Luật Của Tiểu Thuyết Mạng
Chương 28: 15
Luật Của Tiểu Thuyết Mạng thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Công viên buổi đêm thật đáng sợ, nhất là khi bước vào khoảng tối mà ánh đèn đường không thể soi tới. Những bóng cây lay động trong gió trông như những con thú hoang ẩn mình trong bóng tối, chỉ chờ thời cơ vồ lấy. Mặt đường tối đến mức mỗi bước chân tôi đi đều lo lắng không biết có giẫm phải con bọ nào không.
Nhưng trong suốt năm phút đi từ công viên về nhà, dù bước giữa bóng đêm tôi vẫn không hề sợ chút nào. Có lẽ nhờ giọng nói vui tươi của Ban Yeo Ryung bên cạnh tôi, hay nhờ những lời lẩm bẩm bất bình của Eun Ji Ho đi trước. Hoặc có thể nhờ Yoo Cheon Young lúc nào cũng đáp lại Eun Ji Ho bằng giọng trách móc, nhờ đôi mắt dịu dàng của Kwon Eun Hyung luôn nhìn chúng tôi, nhờ cả Woo Joo In đôi lúc lại hét lên "Rắn kia!" khiến chúng tôi giật mình. Có lẽ chính vì tất cả họ mà tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi.
Tôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện thay đổi thế giới nữa. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy con đường phía trước vững chãi và kiên định đến thế. Ngày hai tháng ba năm nào tôi cũng cảm thấy mình đang bước trên vùng đầm lầy, lúc nào cũng lo lắng mình sẽ bị kéo xuống bất cứ lúc nào. Nhưng giờ đây, tôi không còn nỗi sợ ấy nữa.
Chúng tôi bước chậm rãi, rồi cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn vàng trên hành lang của khu căn hộ. Đang định đi thẳng đến thang máy thì thấy một bà già ở tầng một cầm túi rác thức ăn đi về phía chúng tôi. Bà nhìn sáu đứa học sinh muộn thế này mà còn đứng chờ thang máy cùng nhau với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ. Ban Yeo Ryung vốn lễ phép nhất nhóm nên nhanh miệng chào.
"Chào bác ạ!"
"À, ừ! Trời, muộn thế này mà tụi cháu làm gì thế?"
"Bố mẹ tụi cháu đang nói chuyện gần đây. Trời lạnh quá nên tụi cháu xin về trước xem TV ấy mà, hehe."
Ban Yeo Ryung đưa hai tay vào túi áo, chiếc mũi đỏ ửng run run nhưng vẫn cười nói chuyện. Không hiểu có phải vì gương mặt cô ấy trông lạnh hay không mà bà già lập tức gật gật đầu rồi rời đi, vừa đi vừa nói:
"À quên mất, 'Thời gian hạnh phúc' sắp bắt đầu rồi! Tụi cháu chơi vui vẻ nha!"
"Cảm ơn bác ạ!"
Ban Yeo Ryung nhìn theo bóng bà già biến mất trong bóng đêm trên hành lang, rồi quay lại nói với chúng tôi như thể chúng tôi định đến nhà bà ấy xem TV. Tôi vừa nghĩ vậy vừa quan sát góc mặt xinh đẹp của Ban Yeo Ryung sáng lên dưới ánh đèn điện, nhưng rồi cô ấy cũng quay lại nhìn tôi. Đúng lúc đó, tiếng 'ting' vang lên trên đầu chúng tôi. Woo Joo In nói:
"Thang máy đến rồi này."
"Cẩn thận đừng để Ban Yeo Ryung làm quá tải trọng thang máy đấy."
Eun Ji Ho vừa nhìn lên vừa thản nhiên nói vậy thì ngay lập tức nhận được cú đá vào chân từ Ban Yeo Ryung. Cậu ta vừa ôm cẳng chân vừa nhảy nhót, cuối cùng nhận được lời cảnh cáo không được nhảy từ Yoo Cheon Young.
Cửa thang máy đóng lại, từ từ đi lên. 1, 2, 3... Tôi nhìn con số hiển thị trên màn hình thang máy mà chợt nhớ ra một điều. Tôi quay lại hỏi:
"Này, 'Thời gian hạnh phúc' là cái gì vậy? Cái mà bà vừa nói ấy. Tên phim à?"
"À, cái đó ấy hả? Nói tắt của 'Khoảng thời gian hạnh phúc của anh' đấy. Ừ, đúng là phim, rating cũng ổn phết. Nội dung cũng thường thôi nhưng dàn diễn viên cực đỉnh."
Eun Ji Ho trả lời như vậy, vẻ mặt nhẹ nhõm như thể vừa giải tỏa nỗi buồn nào đó. Sau đó Ban Yeo Ryung nhăn mặt nghi ngờ nhìn Eun Ji Ho.
"Này, có phải kiểu kịch bản đó không? Sao nhỉ, kiểu Romeo và Juliet phiên bản hiện đại. Đứa con gái của chủ tịch tập đoàn A và đứa con trai của tập đoàn B đối thủ yêu nhau rồi... rồi toàn chuyện loạn lên vì tình yêu ấy."
"Trời má Ban Yeo Ryung! Rõ ràng là câu chuyện tình cảm động rơi nước mắt mà cậu dám nói là loạn à. Làm ơn xem lại khiếu cảm thụ đi."
"Haha."
Không biết có phải vì lời của Eun Ji Ho buồn cười không mà Eun Hyung khẽ cười. Còn Woo Joo In thì đang nhìn theo một con sâu bướm đậu trên tấm gương trong thang máy, chờ nó bay đi nên chẳng quan tâm đến cuộc nói chuyện của chúng tôi. Nhìn dáng vẻ chăm chú của cậu ấy, tôi cũng bật cười cùng Eun Hyung. Đúng là Ban Yeo Ryung chẳng có khiếu cảm thụ gì cả. Lúc này Yoo Cheon Young đứng cạnh hỏi Ban Yeo Ryung bằng giọng trầm của mình:
"Xong đứa con trai bị bệnh nan y đúng không?"
"Hả? Ừ đúng rồi. Hình như đang chiếu đến đoạn nhân vật nam vừa biết tin mình chẳng còn bao lâu nữa đúng không ấy? Nhân vật nữ đau buồn muốn chết luôn."
"Sau đó họ đến nhà thờ cầu nguyện rồi hứa sẽ tạo thật nhiều kỷ niệm đẹp trong hai tháng."
"Ừ, đúng luôn. Thế nên tên phim mới là 'Khoảng thời gian hạnh phúc' đấy."
Nghe Eun Ji Ho trả lời, tôi mới nhận ra hóa ra bộ phim tôi xem sáng nay là bản phát lại, đúng vậy thôi, ai lại chiếu phim giờ đó chứ. Nhưng càng nghĩ tôi càng thấy nghi ngờ nên lại hỏi:
"Này, nhưng sao tên phim không phải là 'Khoảng thời gian hạnh phúc của chúng ta' mà chỉ 'của anh' thôi vậy? Hai người cùng tạo kỷ niệm đẹp thì phải là cả hai đều vui chứ chỉ có một người không là thế nào?"
"......"
Tôi vừa nói xong thì bầu không khí trong thang máy bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng vù vù của thang máy đi lên. Thấy không khí chìm xuống như thế, tôi giật mình nhìn xung quanh. Chuyện gì vậy? Sao tự dưng nghiêm túc thế?
Người phá vỡ bầu không khí là Eun Ji Ho. Cậu ấy nhìn lên trần nhà rồi lẩm bẩm với giọng nghi ngờ:
"Ừ, thật sự. Đúng vậy nhỉ. Tại sao không phải 'của chúng ta' mà là 'của anh' chứ? Chỉ có đối phương mới hạnh phúc à?"
Eun Hyung đứng ngay cạnh tôi, gần nút thang máy nhất, quay đầu lại trả lời:
"Lỡ có plot twist thì sao? Mấy phim dạo này hay thế còn gì? Như kiểu nữ không yêu nam, chỉ muốn lấy tài liệu mật của công ty đối thủ nên mới cố dụ dỗ nam trước khi nam chết ấy. Nếu vậy thì khoảnh khắc hạnh phúc nhất của nam lại không phải lúc nữ hạnh phúc, vì cô ta không yêu anh ta."
"Trời, nếu vậy thì quá thể..."
Yeo Ryung gần đó cũng lẩm bẩm như thể ngạc nhiên lắm, và tôi cũng vậy. Chỉ suy nghĩ trong vài giây đã đưa ra được kết luận như thế, dù biết nhưng tôi vẫn không ngờ Eun Hyung thông minh đến thế. Woo Joo In và Yoo Cheon Young vẫn im lặng như thể đang suy nghĩ chuyện gì khác.
Tôi đang chăm chỉ vắt óc suy nghĩ thì thang máy đã đến tầng 13.
Chúng tôi từ từ ra khỏi thang máy rồi đi về phía nhà tôi. Sau khi bấm mật mã cửa, tiếng 'tít tít' vang lên và cửa lập tức mở ra. Tôi kéo tay nắm cửa ra rồi đi vào nhà.
Vì không thấy gì nên chỉ khi tôi mò mẫm sờ công tắc trên tường và bật đèn lên thì chúng tôi mới ùa vào, ngồi phịch lên ghế sofa như thể rất mệt mỏi.
Người ngồi gọn trên ghế với dáng thoải mái không có địch thủ là Eun Ji Ho, thế là Eun Hyung phải nhắc cậu ta cởi áo khoác ra rồi muốn ngồi gì thì ngồi. Yoo Cheon Young cũng cởi áo khoác đen, hỏi tôi để ở đâu, thấy Ban Yeo Ryung ung dung vào phòng tôi treo áo thì cậu ta cũng làm theo.
Cuối cùng tất cả chúng tôi cũng tụ tập hết ở phòng khách. Eun Ji Ho chẳng biết tìm được cái điều khiển ở đâu mà nằm sải ra sofa, bấm mở TV lên, nhìn dáng y hệt như đây là nhà của cậu ta. Nhìn qua thì phim đang chiếu đúng đoạn đôi nam nữ trong phim đi xe đạp cùng nhau. Thời gian trong phim là mùa xuân nhưng sắc trời vẫn nhợt nhạt, vừa lạnh vừa không quang đãng. Thế mà xung quanh hai nhân vật chính vẫn có lá rơi lãng đãng cùng bướm bay từng đàn. Quá phi hiện thực rồi, tôi vừa dụi dụi mắt thì nghe thấy giọng của Eun Ji Ho vang lên:
"Này, con bướm kia là CG đấy."
"Phụt."
Nghe vậy, tôi chỉ biết phì cười. Đến bướm cũng phải CG nữa thì biết rồi. Nhưng bỏ qua cái phông nền đó thì khung cảnh nam chính đạp xe phía trước, nữ chính ôm eo người yêu, vùi mặt vào lưng anh ta phía sau trông vẫn rất lãng mạn.
Dù ban nãy vừa bảo phim này chẳng có gì hay nhưng bây giờ Eun Ji Ho vẫn rất chăm chú xem. Thấy Ban Yeo Ryung cũng tập trung y hệt vậy, tôi mới quay ra nhìn mấy người khác và thấy họ cũng không dời mắt khỏi màn hình. Chắc không cần đổi kênh đâu. Tôi thoải mái ngồi dựa vào ghế rồi lười biếng nhìn vào màn hình.
Như mấy đứa kia nói, nội dung hay diễn xuất của phim chẳng có điểm gì đặc biệt, nhưng nhan sắc của diễn viên đỉnh lắm, nhờ thế người xem mới có động lực tập trung xem diễn xuất của họ.
Họ cứ đạp xe như thế cho đến khi tới đỉnh đồi, lúc này cả hai người đều nhìn xuống phong cảnh phía dưới và cười hạnh phúc. Đúng lúc đó tôi lại nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Eun Ji Ho:
"Cảnh phía dưới cũng là CG đấy à?"
"Hình như không phải đâu."
"Ở Hàn Quốc có chỗ nào đẹp đến vậy á?"
Khi nào hết phim thì phải tìm ngay trên mạng 'Địa điểm quay phim Khoảng khắc hạnh phúc' mới được. Tôi tự nhủ như vậy rồi lại nhìn vào TV, lúc này đã đổi sang cảnh khác.
Ngay trên ngọn đồi mà đôi nam nữ kia đứng, có một cái cây đã khoảng 500 năm tuổi, to bằng vòng tay của bốn người nam trưởng thành. Chiếc xe đạp của họ dựa vào cây ấy. Người con trai nhìn xuống ngọn đồi, nở nụ cười nhưng người con gái lại dựa vào phía sau bóng cây như để che giấu mình.
Cô gái ngẩng đầu nhìn trời xanh, rồi đột nhiên hai hốc mắt đỏ hoe, nước mắt cứ thế chảy ra. Lúc này cô ấy ngồi sụp xuống, ôm chân khóc.
Đó là đoạn kết của phim, OST bắt đầu được bật lên. Đó là bài hát buồn rất hợp với nội dung phim, nhưng khi vừa nghe bài hát ấy thì Eun Ji Ho đã không còn hứng thú nữa, đổi kênh. Trên TV là chương trình tạp kỹ mới bắt đầu chưa lâu. Vậy là cậu ta ngồi thẳng dậy, huơ huơ cái điều khiển nói:
"Ai muốn xem gì không?"
"Cứ xem cái này đi."
"Cái này hay mà."
Yoo Cheon Young và Yeo Ryung đồng thanh nói xong thì Eun Ji Ho làm vẻ mặt kiểu 'Thế à? Cũng được' rồi ném cái điều khiển vào góc sofa, lại thoải mái nằm xuống. Đang nhìn dáng vẻ của cậu ta như vậy thì giọng nói bình thản của Yoo Cheon Young lại vang lên. Tôi quay lại đằng sau.
"Này, tôi chợt hiểu ý nghĩa của cái tên 'Khoảng thời gian hạnh phúc của anh' rồi."
"Là gì?"
Yeo Ryung tò mò hỏi. Yoo Cheon Young cúi gằm mặt xuống sàn, đột nhiên ngẩng lên, đôi mắt xanh hướng về tôi, nói:
"Trong phim đó, nếu họ tạo kỷ niệm đẹp trong vòng hai tháng trước khi nhân vật nam chết thì anh ta tất nhiên sẽ hạnh phúc, ít nhất là hạnh phúc cho đến lúc chết. Nhưng anh ta chết rồi, cô gái bị bỏ lại sẽ ra sao?"
"......"
Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí trầm lặng kỳ lạ bao trùm khắp phòng khách. Cứ như chẳng thèm để tâm đến sự im lặng, Yoo Cheon Young lại cụp mắt, lạnh lẽo nói tiếp:
"Dù anh ta có chết nhưng vẫn sẽ mang theo những kỷ niệm hạnh phúc đúng không. Nhưng cô gái, cô ấy bị bỏ lại trong thế giới không có anh ta... Dù cô ấy cũng hạnh phúc trong khoảng khắc đó nhưng khi anh ta chết rồi, ký ức ấy sẽ trở thành ký ức buồn, vì chúng càng làm cô ấy cảm thấy rõ ràng rằng anh ta không còn trên đời này nữa. Ký ức hạnh phúc, nhưng đồng thời cũng là ký ức đau đớn."
"Vậy nên..."
"Với chàng trai là giây phút hạnh phúc, còn với cô gái, đó là những giây phút dù hạnh phúc nhưng quá đau khổ, vì chúng lại gợi cho cô ấy nhớ về cái chết của chàng trai."
Tôi từ từ mở miệng, mắt nhìn Yoo Cheon Young đã ngừng nói, chỉ chăm chăm nhìn xuống sàn nhà bên kia.
"Tôi không thể nào hiểu chàng trai kia."
Thế là cậu ta vuốt vuốt tóc trên trán với dáng vẻ mệt mỏi. Nơi được bàn tay cậu ta vuốt qua lộ ra phần lông mày đẹp như vẽ, nhưng rồi lại bị tóc che lại. Đôi mắt cậu ta ẩn hiện bóng tối như đã kiệt sức, giọng nói trầm thấp lại vang lên:
"Chắc anh ta cũng không biết, không biết khi mình chết đi, người mình yêu bị bỏ lại sẽ đau khổ thế nào, sẽ nhớ mình như thế nào, sẽ khóc bao nhiêu đêm vì mình như thế nào."
Giọng nói của cậu ta như ẩn chứa tia giận dữ. Khi tôi đang ngơ ngẩn thì cậu ta nói tiếp:
"Nếu là tôi... ngay từ lúc biết mình sắp chết, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cô gái ấy nữa. Dù nhớ nhung muốn chết nhưng tôi vẫn sẽ kiềm chế bản thân, để cô ấy có thể nhanh chóng quên tôi."
"......"
"Chỉ cần nghĩ đến việc người con gái tôi yêu lại hàng ngày phải khóc hết nước mắt vì nhớ tôi sau khi tôi ra đi là tôi đã căm hận muốn chết rồi. Nếu việc nhớ tôi khiến cô ấy phải khổ đến vậy thì thà cô ấy quên đi nhanh lên còn hơn, nếu thế cô ấy sẽ nhanh chóng vượt qua và sống tiếp thôi."
Nghe cậu ta nói xong, phòng khách lại chìm trong trầm lặng. Lời của cậu ta hình như không phải cố tình để chúng tôi nghe thấy mà chỉ là lời tự nhủ cho bản thân cậu ta. Dù vậy nhưng tôi cũng không thể cứ thế bỏ qua lời nói ấy.
Yoo Cheon Young nói xong lại mệt mỏi nhìn TV. Khi tôi vẫn đang nhìn cậu ta thì ai đó vỗ vào tay tôi, làm tôi quay đầu lại. Eun Ji Ho ngồi cạnh tôi đang nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Ngay khi tôi quay lại, cậu ta nhíu mày, mấp máy môi. Như vẫn đang do dự điều gì, cậu ta ngượng ngùng một chút rồi cuối cùng thì thầm với tôi:
"Cậu cũng, vì lý do đó đúng không?"
"Gì cơ?"
"Cậu muốn tụi tôi nhanh chóng quên cậu sau khi cậu biến mất ấy, lý do kiểu vậy đúng không?"
Lúc này tôi mới hiểu cậu ta muốn nói gì. Cậu ta hỏi tôi xem có phải tôi nhờ mọi người giả vờ không quen tôi khi lên cấp 3 là vì tôi muốn mọi người quên tôi đi không. Cậu ta nghĩ tôi vì biết họ sẽ bị tổn thương nên tôi mới chọn cách tự mình đơn độc chịu đựng.
Đôi mắt đen của cậu ta ánh lên sự nghiêm túc chưa từng thấy. Có thể cậu ta đang tức giận, cũng có thể cậu ta đang rất buồn.
Tôi đang ngỡ ngàng định nói rằng không phải vì lý do đó thì giọng nói của Joo In từ sau lưng tôi vang lên. Chúng tôi đều quay lại nhìn cậu ấy.
Đôi mắt nâu vàng của cậu ấy vẫn hướng thẳng vào tôi, rồi cậu ấy nói với vẻ mặt vui vẻ:
"Cái cô gái trong phim vừa nãy ấy mà."
"Ừ, cô gái làm sao?"
"Giống mẹ thật đấy."
"......"
Lúc này, cả phòng lại im lặng, không biết thể hiện bằng lời như thế nào. Nhưng kiểu im lặng này cũng không giống kiểu im lặng mà Yoo Cheon Young vừa gây ra mà là loại im lặng vì quá hài hước và buồn cười.
Lý do là vì diễn viên đóng vai cô gái trong phim vừa rồi là Song Hye Gyo, người từng nắm vị trí thứ năm trên bảng xếp hạng mỹ nhân thế giới một thời.
Tôi trố mắt nhìn Woo Joo In rồi quay lại thì thấy vẻ mặt của ba thằng con trai còn lại như sắp phá lên cười.
Người mở miệng đầu tiên là Eun Ji Ho. Cậu ta vươn tay ra, gõ cốc vào đầu người ngồi ngay trước cậu ta, tức là tôi, nheo mắt, thấy tôi quay lại mới nói:
"Này, cậu ấy mà, cậu có tự nghĩ là cậu có điểm gì giống với Song Hye Gyo không thế? Tự để tay lên ngực mà nói thật đi."
"Thế giờ cậu muốn gì? Muốn tôi trả lời như nào?"
"Sao vậy, Dan Yi xinh mà."
Eun Hyung ngồi bên cạnh tôi vẫn đứng về phía tôi như hồi sáng. Vì biết ơn đến muốn khóc nên tôi gửi cho cậu ấy một ánh mắt cảm ơn rồi quay lại nhìn Woo Joo In. Tôi không hiểu người này đang định khen tôi thật lòng hay đang muốn cho tôi nếm thử cảm giác nhục nhã đầu đời nữa.