Chương 69: Mẹ quá mức nịnh bợ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 69: Mẹ quá mức nịnh bợ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Lạc thực sự rất quan tâm đến chuyện của tôi. Vào thứ Sáu, cậu ấy đã liên hệ được với vị giáo viên xuất sắc kia. Tối đó, trên đường đi học về, cậu còn nói cuối tuần này được nghỉ một buổi, sáng mai sẽ cùng tôi đến học thử.
Tôi hỏi: “Cậu đã hỏi rõ một giờ bao nhiêu tiền chưa?”
Yến Lạc đáp: “Học thử thì không mất tiền. Còn chính thức thì sau khi chiết khấu là bốn trăm một giờ. Nếu thực sự có thể giúp điểm tiếng Anh của cậu tăng lên hơn chục điểm thì số tiền này rất đáng. Nếu gia đình cậu không đồng ý, tớ có hai ngàn tiền lì xì, không đủ thì tớ sẽ hỏi mượn thêm anh trai…”
Tôi vội lắc đầu: “Không cần! Dạy kèm cho tớ sao có thể để cậu bỏ tiền. Nếu cậu trả thì tớ sẽ không đi nữa.”
“Được rồi, được rồi, đừng khách sáo với tớ như thế.” Đến dưới lầu nhà tôi, cậu phẩy tay: “Mai tám giờ gặp nhé.”
“Ừ, tạm biệt.”
Nhìn bóng lưng cậu rời đi, tôi hơi thất thần.
Trước đây tôi còn chê chị và Cư Diên không quấn quýt nhau, ai ngờ chúng tôi cũng nhạt nhẽo như mì trụng nước sôi.
Về đến nhà, tôi tránh mẹ, chạy đi xin bố đưa lại tiền lì xì đã để dành bao năm.
Tuy tôi hay tiêu vặt linh tinh, chẳng tích góp được bao nhiêu, nhưng cũng chưa bao giờ tiêu những khoản lớn.
Nghe tôi không đòi tiền tiêu vặt mà là tiền lì xì, bố hơi ngạc nhiên: “Con lấy nhiều thế làm gì?”
Tôi nhỏ giọng: “Con đi học thêm ạ. Tiếng Anh của con kém quá, Yến Lạc tìm cho con một giáo viên xuất sắc, là bạn của anh Khởi, một giờ bốn trăm.”
Bố hít sâu một hơi: “Học thêm bây giờ đắt thế à!”
Biết đây không phải số tiền nhỏ, tôi dè dặt nhìn sắc mặt ông: “Người ta nổi tiếng mà, tất nhiên là đắt rồi ạ. Mai con sẽ đi học thử, nếu ổn thì con sẽ đăng ký, không thì sẽ chẳng kịp nữa rồi.”
Thực ra, bốn trăm một giờ đối với gia đình tôi là quá sức. Bố chỉ là nhân viên bình thường, lương tháng của ông tôi học vài buổi là hết sạch.
Gần đây bố lại đi ăn cưới, cho người khác mượn tiền, thêm vụ tai nạn phải nằm viện rồi nghỉ việc không lương, trong nhà gần như chẳng còn dư dả. Vậy mà ông vẫn gật đầu: “Được, đã là người Yến Lạc giới thiệu thì chắc chắn đáng tin cậy. Mai bố sẽ đi cùng con, nếu hợp thì bố sẽ đóng luôn cho thầy, khỏi cần lấy tiền lì xì của con.”
Tôi xúc động gọi: “Bố…”
Ông vỗ vai tôi: “Suỵt, đừng để mẹ con nghe thấy. Con đi bày bát đĩa đi, tối nay chị con với Cư Diên về ăn cơm.”
Nghe nhắc đến Cư Diên, tôi mới chợt nhớ đã lâu chưa gặp anh ta.
Mặc dù lần trước anh ta lái xe dọa tôi khóc một trận, nhưng đã đến rồi thì thôi, dù sao cũng là anh rể.
Hơn bảy giờ, chị và Cư Diên về đến nhà. Mẹ tôi như bà chủ quán rượu ra đón: “Ôi chao, Cư Diên, cháu tới rồi à…”
Từ trong bếp nhìn thấy cái bộ dạng ấy, tôi trợn tròn mắt.
Quá nịnh bợ. Thật sự quá nịnh bợ.
Tôi bắt đầu nghi ngờ mẹ tôi phải lòng anh ta rồi.
Cư Diên chưa từng đến tay không, lần này mang theo một bó bách hợp thơm phức đưa cho mẹ tôi: “Dì, chúc dì mạnh khỏe.”
Mẹ tôi ôm bó hoa cười không ngậm được miệng: “Ôi giời, đẹp quá, dì vui lắm! Mau vào ngồi đi! Ông nó! Tiểu Hà! Bưng đồ ăn ra đi!”
Thật mất mặt.
Tôi đáp: “Biết rồi, biết rồi.”
Rồi bưng đĩa cải thảo xào đặt ngay trước mặt Cư Diên.
Mẹ gõ tay tôi một cái: “Không có phép tắc gì cả! Đặt toàn thịt trước mặt mình, để khách ăn rau!”
Tôi xoa bàn tay bị đánh, nhìn bà không thốt nên lời.
Mẹ làm gì vậy!
Đĩa nào đặt đâu vốn ngẫu nhiên, vừa khéo đĩa rau lại để ngay chỗ anh thôi!
Mẹ thương con rể đến thế thì lát nữa mẹ đút cho anh ấy ăn luôn đi cho rồi!