Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 70: Dựa vào cái gì
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi mẹ sửa lại, đĩa cải thảo lại được đặt trước mặt tôi, còn món giò heo kho và tôm rim dầu thì được bày ở phía chị và Cư Diên.
Xa đến vậy, tôi ngại chẳng dám gắp.
Vừa lầm bầm trong bụng, tôi vừa cúi đầu ăn cơm.
Cứ nghĩ mình chỉ là người thừa trong bữa cơm, ai ngờ sau khi nói vài chuyện công việc, Cư Diên bỗng nhiên hỏi: "Điểm của Liên Hà có thể đỗ được Vân Đại không?"
Mẹ tôi hừ một tiếng, giọng không mấy dễ chịu: "Ba kỳ thi thử rồi mà vẫn kém hơn mười điểm! Dì thấy đừng nghĩ đến Vân Đại thì hơn."
Bố đứng ra bênh vực: "Vẫn còn một tháng nữa, cho con bé chút niềm tin đi chứ."
"Hứ, ôm chân Phật vào phút cuối mà đòi tăng mười mấy điểm chắc?"
Trong lòng tôi tự nhủ, đâu chỉ là ôm chân Phật, còn phải đốt nén nhang giá bốn trăm tệ một giờ nữa kia chứ.
Tất nhiên, cái giá đó tuyệt đối không thể để bà biết.
Cư Diên lại nói: "Để cháu tìm gia sư cho Liên Hà. Nếu trong thời gian này em ấy có thể khắc phục điểm yếu của mình, có khi vẫn kéo điểm lên được."
Tôi ngạc nhiên ngẩng phắt đầu, từ lúc anh ta bước vào nhà đây là lần đầu tôi nhìn thẳng vào anh ta: "Không cần đâu ạ!"
Mẹ đá chân tôi dưới gầm bàn, vội vàng chen vào: "Tìm gia sư thì tốt chứ sao! Có đắt lắm không?"
"Bởi vì món quà cháu tặng khiến người thân bên nhà mình phải vào tù, cháu vẫn luôn thấy áy náy. Tiền học thêm này cháu sẽ chi, coi như lời xin lỗi."
Trời đất, cái cách anh ta nói chuyện đúng là cao tay. Rõ ràng anh họ cả là do ăn cắp mà bị bắt, vậy mà qua lời Cư Diên lại biến thành lỗi của anh ta hết.
Mẹ tôi thì đương nhiên chẳng phản đối. Lợi lộc dâng đến tận cửa, không nhận mới là đồ ngốc.
Nhưng tôi không muốn.
Những gì anh ta làm cho tôi đã vượt xa cái gọi là trách nhiệm của một người anh rể. Điều đó khiến tôi cực kỳ không thoải mái.
Tôi không muốn nợ ân tình của anh ta, không muốn tiêu tiền của anh ta, càng không muốn dính líu thêm bất cứ điều gì.
Hơn nữa, lúc nghe anh ta nói sẽ thuê gia sư cho tôi, sắc mặt chị tôi cũng không mấy dễ coi.
Rõ ràng chuyện này anh ta chưa từng nói với chị.
Nhìn mẹ với Cư Diên sắp sửa đi đến quyết định, tôi vội đứng bật dậy: "Không cần! Em đã tìm được gia sư rồi, không cần thuê gia sư nữa!"
Mẹ nghi hoặc: "Con suốt ngày ở trường, tìm đâu ra gia sư?"
Tôi đáp: "Là bạn của anh Khởi, anh ấy là giáo viên xuất sắc đó."
Mẹ nói: "Bạn của Yến Khởi à... Ồ, là Yến Lạc giới thiệu? Học phí tính thế nào, nó được ăn chia bao nhiêu?"
Bà lúc nào cũng nghĩ xấu về nhà họ Yến. Tôi tức giận: "Tóm lại con không cần gia sư! Mọi người đừng xen vào chuyện của con nữa!"
Mẹ cũng nổi nóng: "Có phải mày lại ngứa đòn rồi đúng không? Mày dám qua bên đó mà học thêm, mẹ sẽ sang nhà họ Yến đòi lại tiền học phí!"
"Mẹ..."
Bà thật sự làm tôi tức điên.
Tất cả đều do Cư Diên gây ra!
Tôi quay phắt sang nhìn anh ta, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa: "Anh dựa vào cái gì mà thuê gia sư cho tôi? Tôi có đỗ Vân Đại hay không thì liên quan gì đến anh? Sao phải bỏ tiền ra cho tôi? Sao phải đối xử tốt với tôi? Tôi quen biết anh lắm chắc? Anh đã chia tay với chị tôi rồi, còn đến nhà tôi làm gì nữa? Đáng ghét!"
Mẹ vốn định giơ tay đánh tôi, nghe đến đây thì sững lại: "Hai đứa... chia tay rồi?"
Chị tôi siết chặt đôi đũa, ngón tay trắng bệch, giọng cũng run rẩy hơn ngày thường: "Không có... đừng nghe Tiểu Hà nói bừa..."
"Con không nói bừa! Hôm đó ở đồn cảnh sát, con hỏi thẳng anh Cư Diên, anh ta đã thừa nhận rồi!" Tôi thực sự không thể chịu nổi hai người này. Cứ một mực im lặng mãi để tôi bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng: "Vì sao hai người chia tay? Thật sự là vì em à? Rõ ràng nhà cưới đã mua rồi kia mà, rèm cửa cũng là màu chị thích..."
Nói tới đây, cổ họng tôi nghẹn lại, bật khóc, hét thẳng vào mặt chị và Cư Diên: "Rốt cuộc là chia hay chưa, hai người nói một lời chắc chắn đi! Ngày nào cũng làm em thấp thỏm lo sợ, chán chết đi được!"