Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Kế hoạch của Dương Vân Triệt
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đáng tiếc, cuối cùng hai người vẫn không gặp nhau ở vòng chung kết.
Vì ngay khi bọn họ vừa lọt vào top 4, lại chạm trán nhau ở gần Hồn Thiên Thành.
Lúc ấy, Dương Vân Triệt đang đấu tay đôi với một người chơi Lôi Quyền trong Hồn Thiên Thành. Cầm khẩu Điểu Súng màu vàng trên tay, sát thương của anh ta cao đến mức khó tin, một phát xuyên đầu, hai phát phá giáp, ba phát tiễn đối thủ lên bảng đếm số. Vừa hạ gục được Lôi Quyền, Trần Tinh Nhiên đã chờ sẵn để làm "lão lục" phá đám, lao vào quấn lấy Dương Vân Triệt không buông.
Địa hình ở Hồn Thiên Thành rất phức tạp, cực kỳ phù hợp để Dương Vân Triệt tẩu thoát. Trần Tinh Nhiên cứ bám riết phía sau, truy đuổi không ngừng, mặc cho Dương Vân Triệt liên tục mở mic van xin như "Anh Tinh ơi, em sai rồi" hay "Anh Tinh tha mạng cho em", cậu vẫn không có ý định dừng tay. Hai người rượt đuổi nhau khắp bản đồ suốt nửa ngày, cuối cùng Dương Vân Triệt vẫn bị Trần Tinh Nhiên nắm đúng thời cơ, tung ra một chuỗi kỹ năng không thể né tránh rồi trực tiếp hạ gục.
Nhưng mà vòng bo đã tới.
Trần Tinh Nhiên bị trúng đạn từ Điểu Súng của Dương Vân Triệt, lượng máu còn lại không nhiều, không kịp uống máu, cuối cùng đành nằm xuống trong làn khói độc. Hai người vốn được kỳ vọng nhất trận này, rốt cuộc lại vì đánh nhau nội bộ mà bỏ mạng trước vòng chung kết.
Bất kỳ ai từng xem những video đầu tiên của Trần Tinh Nhiên cũng có thể nhận ra sự tiến bộ của cậu. Cậu thay đổi rõ rệt, từ chỗ ban đầu còn chưa quen kỹ năng hay địa hình bản đồ, chỉ dựa vào kỹ thuật đao pháp để gánh cả đội, đến nay chỉ sau một thời gian ngắn, thực lực của cậu đã tăng lên mấy bậc, kỹ năng sử dụng cực kỳ thuần thục, thậm chí còn có thể kết hợp chuỗi kỹ năng trong game tạo ra những pha xử lý mà ngoài đời không thể nào thực hiện được.
Người tiếp xúc nhiều với Trần Tinh Nhiên nhất chính là Dương Vân Triệt và cũng là người cảm nhận rõ nhất sự thay đổi này.
Nói thẳng ra, nếu trong một môi trường công bằng mà đấu tay đôi 1v1, Dương Vân Triệt gần như không còn là đối thủ của Trần Tinh Nhiên nữa. Đánh mười trận, nhiều lắm chỉ thắng ba hoặc bốn. Trước kia, anh ta còn có thể áp đảo Trần Tinh Nhiên bằng lối đánh thả diều kết hợp với địa hình, khiến cậu không biết đường nào mà chống đỡ. Giờ thì năm ăn năm thua cũng là may lắm rồi.
Tất nhiên, không chỉ riêng cậu. Dương Vân Triệt thậm chí còn nghi ngờ rằng, nếu xét toàn bộ tuyển thủ trên thế giới, trong môi trường 1v1 công bằng, có lẽ không ai có thể thắng được Trần Tinh Nhiên liên tiếp 5 ván. Với nền tảng võ thuật hoàn hảo, cộng thêm huấn luyện chuyên nghiệp theo hướng tuyển thủ e-sports, thanh đao trong tay Trần Tinh Nhiên giờ đã sắc đến cực hạn, đánh đâu thắng đó mà không gì cản nổi.
Một ván game kết thúc, Trần Tinh Nhiên cũng hạ gục được kha khá đối thủ. Dù không sống sót tới vòng chung kết, nhưng vẫn cộng được ít điểm.
Cậu đang định mở game đánh tiếp ván sau thì một tin nhắn riêng hiện lên từ Dương Vân Triệt.
ZMD - Vân Triệt: [khóc lớn]
ZMD - Vân Triệt: Tôi tụt điểm rồi, đều tại cậu.
Trần Tinh Nhiên bật cười, nhắn lại: Ờ, tôi cộng được 15 điểm đấy. [tình yêu]
ZMD - Vân Triệt: …
ZMD - Vân Triệt: Tôi không cần biết, cậu phải chịu trách nhiệm.
ZMD - Vân Triệt: Dắt tôi đánh đôi gỡ điểm đi!
Trần Tinh Nhiên vừa bật livestream, tin nhắn trò chuyện riêng hiện ngay trước mặt nên khán giả tất nhiên cũng thấy được.
【 Haha Vân Thần đang làm cái trò gì vậy 】
【 Làm nũng hả? Eo ơi, ớn quá 】
【 Ông chồng ít nói của tôi sao lại biến thành như này? 】
【 Đúng là đàn ông biết làm nũng thì số hưởng nhất 】
【 Nói tới nói lui cũng chỉ vì muốn được chơi đôi với Nhiên Bảo chứ gì, haiz, đúng là loại đàn ông đầy mưu mẹo 】
Trần Tinh Nhiên nhìn dòng tin nhắn trước mặt, ánh mắt dừng lại ở bốn chữ “Cậu phải chịu trách nhiệm”, bất giác trầm ngâm.
Sao cậu lại cảm thấy mấy chữ đó như đang mang theo chút oán trách nhỉ?
Tưởng tượng ra cảnh Dương Vân Triệt nói câu này với vẻ mặt ấm ức, Trần Tinh Nhiên khẽ nhếch môi, bất đắc dĩ trả lời: "Được rồi, đánh đôi với anh."
Bên khoang thao tác bên cạnh, Dương Vân Triệt lập tức vui sướng trong lòng.
— Trúng kế rồi!
Cuối cùng thì Trần Tinh Nhiên cũng đồng ý lời mời chơi đôi của đội trưởng Dương, Dương Vân Triệt thầm nghĩ: "Đấy, còn trẻ là vậy đó, mềm lòng quá. Tôi chỉ cần tỏ vẻ đáng thương một chút là cậu tự chui vào bẫy."
Anh hoàn toàn không thấy xấu hổ, trái lại còn đắc ý vô cùng. Với người như Trần Tinh Nhiên, mềm mỏng thì hiệu quả hơn ép buộc, lần trước anh vừa đùa cợt một chút thì bị chỉnh cho hai phát nhưng giờ chỉ cần đôi ba câu vờ tội nghiệp là đã bị dắt mũi.
Trần Tinh Nhiên gửi lời mời tổ đội, Dương Vân Triệt vui như mở cờ, ấn đồng ý. Trong lòng, anh đã bắt đầu tưởng tượng về chuyến hành trình song kiếm hợp bích ngọt ngào tiếp theo.
Ai ngờ hình ảnh vừa nhấp nháy, trong đội lại xuất hiện thêm một người.
ZMD - La Bạch Bạch: Ủa? Đội trưởng cũng ở đây luôn à?
Dương Vân Triệt: “……”
La Bạch Bạch tiện mở mic hỏi luôn: "Hai người định đánh rank hả?"
Trần Tinh Nhiên: “Ừ, đúng rồi.”
La Bạch Bạch: “Vậy cho em theo với! Em cũng đang rảnh, kéo em leo rank, kéo em đi!”
Trần Tinh Nhiên: “Ok.”
La Bạch Bạch vui ra mặt: “Lâu lắm rồi không được leo rank cùng anh Vân, nhớ cảm giác xưa ghê. Hồi mới vào ZMD, anh Vân là người hay kéo em đánh rank nhất, đúng không anh Vân?”
Dương Vân Triệt: “…… Haha.”
【 Vân Thần: Đừng diễn nữa, làm ơn. 】
【 Giọng điệu chán nản rõ thấy luôn… 】
【 Đừng khóc nữa Vân Thần, đứng lên loát tiếp đi 】
Kế hoạch chơi đôi ngọt ngào cứ thế bị vị khách không mời mà đến là La Bạch Bạch chen ngang không thương tiếc. Người khơi mào thì chẳng hề nhận ra mình đang làm bóng đèn, vừa vào trận đã ríu rít không ngừng trong kênh thoại của đội.
"Nhảy Hồn Thiên Thành nha!"
"Há há há, ván này không phải chém lung tung à!"
"Nhiên Bảo cố lên! Em ở sau hồi máu cho anh!"
"Anh Vân gồng lên chút đi, để em xử xong đám bên Nhiên Bảo rồi quay lại cứu anh!"
Dương Vân Triệt không đáp lại, lặng lẽ rút cung tên ra, bắn hạ hai đối thủ, âm thầm thu chiến lợi phẩm. Anh nghe con quạ đen La Bạch Bạch kia ríu rít nói chuyện với Trần Tinh Nhiên, báo điểm như đang trò chuyện phiếm. Trong giọng của Trần Tinh Nhiên lại mang theo chút dịu dàng kiểu người anh lớn cưng chiều, hễ La Bạch Bạch mở miệng xin gì là cậu đều đáp ứng, thậm chí giữa trận còn rảnh tay quay lại hỗ trợ Bạch Bạch bắn hạ hỏa lực.
Cái gì vậy chứ...
Rõ ràng là mình tới trước mà.
Dương Vân Triệt bĩu môi rất nhẹ, gần như không thể phát hiện, đứng trên chòi gác ở Hồn Thiên Thành, nhìn Trần Tinh Nhiên lại một lần nữa tung chiêu đẹp mắt, hạ gục hai đối thủ, cứu La Bạch Bạch đang gặp nguy hiểm, trong đầu chợt lóe ra một ý tưởng.
Anh đảo mắt nhìn quanh, nhanh chóng phát hiện hai người ở một lối nhỏ gần đó, liền lập tức nhảy xuống khỏi chòi, đổi sang cầm Đường đao, dùng bộ đao pháp loạn xạ của mình lao vào đánh nhau với kẻ địch.
Đám người Tu La chuyên về đấu đao đều rất khó chơi, Dương Vân Triệt một chọi hai, máu tụt nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã bị phá giáp.
"Hộ giá!"
Dương Vân Triệt căn đúng thời cơ, lớn tiếng gọi.
“Ủa anh Vân, sao máu tụt nhanh vậy? Bên mình vẫn còn một đội nữa, anh ráng cầm chân một chút, bọn em xử lý xong sẽ tới ngay…”
“Đến rồi.”
La Bạch Bạch còn chưa nói xong, giọng Trần Tinh Nhiên đã vang lên trong tai nghe, bình tĩnh mà chắc chắn, khiến người ta cảm thấy an tâm.
Vài giây sau, bóng dáng Trần Tinh Nhiên như thiên thần giáng trần, mở chiêu Quỷ Ảnh Nhất Đao, cơ thể vẽ nên một chuỗi tàn ảnh như mũi tên rơi từ trên cao xuống, đâm thẳng vào hai kẻ đang tấn công Dương Vân Triệt.
“Đang ——”
Đòn tấn công của hai người kia lập tức bị Trần Tinh Nhiên cản lại. Nhưng rõ ràng hai kẻ đó không định buông tha cho Dương Vân Triệt đang hấp hối, không muốn cho anh cơ hội hồi máu. Một tên tiếp tục cản Trần Tinh Nhiên, tên còn lại xông thẳng về phía Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt vừa thoát ra khỏi giao tranh thì theo phản xạ bắt đầu hồi máu, nhưng vừa thấy đối phương lao tới, động tác trên tay khựng lại.
“Bá ——”
Trần Tinh Nhiên phản ứng cực nhanh. Thời gian huấn luyện chuyên nghiệp đã giúp cậu hình thành thói quen luôn chú ý vị trí và trạng thái đồng đội. Trong khoảnh khắc thấy Dương Vân Triệt lâm nguy, cậu lập tức đạp chân trái ra sau, xoay người né đòn, dùng một cú vung đao đẩy văng vũ khí của địch rồi phóng thẳng về phía Dương Vân Triệt. Ánh đao lóe sáng lạnh buốt, một chiêu chém thẳng vào yết hầu địch thủ, kèm theo một màn máu bắn lên không trung.
【 Không phải chứ, Vân Thần lại yếu vậy hả? 】
【 Gì nữa, bị trúng Thập Hương Nhuyễn Cân Tán à, võ công tiêu tan? Vậy bộ kỹ năng đánh tay đâu rồi? 】
【 Phiền ông quay về cầm cung được không? Cầm đao mà đánh thua sạch, ông tự không thấy nhục à 】
【 Bộ đao pháp giản dị tự nhiên là không sợ mất mặt hả 】
【 Các ông hiểu cái gì, chiêu này mới là sát chiêu mạnh nhất của Vân Thần, hơn hẳn mấy trò đánh tay kia 】
【 Tôi hiểu rồi, chiêu này gọi là “Bà xã cứu anh với” 】
【 Hiến tế máu Vân Thần, triệu hồi Nhiên Bảo giáng thế, đúng không? Cho hỏi kỹ năng này học ở đâu vậy? 】
【 Trước hết, ông phải có bà xã đã 】
Trần Tinh Nhiên tung ra cả bầu trời ánh đao, rất gọn gàng hạ gục hai kẻ địch trước mặt. Đám Tu La kia dù có kỹ năng đao pháp vượt tiêu chuẩn nhưng đứng trước kỹ thuật đột kích cận chiến vô địch của Trần Tinh Nhiên thì chẳng khác nào gà con bị dắt ra làm thịt. Cậu thậm chí không cần dùng đến chiêu Kinh Lôi, chỉ nhờ sát thương khủng từ thanh Đường đao kim sắc trong tay cũng đủ để dọn sạch hai tên, giải vây cho Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt nhìn Trần Tinh Nhiên đang chỉnh lại cây đao trong tay, trong lòng vui rạo rực: “Tướng quân Trần hộ giá có công, ban thưởng.”
Vừa dứt lời, một viên Ẩm Huyết Hồn Ngọc xuất hiện trước mặt Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên tiện tay lắp viên Hồn Ngọc vào, ánh mắt mang theo chút nghi ngờ, quét mắt nhìn Dương Vân Triệt từ trên xuống dưới: “Lúc nãy anh mất tập trung đúng không?”
Dương Vân Triệt: “...Ờ, không có mà.”
“Sao lại không đánh lại được?” Trần Tinh Nhiên quá rõ thực lực của Dương Vân Triệt. Đừng nói hai người kia, cho dù gấp đôi số người lên đi nữa, với khả năng chạy nhảy né tránh và sử dụng địa hình của Dương Vân Triệt, anh ta hoàn toàn dư sức dắt mũi cả đám, làm gì đến mức phải kêu cứu?
Dương Vân Triệt ho nhẹ một tiếng: “Người thì có lúc trượt chân, ngựa cũng có lúc hụt bước, bình thường, bình thường thôi.”
【 Bình thường cái quỷ gì 】
【 Ông cứ giả vờ đi, diễn xuất lòi luôn rồi 】
【 May mà Nhiên Bảo còn đơn thuần, mới tin ông nổi 】
【 Ha ha ha ha ha, mọi người để dành tí mặt mũi cho Vân Thần đi 】
【 Phải phải, là do địch mạnh quá mà, Vân Thần thua là bình thường thôi 】
【 Đúng rồi đúng rồi, lúc nguy cấp còn phải nhờ bà xã ra tay mới cứu được 】
【 Không sai không sai, một phút sơ suất thôi mà, đừng suy nghĩ quá nhiều nha 】
"Nhiên Bảo cứu em!!!"
Trần Tinh Nhiên còn đang định hỏi tiếp thì bên kia La Bạch Bạch lại gào lên. Cậu ấy đang bị một đội người dí theo sát nút, vũ khí trên tay cũng sắp hỏng, không đỡ nổi thế tấn công của bốn người, vừa chạy vừa kêu cứu trên kênh đội ngũ.
"Đến liền."
Trần Tinh Nhiên đáp một tiếng, cũng chẳng thèm quản Dương Vân Triệt, lật lật mấy miếng giáp và túi máu, rồi cầm đao lao ra ngoài.
Dương Vân Triệt nhìn bóng lưng Trần Tinh Nhiên xoay người bỏ đi không chút do dự, trong lòng âm thầm ghi thêm một gạch cho La Bạch Bạch.
Trần Tinh Nhiên lại một lần nữa như thiên thần giáng thế, một mình đối đầu bốn người, xoay tay chém hạ hai đối thủ, cứu được La Bạch Bạch. Còn chưa kịp bơm máu thì giọng Dương Vân Triệt lại vang lên trong kênh đội.
Dương Vân Triệt: "Tướng quân Trần, hộ giá!"
Trần Tinh Nhiên: "……Tới."
Cậu tiện tay bật một tấm giáp lên, rồi lại chạy thẳng đến chỗ Dương Vân Triệt.
La Bạch Bạch: "Nhiên Bảo, bên này em có người!"
Dương Vân Triệt: "Tướng quân Trần, bắt thằng áo tím!"
La Bạch Bạch: "Cứu mạng, bên này đông lắm, có hai đội đang dí em!"
Dương Vân Triệt: "Cứu tui trước đi, máu tui sắp cạn rồi."
Trần Tinh Nhiên như ông cụ đuổi theo hai đứa nhỏ không chịu ăn cơm, cả trận game toàn phải chạy ngược xuôi, khi thì cứu La Bạch Bạch, khi thì cứu Dương Vân Triệt. La Bạch Bạch thì còn hiểu được, dù sao cũng chơi hỗ trợ, kỹ năng cận chiến không mạnh, lại hay bị nhắm trước, bị tập trung đánh cũng hợp lý. Nhưng mà… Dương Vân Triệt thì là chuyện gì vậy?
Cuối cùng, khi lại một lần nữa nghe tiếng Dương Vân Triệt gọi cứu mạng, Trần Tinh Nhiên chịu hết nổi.
Cậu ném đao trong tay đi, trong kênh đội giọng đầy nghi ngờ: "Hai người đang chơi tôi hả?"
Một người là trùm đột kích của chiến đội hàng đầu, người còn lại là phụ trợ số một, không tập trung tấn công thì thôi, đằng này còn để bị mấy tên Tu La rượt chém tơi tả, nghe cũng không lọt tai nổi.
Dương Vân Triệt khựng lại một chút, trong giọng mang theo chút ngập ngừng: "......Đừng nói chuyện đó giờ, tôi đang bị dí thật, qua đây lẹ đi."
Trần Tinh Nhiên: "Ờ, vậy tự lo đi."
Không chơi nữa, muốn sao thì muốn.