Chương 71: Chất xúc tác

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 71: Chất xúc tác

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chị bỗng đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
Bố tôi giật nảy mình đến mức đánh rơi một chiếc đũa.
Chị không nhìn ai, cũng chẳng nói lấy nửa lời, chỉ xách túi rồi bỏ đi.
Mẹ vẫn còn sững sờ, chưa kịp phản ứng. Mẹ không đuổi theo chị mà chỉ nhìn Cư Diên với vẻ vừa ngượng ngùng vừa hoang mang hỏi: "Liên Hà nói thật à? Cháu với Tiểu Huân chia tay rồi sao?"
Cư Diên đứng dậy gật đầu: "Cháu đi tìm Liên Huân."
Nói rồi, anh cũng bỏ đi.
Nhà chỉ còn lại tôi và bố mẹ.
Mẹ trừng mắt nhìn tôi đầy căm giận, tôi vội vàng núp sau lưng ghế, biện minh: "Lần này không phải lỗi của con! Là hai người họ giấu mẹ, không nói thật với mẹ."
Ai bảo mẹ cứ suốt ngày sai khiến Cư Diên cơ chứ. Nếu hôm nay anh ấy không đến thì đâu đến nỗi mọi chuyện tan vỡ thành ra thế này.
"Mày..."
Mẹ muốn mắng nhưng chẳng biết nên mắng gì, chỉ đành nhắm mắt đầy đau khổ, ôm đầu quay về phòng.
Tôi và bố ngồi đối diện bên bàn ăn, bố thở dài, gương mặt cũng toàn là ưu phiền.
Tôi nhỏ giọng gọi: "Bố?"
Ông bưng đĩa tôm rim dầu đặt trước mặt tôi rồi khẽ cười nói: "Ăn đi, ăn xong ngủ sớm, mai còn đi học thử nữa mà?"
"Vâng..."
Cả bàn đồ ăn bày biện thịnh soạn, nhưng chỗ trống còn nhiều hơn người ngồi, nhìn mà thấy buồn hiu.
Tối đó, tắm xong, tôi nằm úp sấp trên giường, vừa lướt lại đoạn chat với Cư Diên, vừa nhớ lại chuyện đã xảy ra trong nửa năm qua.
Cuối cùng, tôi ôm chặt chăn, thầm mong họ chia tay luôn cho xong.
Trước khi chị quen Cư Diên, tôi và chị không quá thân thiết, nhưng ít ra vẫn là người một nhà, chưa bao giờ to tiếng với nhau.
Thế nhưng, kể từ khi chị ở bên anh ấy, trong nhà hết lần này đến lần khác lại vì anh ấy mà nổ ra tranh cãi. Chỉ riêng vụ sợi dây chuyền Thiên Nữ thôi cũng đủ khiến cả nhà náo loạn rồi.
Có lẽ cũng đúng lúc gia đình gặp vận hạn, nào là bố bị tai nạn xe, tôi thì thi đại học, rồi nhà lại bị trộm... thế nên tâm trạng ai cũng khó tránh khỏi bực bội.
Nhưng Cư Diên cứ như một chất xúc tác, chỉ cần anh ấy xuất hiện, nhà tôi lập tức biến thành chiến trường.
Không biết anh ấy có đuổi kịp chị không.
Khi tôi đang lim dim sắp ngủ thì mẹ nhận được một cuộc điện thoại.
Bà vừa dập máy, đã chân đất lao thẳng vào phòng tôi.
Nghe tiếng bước chân đầy giận dữ, tôi theo phản xạ bật dậy, hoảng loạn tìm chỗ trốn, nhưng phòng chật hẹp chẳng có nơi nào để lẩn cả.
Mẹ đá tung cửa, xông vào giữ chặt tôi lại rồi ra sức đánh đập.
"Chị mày thật sự chia tay với Cư Diên rồi! Giờ thì mày vừa lòng lắm chứ!"
"Mày đúng là không chịu nổi khi thấy chị mày được hạnh phúc, đối tượng tốt thế mà cũng bị mày làm cho chạy mất!"
"Chị mày có lỗi gì với mày? Cư Diên có lỗi gì với mày? Tao lại có lỗi gì với mày? Sao mày cứ phải quấy rối cho cái nhà này không yên cơ chứ!"
"Đồ vong ân bội nghĩa, đồ sao chổi! Mày sinh ra chỉ để khắc cả nhà này thôi! Ngay từ đầu tao không nên..."
Lúc mẹ ra tay, bố đang tắm. Đến khi ông vội vàng lao ra, người vẫn còn ướt sũng, mới kịp giữ lấy tay bà kéo ra ngoài, giọng đầy giận dữ mắng: "Tiểu Huân chia tay thì đánh Tiểu Hà làm gì! Không phải nhờ nó nói toạc ra, chúng ta còn bị giấu kín như bưng đấy!"
Mẹ nước mắt giàn giụa, đáp lại: "Bị giấu thì sao! Cư Diên có oán trách gì đâu! Nếu nó thật sự không còn tình cảm với Tiểu Huân thì sao vẫn còn bắt máy của tôi chứ?!"
"Người ta chỉ lịch sự không muốn làm bà khó xử! Hai đứa nó chia tay rồi thì thôi, lỗi ở cả chúng ta nữa! Đừng có đổ hết lên đầu Tiểu Hà!"
Bố kéo mẹ ra khỏi phòng rồi quay lại đỡ tôi: "Tiểu Hà, con không sao chứ?"
"Không sao ạ."
Dù sao thì trận đòn này tôi cũng chẳng tránh được, cứ coi như để mẹ trút giận vậy.
Tôi đứng dậy, bỗng thấy bên mặt ngưa ngứa, cứ ngỡ là mồ hôi chảy. Đưa tay quệt thử, mu bàn tay đã dính đầy máu.
Bố hoảng hốt, chộp lấy cái áo ép chặt lên đầu tôi, thúc giục: "Nhanh! Nhanh! Đến bệnh viện ngay!"