Chương 145: Đồ khốn nạn, đồ rác rưởi!

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 145: Đồ khốn nạn, đồ rác rưởi!

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bóng đen nặng nề cùng đôi môi lạnh lẽo khiến tôi run rẩy, tôi lập tức đá mạnh vào người bác Trương đang nằm cạnh.
Bác Trương "ái" một tiếng, bật dậy, còn bóng đen trước mắt tôi lập tức biến mất.
Thì ra chỉ là mơ. Sợ chết khiếp.
Bác Trương xoa đầu gối, nhìn sắc mặt tôi rồi hỏi: "Cháu mơ thấy ác mộng à?"
Tôi lau mồ hôi trên trán: "Vâng, ác mộng."
Bác Trương thở dài, giọng đầy vẻ cảm thán: "Nhà này rộng quá, chẳng có hơi người, nhìn thôi đã thấy âm u. Hồi ông cụ Cư còn sống, tôi hay mơ thấy ông ta gọi mình, cứ như ma trêu vậy. Nếu không vì lương cao, tôi đã bỏ đi từ lâu rồi."
Bác ấy cũng trạc tuổi mẹ tôi, tôi hỏi: "Vậy sau này bác còn định làm ở đây nữa không?"
Bác Trương thở dài: "Thật ra tôi cũng chẳng muốn làm nữa, nhưng nghĩ đến ơn nghĩa của phu nhân, lại lo cho Bảo Các. Tôi mà đi thì ai mà hầu hạ nổi vị tổ tông này? Giờ mà thuê bảo mẫu mới thì biết đâu mà lần, lỡ gặp người xấu bụng thì không biết nó sẽ bị dạy dỗ thành ra sao. Tôi vốn mong Cư Diên quay về chăm sóc em trai, nhưng cậu ta thì chán ghét Bảo Các lắm..."
Nói đến đây, bác ấy bỗng quay sang nhìn tôi, mắt sáng rực lên: "Tiểu Hà, hay là cháu ở lại chăm sóc thằng bé đi! Nhà này trả lương thế này này..."
Bác ấy giơ ba ngón tay, tiếp tục thuyết phục tôi: "Nhiều hơn việc làm công bình thường nhiều lắm! Không chỉ đóng bảo hiểm đầy đủ, Tết nhất còn có lì xì! Việc nhà không muốn làm thì có thể gọi người theo giờ, bình thường chỉ cần trông chừng Bảo Các và nấu nướng vài món đơn giản. Cháu lại là chị ruột của nó, tiền này mà không lấy thì ai lấy chứ..."
Bác ấy nói say sưa đến mức nước bọt bắn cả vào mặt tôi, tôi phải cầm giấy lên lau.
Bác Trương ngượng ngùng hắng giọng: "Nói chung cháu thật sự nên cân nhắc! Bảo Các tuy khó chiều nhưng cũng là đứa trẻ hiểu chuyện. Nếu cháu chăm sóc tốt cho nó thì sau này nó sẽ không bạc đãi cháu đâu, biết đâu còn để cháu làm quản gia trong nhà nữa..."
"Không, không đâu, cháu còn phải đi học mà."
Bác Trương tiếc rẻ nói: "Ừ, cháu đã học ở Vân Đại rồi, không coi trọng nghề bảo mẫu cũng dễ hiểu."
Tôi vội nói: "Không phải vậy đâu bác Trương, không phải cháu coi thường nghề này, mà là cháu thật sự không có tâm trí để chăm trẻ con. Chuyện nhà cháu đã đủ rối ren rồi."
Bác Trương sực nhớ đến chuyện của chị tôi, thở dài, không nói gì thêm nữa.
Một lúc sau, bác ấy ngả đầu ra ghế, ngủ thiếp đi.
Nhưng tôi thì bị cơn ác mộng vừa rồi ám ảnh, không sao ngủ lại được.
Dù anh ta có đến hay không, tôi vẫn chẳng thể thoát khỏi, ngay cả một giấc ngủ yên ổn cũng không có. Thật sự phiền chết đi được.
Rồi tôi lại nghĩ đến việc Vân Trang còn trẻ như vậy mà bị lão Cư giam giữ ở đây, ép phải sinh ra đứa con xấu xí kia, đến khi chết mới được giải thoát...
Đúng là cái nhà họ Cư thất đức, mong cho tuyệt tự tuyệt tôn đi!
Đang nghĩ ngợi miên man, tôi chợt thấy Cư Diên mặc nguyên một bộ đồ đen, chậm rãi bước xuống lầu.
Tôi nhìn anh ta, y hệt như trong giấc mơ ban nãy.
Cơn ác mộng lại tiếp diễn.
Không mắng chửi thì còn đợi đến bao giờ nữa.
Tôi nói thẳng ra: "Anh đúng là đồ khốn kiếp, đồ rác rưởi! Anh bắt nạt tôi, đi chết đi!"
Cư Diên dừng bước, khẽ nhíu mày: "Em nói gì?"
Trời ạ, anh ta lại đi thẳng về phía tôi, chẳng khác nào một bóng ma.
Tôi vội níu lấy tay bác Trương mà lắc lắc, nhưng động tác nhỏ quá không làm bác ấy tỉnh được. Tôi đành ra sức véo một cái, bác ấy "ái" một tiếng, ôm tay tỉnh hẳn.
Tôi nhìn Cư Diên đứng trước mặt.
Anh ta vẫn đứng đó, cách tôi chỉ hai bước, ánh mắt lạnh lùng dán chặt vào tôi.
Thôi rồi, đây mới là sự thật!
Bác Trương thấy anh, dụi mắt rồi ngồi dậy: "Ôi, là Cư Diên à, muộn thế này rồi còn xuống làm gì?"
Cư Diên đáp: "Cháu xuống uống nước." Rồi anh cầm một chiếc cốc thủy tinh trên bàn trà ngay cạnh chỗ tôi.
Khi cúi người lấy cốc, dù không hề nhìn thẳng vào tôi, nhưng đôi mắt đen ánh xanh ấy lại liếc nhẹ qua phía tôi.
Tôi sợ đến mức tim đập thình thịch, phải đến khi anh uống xong nước rồi quay lên lầu, nhịp tim tôi mới dần dần lắng lại.