68. Chương 68: Phiền phức từ một đứa trẻ

Lung Trung Kiều - Giản Dung

Chương 68: Phiền phức từ một đứa trẻ

Lung Trung Kiều - Giản Dung thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một đứa trẻ được sinh ra sẽ mang đến cho gia đình cái gì?
Tiếng hoan hô? Cười nói? Hy vọng?
Đối với Hoắc Chấn Bắc mà nói tất cả đều không phải, hai từ duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là phiền toái.
Từ một khắc đứa trẻ được sinh ra, Hoắc Chấn Bắc đơn phương phán định hắn và đứa trẻ này không có nhãn duyên*, nhưng ở trước mặt Yến Xu hắn vẫn tận lực bảo trì hình tượng người cha tốt yêu thích con cái.
(*)Nhãn duyên: dùng để chỉ mọi người có thể bị thu hút bởi diện mạo, khí chất,... của nhau khi họ gặp lần đầu hay không.
Bảo hắn ôm đứa trẻ thì hắn ôm đứa trẻ, dù trên thực tế khi ôm tiểu gia hỏa mềm nhũn giống như không có xương cốt này, tứ chi của hắn có chút cứng ngắc.
Bảo hắn dỗ đứa trẻ thì hắn dỗ đứa trẻ, mặc dù hắn chỉ có thể khô cằn cầm sách đọc cho đứa trẻ nghe.
Tóm lại không biết có phải do hắn ngụy trang quá thành công hay do đứa trẻ kia không biết có cọng dây thần kinh nào sai hay không mà vô cùng dính hắn, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng phải ghé vào trên người Hoắc Chấn Bắc mới ngủ được.
Mỗi ngày vào thời điểm này Hoắc Chấn Bắc đều muốn xách đứa trẻ này lên, ném trở về giường nhỏ của nó, thế nhưng bên cạnh hắn chính là Yến Xu đang nằm, đối phương đang đầy mắt ôn nhu nhìn hình ảnh đẹp đẽ hài hòa giữa hai cha con, Hoắc Chấn Bắc chỉ có thể nhịn xúc động kia xuống đáy lòng.
Nhưng mà, mỗi ngày đều bị một cảm giác ấm áp đánh thức, cái này hắn nhịn không được.
Lúc lần thứ năm Hoắc Chấn Bắc bị con trai của mình tưới nước tiểu cho tỉnh, Hoắc Chấn Bắc cảm thấy chuyện tìm vú emm này vô cùng cấp bách.
Vốn Hoắc mẫu định ở lại đây chăm sóc đứa trẻ cho đến khi đứa trẻ có thể đi đường, vì vậy bà hoàn toàn ngăn chặn ý tưởng tìm vú emm sớm này của Hoắc Chấn Bắc, ai biết, bên này Yến Xu vừa mới hết ở cữ không lâu, đại ca hắn bên kia lại truyền đến tin tức có manh mối với cô nương nhà người ta.
Một bên là con trai đã kết hôn sinh con, cuộc sống mỹ mãn, con đường làm quan thuận lợi, một bên là con trai vừa mới ly hôn lại không còn chức quan, Hoắc mẫu cân nhắc hai bên, vẫn là cảm thấy con trai thảm hơn, vì vậy không bao lâu thì giống như lúc đến, thu thập một bao y phục nhỏ, ngựa không ngừng vó mà đi nỗ lực vì cuộc sống hạnh phúc trong tương lai của con trai.
Nhưng Hoắc mẫu vừa đi, đôi vợ chồng tân hôn không có kinh nghiệm chăm con này lập tức trở nên luống cuống tay chân, may mà đứa trẻ cũng coi là ngoan, không thường khóc náo, chỉ là không biết trong khi sống chung với cha mẹ nó đã sinh ra ảo giác gì, vậy mà không gần với mẹ của mình giống như những đứa trẻ bình thường, mà lại dính vào người cha trong lòng không biết đã ghét bỏ nó bao nhiêu.
Mà sau khi Hoắc Chấn Bắc bị con trai tra tấn đến sắp hỏng mất, ánh mắt nhìn con trai của mình cũng càng ngày càng không thích hợp, hắn cảm thấy đứa trẻ này tuổi còn nhỏ mà đã có mưu mô rồi, rõ ràng cha con hai người nhìn nhau đều ghét bỏ nhau, nó lại một hai dính lên người hắn, nhìn nó nữa đêm náo, còn thường xuyên đi tiểu lên người mình, nó nhất định là đang thông qua một cách nào đó để trả thù hắn.
Yến Xu vốn không biết biến động giữa hai cha con này, thấy Hoắc Chấn Bắc muốn tìm vú emm cho con nàng cũng không cự tuyệt, dù sao những ngày này có thể nhìn ra hắn quả thực rất vất vả, vừa phải xử lý công vụ ở nha môn, vừa phải chăm con.
Trái lại bản thân Yến Xu, con cái ngoại trừ lúc muốn uống vài ngụm sữa, bình thường ở trước mặt nàng đều rất ngoan, hơn nữa còn là bộ dạng không cần nàng, thậm chí ở chỗ nàng chưa lâu liền đưa mắt đi tìm cha nó, một khi tìm thấy cha nó, liền lập tức vươn tay muốn hắn ôm.
Lúc trước Yến Xu nghe những phụ nhân từng sinh con nói những lời như chăm con vất vả thế nào, một tháng giảm hai mươi cân*, nàng còn mơ hồ lo lắng bản thân không gánh vác nổi, kết quả hiện tại mỗi lần nàng nhìn vào trong gương thấy gương mặt mình dường như lại mượt mà thêm vài phần, chỉ có thể lo lắng chồng mình không gánh vác nổi.
(*)Chỉ một tháng giảm 20 cân - có thể là giảm cân sau sinh nhưng cũng có thể là giảm cân vì stress khi chăm con.
Tìm vú emm không phải là một chuyện dễ dàng, nhất là bọn họ lại cần gấp như vậy.
Vừa muốn xuất thân trong sạch, còn phải sinh con chưa lâu, thân thể khỏe mạnh, còn muốn cách đối nhân xử thế bình thường của nàng ta không có vấn đề gì lớn.
Hoắc Chấn Bắc tìm kiếm trong thành mà mình đảm nhiệm, vài ngày sau, mới tìm được một nữ tử gần ba mươi tuổi.
Nàng ta cũng là vừa hết ở cữ không lâu, vừa lúc gần tháng với Yến Xu, người lớn lên cũng rất hòa thuận, dáng vẻ rất có phúc khí, hơn mặc dù gia cảnh không quá tốt, nhưng đánh giá của đồng hương đều rất tốt, Hoắc Chấn Bắc và Yến Xu sau khi điều tra rõ ràng đều rất vừa ý với người này, ngày thứ hai liền bảo nàng ta vào trong viện của bọn họ, muốn để nàng ta quen thuộc với đứa trẻ trước một chút.
Ai biết bọn họ vừa ý thì đứa trẻ lại không vừa ý.
Lúc đầu thái độ của nó đối với người xa lạ này còn coi là tốt, bởi vì có cha mẹ ở bên cạnh, thậm chí dưới sự trêu đùa của vú emm còn cười, ai biết Yến Xu và Hoắc Chấn Bắc vừa rời khỏi, đứa trẻ liền lập tức mở miệng khóc lên, vì vậy Yến Xu và Hoắc Chấn Bắc chỉ có thể vội vàng quay lại.
Hơn nữa càng quá đáng hơn chính là đứa trẻ này căn bản không uống sữa người khác ngoại trừ Yến Xu, nó thà đói đến khó chịu khóc lên, cũng không thèm đụng vào sữa mà vú emm đang đút cho nó.
Mới bắt đầu Yến Xu còn cho rằng là do tiểu gia hỏa này không quen thuộc vú emm nên mới như vậy, vì vậy nàng liền cùng với vú emm chơi cùng với tiểu gia hỏa này, muốn để nó nhanh chóng quen thuộc với vú emm.
Thậm chí lúc tiểu gia hỏa này khóc muốn tìm cha nó, Yến Xu cũng vô cùng phối hợp với vú emm đưa nó đến trước mặt Hoắc Chấn Bắc.
Mặc dù Hoắc Chấn Bắc đối với tiểu gia hỏa này gần như đã nghiến răng nghiến lợi, nhưng nghĩ đến đau dài không bằng đau ngắn, vì vậy mỗi lần cũng tương đối phối hợp.
Nhưng thời gian dần trôi hắn cũng phát hiện ra, bọn họ phối hợp nhưng tiểu gia hỏa này một chút cũng không phối hợp, quan hệ giữa nó với vú emm cũng không có xu hướng hòa hoãn, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, biến thành ở cùng một chỗ với Yến Xu thì muốn đi tìm Hoắc Chấn Bắc, ở cùng một chỗ với vú emm thì càng muốn đi tìm Hoắc Chấn Bắc, dường như cha nó chính là một cục đường di động, nó quả thực muốn lúc nào cũng thấy hắn.
Vì vậy, sau một tháng, vú emm đạt được một khoản thù lao phong phú, thành công lui thân, chỉ để lại Hoắc Chấn Bắc và con trai của mình mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhìn con trai của mình sau khi bò đến dưới chân cha nó ôm lấy bắp đùi của hắn, Yến Xu ngồi xổm ở bên cạnh gọi: "Bánh mật, lại đây, đến chỗ của mẹ này, đừng quấy rầy cha con."
Bánh mật là tên nhỏ của đứa trẻ này, vốn đứa trẻ cũng không được gọi bằng cái tên này, chỉ là Yến Xu nhìn bộ dáng nó dính như hồ dán lên người cha nó, bỗng dưng nghĩ ra ý tưởng liền đặt cho nó cái tên này.
Bánh mật nghe thấy âm thanh của mẹ nó, quay đầu, nhìn mẹ nó, sau đó lại cúi đầu nhìn đồ vật đang ôm trong tay, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ xoắn xuýt.
Hoắc Chấn Bắc bị con trai của mình ôm chân lâu như vậy, nhìn nó vẫn không buông tay, nhịn không được đá nhẹ, muốn để con trai ngu ngốc của mình buông chân hắn ra.
Nào ngờ con trai ngu ngốc vừa thấy cái chân kia động, vậy mà cười "ha ha ha" lên, ôm chặt lấy bắp đùi của Hoắc Chấn Bắc không chịu buông tay, cũng hoàn toàn làm lơ tiếng gọi của mẹ nó.
Ở đây là thư phòng của Hoắc Chấn Bắc, mặc dù vì con trai mình không hiểu sao lại dính hắn, Hoắc Chấn Bắc vì thuận tiện đã trải cả gian phòng đều một lớp thảm thật dày, nhưng con trai mình làm tổ dưới bàn sách ôm chân hắn quả thực rất kỳ cục, Hoắc Chấn Bắc bỏ công văn trên tay xuống, cúi đầu nhìn con trai mình, muốn để nó cảm nhận được sự bất mãn trong mắt của người cha già nhà mình.
Nhưng con trai mưu mô này của hắn hoàn toàn không để ý đến ý định của cha nó, ngược lại còn có ý định thuận theo chân của Hoắc Chấn Bắc mà bò lên.
Hoắc Chấn Bắc chỉ có thể ôm nó ra khỏi chân mình, để nó ngồi trên đùi, lại lặp lại động tác cúi đầu nhìn nó lúc nãy, muốn dùng khoảng cách càng gần càng rõ ràng để con trai mình cảm nhận được sự bất mãn của cha nó.
Ai ngờ con trai hắn lại ôm lấy đầu của người cha mình bôi cho một mặt đầy nước miếng.
Hoắc Chấn Bắc: "..."
Cả người Hoắc Chấn Bắc cứng lại.
Còn Bánh Mật vừa bôi một mặt nước miếng cho người cha mình lại vỗ tay, dáng vẻ cười "ha ha" vô cùng vui vẻ, dường như rất hài lòng với hành động vừa rồi của mình.
"Hoắc Đình!" Hoắc Chấn Bắc cắn răng, gọi tên đầy đủ của con trai nhà mình.
Lúc này Yến Xu lanh lợi vội vàng giải cứu con trai mình từ trong tay chồng sắp bạo nổ.
Nhìn gương mặt con trai ngốc còn cười ngây ngô, hoàn toàn không biết một khắc sau sẽ có một bàn tay rơi xuống mông của nó, nàng vội vàng giải thích với Hoắc Chấn Bắc: "Đây là Bánh Mật thích chàng đấy."
Ánh mắt Hoắc Chấn Bắc lạnh lẽo nhìn về phía con trai mình, cảm nhận được cảm giác dính nhớt trên mặt, trong lòng nghĩ, mẹ nó ngay cả một chút cũng không nhìn ra được mưu mô của con trai.
Còn Bánh Mật hoàn toàn không quan tâm ánh mắt của người cha mình, hai con mắt to tròn vô cùng ngây thơ nhìn Hoắc Chấn Bắc.
Bánh Mật rất thích người đàn ông lớn lên giống mình này, nó cảm thấy hai người lớn lên giống nhau chơi rất vui, vì vậy mỗi ngày liền thích ở cùng hắn một chỗ.
Đương nhiên Hoắc Chấn Bắc hoàn toàn không biết ý nghĩ của tiểu gia hỏa này, hắn đã nhận định đối phương là một đứa trẻ trai có mưu mô rồi.
Thế nên sau này khi đứa trẻ này càng lớn càng giống hắn, thậm chí hắn cảm thấy đây là đứa trẻ cố ý, cố ý làm như vậy để hấp dẫn sự chú ý của mẹ nó, đập địa vị của hắn trong lòng mẹ nó.
Hắn đã hoàn toàn không để ý đến đứa trẻ làm sao có thể khống chế được việc mình lớn lên giống ai, cùng với việc đứa trẻ này rõ ràng muốn hấp dẫn sự chú ý của hắn.
Đương nhiên lúc này Hoắc Chấn Bắc chỉ nhìn Yến Xu, giả vờ cười nói: "Phải không, ta cũng rất thích nó, không nghĩ đến đứa trẻ này lại dính ta như vậy."
Yến Xu gật đầu: "Đúng vậy, ta nghe người khác nói con bình thường đều sẽ tương đối thân với mẹ của mình, không nghĩ đến tiểu Bánh Mật nhà chúng ta lại có chút khác người."
Lời này của Yến Xu không tránh khỏi có chút giọng điệu ghen tỵ.
Rõ ràng là bản thân mang thai mười tháng, liều mạng sinh con, kết quả lại thân với cha nó hơn, trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút cảm giác chua chát.
Hoắc Chấn Bắc làm gì được, hắn chỉ có thể hơi lúng túng cười cười, ngay cả lời an ủi cũng không biết nói thế nào, quỷ mới biết hắn căn bản không muốn đứa trẻ này thân với mình như vậy, nhưng vừa nghĩ đến đứa trẻ này thân với Yến Xu như vậy, một ngày mười hai canh giờ đều dính lấy nàng, trong lòng hắn càng không hài lòng, vì vậy tạm cứ như vậy trước đi.
Hiện tại nó có thể ỷ vào mình nhỏ muốn làm gì thì làm, vẫn được mẹ che chở, đợi nó biết đi biết nói, xem bản thân hắn làm thế nào dạy dỗ nó.
Đương nhiên, cuối cùng ý tưởng này vẫn không thành, hắn liền thất vọng phát hiện thai thứ hai của bọn họ lại có thể đến lặng lẽ như vậy.
Lúc này Bánh Mật đã ba tuổi rồi, tuổi tác đúng với kế hoạch dạy dỗ nó của Hoắc Chấn Bắc, kết quả đứa trẻ thứ hai đột nhiên xuất hiện này khiến Hoắc Chấn Bắc chỉ phải bỏ kế hoạch này của mình.
Đương nhiên Hoắc Chấn Bắc của lúc này vẫn chưa biết, thất vọng hơn chính là sau khi đứa trẻ này sinh ra hắn phải trải qua sự tàn phá như vũ bão, đương nhiên những điều này đều là chuyện sau.
Lúc này mọi người đều mong chờ Yến Xu lần này cũng bình an sinh con, tốt nhất là một con gái, con trai con gái đủ cả.