Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 68: Tắm rửa
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa phòng vừa khép lại, hai đứa tôi đứng ở cuối giường, im lặng mấy giây.
Trước đây, ở nhà họ Yến, tôi vô tư xông thẳng vào phòng cậu, leo lên giường ngủ mà chẳng chút ngại ngần.
Nhưng hôm nay ra ngoài thuê phòng, dù không phải như ông chủ nghĩ, trong lòng tôi vẫn cứ thấy ngượng ngập, cứ như vừa mới sực nhớ ra Yến Lạc là con trai thật sự.
May mà nhân lúc bật điều hòa, Yến Lạc đã phá vỡ bầu không khí: "Chạy cả đoạn đường, nóng quá. Cậu đi tắm trước đi."
Tôi nói: "Ừ." Rồi cả hai đều lúng túng như nhau, bước vào nhà tắm.
Cửa vừa khép, tôi nhìn mình trong gương, mặt đỏ bừng như sốt cao.
Hai bàn tay áp lên má, lòng bàn tay bỏng rẫy.
Khách sạn này cách nhà không xa lắm. Nếu để mẹ tôi biết, chắc chắn bà đánh gãy chân tôi mất.
Nhưng làm chuyện lén lút ngay dưới mí mắt phụ huynh, lại thấy k*ch th*ch lạ thường...
Khách sạn kiểu này thì chẳng có áo choàng tắm, tôi chỉ tắm qua loa một lượt rồi nhìn đống quần áo treo trên tường.
Dính đầy bụi đất, mồ hôi, còn lẫn cả mùi lẩu.
Dù thấy ghê, tôi vẫn run run mặc lại.
Không thể chỉ quấn khăn tắm đi ra, như thế thì quá lộ liễu.
Bước ra ngoài, Yến Lạc tránh né ánh mắt tôi, cậu bảo tôi nằm nghỉ trước, rồi cậu mới vào tắm.
Tôi ngồi trên giường hứng gió lạnh, đến khi bên trong vang lên tiếng động mới nhận ra nhà tắm này cách âm kém đến mức nào.
Tôi nghe rõ tiếng sột soạt cậu cởi quần áo, tiếng bật vòi hoa sen, tiếng bóp chai sữa tắm, rồi tiếng cậu vò tóc.
Rõ rành rành như thể cửa chưa hề đóng.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh cậu đang tr*n tr** tắm rửa, một luồng máu nóng lập tức xông thẳng lên đầu.
Tắm thôi mà, vậy mà tôi lại tự tưởng tượng ra dáng người cậu!
Thậm chí còn liên tưởng đến FBI!
Tôi vội chui tọt vào chăn, lăn lộn điên cuồng, đạp chân loạn xạ như con thỏ.
Tôi đúng là đ* h** s*c!
Chẳng bao lâu sau, tiếng nước ngừng lại, tôi mới thở phào.
Yến Lạc mở cửa bước ra, tôi ló đầu nhìn một cái, rồi bật cười. Cậu ấy cũng mặc lại đồng phục.
Cậu đứng ở cuối giường, vuốt phẳng chăn rồi vòng sang bên kia ngồi xuống, lấy khăn lau tóc.
Thấy dấu giày trên lưng cậu vẫn còn nguyên, tôi liền ngồi dậy vỗ vỗ vào lưng cậu giúp, Yến Lạc cúi đầu ngồi im, mặc tôi vỗ vỗ.
Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, cả hai cùng nằm thẳng thớm trên giường.
Cậu không tắt đèn, nhắm mắt nói: "Ngủ đi, hai giờ rồi."
Tôi đáp: "Ừ..." Rồi lại len lén quay sang nhìn.
Cậu thật sự đang nằm ngay cạnh tôi đấy.
Sau này lớn lên, khi chúng tôi kết hôn chắc cũng sẽ như bây giờ, cùng nằm trên một chiếc giường, phải không?
Chỉ khác là khi ấy chúng tôi sẽ không mặc đồng phục nữa, mà là...
Không mặc gì hết...
Tôi lại cuộn lấy chăn, đạp chân loạn xạ như con thỏ.
Yến Lạc nghiến răng, hất chăn bên mình sang, đắp thẳng lên mặt tôi: "Đừng quậy nữa, ngủ mau!"
Tôi cười khúc khích trong chăn, cậu bèn tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo tới, chẳng mấy chốc tôi đã thiếp đi.
Hôm sau, hai đứa giả vờ như không có chuyện gì, cùng nhau vào lớp tự học sáng sớm.
Vừa ngồi xuống, Nguyên Tố đã giấu mặt vào sau cuốn sách, nhỏ giọng hỏi tôi: "Cậu và Yến Lạc tối qua có về nhà không?"
Nguyên Tố thật lòng lo lắng cho tôi, còn tôi thì chẳng dám nói sự thật, đành gượng gạo đáp: "Có chứ, về mà."
"Thế thì tốt." Nguyên Tố thở phào: "Tớ còn tưởng hai cậu bị bắt, cả đêm không ngủ được. Tớ sợ lắm. Lỡ các cậu khai ra tớ, sắp tốt nghiệp rồi, tớ không muốn bị kỷ luật đâu..."
"Ê này!"
Vụ leo tường tối qua, vì không bắt được người, cũng chẳng chụp được mặt, nhà trường không làm lớn chuyện.
Nhưng hôm sau, ngay tại đoạn tường đó đã được gắn thêm camera, còn trang bị cho bảo vệ một con chó.
Sáng chạy thể dục ngang qua chiếc camera mới tinh, Phan Hưởng vỗ ngực, dậm chân: "Là tôi đã chặn hết đường sống của đàn em rồi!"