1106. Chương 1106

Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 1106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật ra, ai ở đây cũng hiểu rõ thân phận của Lục Hạo Vũ. Đối với người ngoài, thân phận của cậu có phần nhạy cảm.
Hiện tại, rõ ràng Lục gia thuộc về Lục Hạo Đình, sau này chắc chắn anh ấy sẽ là người thừa kế.
Thế nhưng, Lục Hạo Vũ và anh ấy lại là anh em cùng cha khác mẹ, điều đó rõ ràng biến cậu thành đối thủ cạnh tranh.
Lục Hạo Đình thực lực mạnh mẽ, Lục Hạo Vũ cũng không phải kẻ tầm thường, thậm chí còn rất xuất sắc, đương nhiên có thể bị coi là mối đe dọa.
Bây giờ địa vị của Lục Hạo Đình đã vững như bàn thạch, Lục Hạo Vũ muốn đứng vững trong Lục gia, tuyệt đối không hề dễ dàng.
Lục Hạo Vũ nhấp một ngụm rượu, liếc nhìn biểu cảm của từng người, rồi bật cười.
Thật nực cười!
Bao nhiêu năm nay, bất kể là bạn bè xung quanh, hay những kẻ không ưa cậu, dường như đều đồng loạt có chung một suy nghĩ: Cậu nhất định sẽ bị đại ca “xử lý”, sống được đến tận hôm nay đã là một kỳ tích rồi!
Lục Hạo Vũ cười khẩy trong lòng.
Nhưng, sự thật là gì?
Người giúp đỡ cậu nhiều nhất, thật ra lại là chị dâu của cậu. Những thành tựu cậu có được hiện tại, phần lớn đều do một tay chị dâu dìu dắt. Nếu thật sự chị dâu muốn cậu trở thành mối đe dọa cho anh cả, thì làm sao lại ra sức nâng đỡ cậu đến vậy?
Tuy Lục Hạo Vũ tự nhận mình thông minh, dù không có sự giúp đỡ của Cố Vân Tịch, chỉ cần thời gian, sớm muộn gì cậu cũng có thể đạt được vị trí như hiện tại.
Nhưng cậu cũng rất rõ: nếu không có chị dâu, cậu sẽ không thể sống thoải mái và thuận lợi được đến mức này.
Còn trẻ, sự nghiệp đã có những bước tiến lớn. Nếu là Lục Hạo Vũ của ngày trước, chắc chắn mọi chuyện chẳng dễ dàng gì.
Lục Hạo Vũ dựa người vào ghế, nửa lười biếng, nửa nhàn nhã, nói: “Tôi á? Dự định sẽ sang Tập đoàn Vân Thượng kiếm cơm ăn thôi.”
Cả phòng im lặng như tờ: “…”
Từng ánh mắt ngạc nhiên đổ dồn về phía cậu, như thể họ vừa nghe nhầm điều gì đó.
Tập đoàn Vân Thượng?
Thằng nhóc này định tới công ty của chị dâu để làm việc?
Không muốn sống nữa sao?
“Khoan đã… khoan đã…” Cố Kỳ Châu cuống quýt lên: “Hạo Vũ, cậu điên rồi à? Cậu muốn vào Tập đoàn Vân Thượng? Vậy chẳng phải tự mình dâng đầu vào miệng sói sao? Cậu… cậu không sợ chị dâu chơi chết cậu sao?!”
Lục Hạo Vũ bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực: “Tôi nói này, các người cứ như thể đã chắc chắn tôi sẽ bị anh cả diệt trừ vậy sao? Nếu anh cả thật sự lợi hại như thế, sao các người không thấy lạ là tôi vẫn sống sót yên lành đến tận bây giờ chứ?”
Cả phòng im bặt.
Lục Hạo Vũ cầm ly rượu vang đỏ thẫm trong tay, nhìn lướt qua rồi mỉm cười: “Đừng lo mấy chuyện vớ vẩn đó làm gì. Tôi có thể sống đến giờ, tự khắc có lý do riêng. Anh cả sẽ không làm gì tôi đâu.”
Phần đầu thì nghe có vẻ đáng tin thật. Dù sao mấy năm nay Lục Hạo Vũ sống rất ổn, thậm chí là khá sung túc. Nhưng phần sau… thì ai cũng thấy khó mà tin nổi.
Mọi người đều đồng ý rằng Lục Hạo Vũ không phải hạng tầm thường, cậu có bản lĩnh thật, nên tạm thời Lục Hạo Đình cũng chẳng làm gì được cậu.
Cũng chính vì thế mà họ mới dám chơi thân với cậu, bởi vì họ thấy cậu có thực lực.
Cả đám tiếp tục vừa uống vừa tán gẫu, bàn bạc chuyện tương lai, kế hoạch, sự nghiệp…
Người đông, không khí cũng xôm tụ hơn, mãi đến hơn mười giờ đêm mà cuộc vui vẫn chưa tan.
Nhưng trong số đó, có mấy người đã ngà ngà say, thậm chí gục luôn tại chỗ.
Lục Hạo Vũ cau mày: “Cũng muộn rồi, hôm nay dừng ở đây thôi! Ai chưa say thì tự về, còn mấy người say mềm này, tôi sẽ đưa lên phòng nghỉ ngơi trên lầu.”
Starlight Bar có tổng cộng tám tầng. Hai tầng hầm, sáu tầng trên mặt đất.
Tầng dưới cùng là kho, tầng tiếp theo là gara.
Bốn tầng trên mặt đất là khu giải trí: có phòng riêng, có sàn nhảy…
Tầng năm và tầng sáu là các phòng nghỉ, có thể cho khách thuê để ở lại.
Lục Hạo Vũ mở phòng, rồi cùng vài người khác dìu những kẻ say mềm lên phòng nghỉ.
Cố Kỳ Châu và vài người khác thì vẫn chưa chơi đã, tiếp tục quay lại tầng dưới để tiếp tục cuộc vui.
Sau khi Lục Hạo Vũ đưa người lên, trên người cậu cũng vương đầy mùi rượu, cậu nhíu mày, quyết định ở lại phòng riêng để tắm rửa một chút.