn Hề thất vọng “Ò” một tiếng.
Nhưng y là người vô tư, buồn bã cũng chẳng kéo dài, lát sau đã cười đùa với đồng nghiệp.
Không biết sự xuất hiện của Tô Diệc có mở ra lỗ hổng cho Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh không.
Ngày hôm sau, chị Trần lại dẫn người mới đến.
Nếu Tô Diệc là băng thì người mới hôm nay chính là “lửa”.
“Lửa” theo đúng nghĩa đen.
Cậu ta có mái tóc đỏ rực, đứng giữa đám đông chắc chắn là người “rực rỡ” nhất, thu hút ánh nhìn.
Hơn nữa, cậu ta khoác áo lông vũ màu xanh huỳnh quang, quần vàng chói.
Đứng yên ở đó, không khác gì đèn giao thông thành tinh.
Sau khi chị Trần dẫn cậu ta vào văn phòng, mọi người đều đổ dồn mắt nhìn, cảm giác hơi chói mắt.
Tạ Diễm vừa quay về từ phòng trà, nhìn thấy người mới, suýt đánh rơi ly trà.
Cậu nhìn chằm chằm “đèn giao thông” một hồi, dè dặt mở miệng: “Đặc Đặc?”
Trịnh Hàn Thịnh nghe tiếng Tạ Diễm, hứng khởi vẫy tay: “Đàn anh, từ nay chúng ta là đồng nghiệp rồi!”
Tạ Diễm: “…”
Nhiều năm trôi qua, Đặc Đặc quen thuộc đã quay trở lại.
_____
[Lời tác giả]
Vì sự xuất hiện của Tô Diệc, Cố Ngộ Sâm quyết định đặt “tai mắt” bên cạnh Tạ Diễm, và Đặc Đặc chính là người được chọn.
Đặc Đặc không tình nguyện lắm. Cậu ta muốn vào Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh, nhưng lương một vạn hấp dẫn hơn.
Cố Ngộ Sâm: Lương gấp đôi.
Đặc Đặc lập tức đồng ý.
Ngay trong đêm, cậu nhuộm tóc đỏ rực, khoác áo lông vũ màu huỳnh quang.
Cuối cùng, cậu đã đến.