Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 144: Đêm Canh Thức
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa trở lại trường, tôi vùi đầu vào học tập để bắt kịp tiến độ. Nghỉ học gần một tháng, ghi chép và bài tập chất đống. Vừa vặn đuổi kịp thì kỳ thi lại ập đến.
Ngày nào tôi cũng vùi mình trong thư viện ôn tập, bận đến mức cuối tuần cũng chẳng về nhà được.
May mắn là ở nhà không có thêm chuyện gì xảy ra. Anh Khởi tuy vẫn nằm viện nhưng hai bên gia đình thay phiên chăm sóc. Mỗi lần gọi video về, tôi thấy bố mẹ Yến Lạc cũng dần phấn chấn hơn, nụ cười trên gương mặt cũng rạng rỡ hơn.
Yến Lạc thi cử thuận lợi, được nhận vào đại học Song Nhất Lưu ở Thủ Đô, sẽ học lại từ năm nhất vào học kỳ tới.
Trước khi nhập học, để phụ giúp gia đình, anh còn nhận làm môi giới du học trực tuyến. Hơn một tháng mà anh thật sự chốt được hai hợp đồng thành công, kiếm được năm nghìn tệ.
Mẹ tôi gọi video về và cảm thán: "Hai anh em nhà này đúng là thông minh thật. Con xem Yến Lạc mới chốt hai hợp đồng đã dễ dàng kiếm được mấy nghìn tệ. Con cũng học hỏi nó chút đi. Không thì ra đại lý xe bán xe, một đơn cũng năm trăm, đâu phải ít ỏi gì..."
Trước đây tôi nghe bà lải nhải thì thấy bực mình, nhưng giờ nghe chỉ thấy yên lòng.
Bà cũng dần dần bước ra khỏi nỗi đau mất chị gái.
Tôi hỏi: "Mẹ, mẹ vẫn ở bệnh viện à?"
"Ừ, Yến Khởi bắt đầu tập phục hồi chức năng rồi. Mẹ với bố con đang trông nó đây. Bố con vừa ở đây thôi, lại đi vệ sinh rồi."
Bà hướng máy quay cho tôi xem anh Khởi đang ngồi xe lăn tập luyện cử động bàn tay.
Trong phòng phục hồi có điều hòa, vậy mà mồ hôi trên trán anh vẫn vã ra. Bác sĩ bên cạnh ấn tay anh xuống, ra hiệu anh đừng nóng vội.
Thấy camera lia tới, nét mặt căng thẳng của anh Khởi dịu đi: "Là Tiểu Hà ạ?"
Mẹ tôi cười: "Đúng rồi, đừng để ý nó, tiếp tục tập đi."
Rồi bà đảo ống kính về phía mình: "Dạo này bên nhà họ Cư có tìm con không?"
Tôi siết chặt nắm tay: "Không ạ."
"Hừ, chắc sợ con đòi chia tiền đấy thôi! Họ không chủ động thì con đừng tìm họ. Nhưng nếu họ đưa tiền, con cũng đừng ngu ngốc mà từ chối, nhớ chưa?"
"Nhớ rồi, nhớ rồi. Con phải ôn thi, thi xong sẽ về. Bố mẹ giữ gìn sức khỏe nhé."
Tôi vội vàng cúp máy.
Một trăm vạn kia đã đủ khiến tôi nhục nhã rồi, sao còn phải tới tìm họ? Tôi đâu có điên.
Nhưng sợ gì lại gặp nấy.
Buổi tối, vừa nằm xuống, Cư Diên đã gọi điện: "Hai ngày nữa là lễ thủy táng. Ngày mai anh đến đón em, ở nhà ngủ một đêm."
Chỉ có ngốc mới đi!
Tôi nói: "Anh cứ nói giờ cho tôi, tôi tự bắt xe tới, không ngủ ở nhà anh đâu..."
"Ngày mai gặp."
Anh ta dứt khoát cúp máy.
Tôi tức đến ném thẳng điện thoại xuống gối.
Hồ Đào đi ngang, ngẩng đầu hỏi: "Liên Ngẫu, là ai chọc cậu bực vậy?"
Tôi nghiến răng: "Một tên đáng chém ngàn dao!"
"Điện thoại lừa đảo hả?"
"Còn không bằng lừa đảo cơ!"
Cô ấy nói: "Chẳng phải ngày kia là lễ bốn chín ngày của chị Vân sao? Nghe bảo sẽ làm thủy táng, chúng ta có nên đi tiễn chị ấy lần cuối không?"
Tôi vừa nghe đã gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, chúng ta cùng đi!"
Mạch Tuệ và Cô Cô cũng đồng ý.
Hôm sau, Cư Diên tới đón tôi, thấy bên cạnh tôi có ba cô bạn cùng phòng, ánh mắt anh ta sắc lạnh lướt qua.
Tôi vờ như không thấy, kéo cửa xe, đẩy Cô Cô lên ngồi ghế phụ, rồi ngồi vào ghế sau cạnh Mạch Tuệ.
Về đến nhà họ Cư, Cư Bảo Các ngoan ngoãn hơn hẳn. Cứ hễ quậy phá, bác Trương lại dọa: "Còn ầm ĩ nữa thì đưa sang ở nhà chị Tiểu Hà."
Nó lập tức im re, cách này lần nào cũng linh nghiệm.
Buổi tối thức canh đêm, Cư Diên không ở lại, Cư Bảo Các ngủ sớm.
Mạch Tuệ và mọi người cố gắng đến hai ba giờ sáng cũng không thể chịu nổi nữa. Trong phòng khách chỉ còn tôi và bác Trương ngồi trên ghế sa lông ngáp liên tục.
Tôi cảm giác mới chợp mắt một cái, mở mắt ra đã thấy Cư Diên mặc một bộ đồ đen tuyền đứng ngay trước mặt.
"Á..."
Tôi vừa định gọi bác Trương nhưng Cư Diên đã cúi xuống, vòng tay kẹp chặt, giam tôi giữa ghế sofa và lồng ngực anh ta, rồi trong chớp mắt, chặn kín môi tôi trước khi tôi kịp phát ra tiếng.