94. Dương Vân Triệt Trổ Tài Dự Đoán

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Dương Vân Triệt Trổ Tài Dự Đoán

Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hệ thống TV tại căn cứ ZMD quả thực là đỉnh cao về chất lượng hình ảnh và âm thanh. Dù chưa có mặt tại hiện trường, nhưng qua màn hình trực tiếp, mọi người vẫn cảm nhận rõ ràng tiếng cổ vũ hò reo và giọng bình luận sôi nổi như đang dội thẳng vào tai. La Bạch Bạch điều chỉnh ánh đèn phòng khách tối đi một chút, khiến ánh sáng rực rỡ từ sân đấu trên màn hình càng thêm nổi bật, tạo cảm giác như đang thật sự hòa mình vào không khí trận đấu.
Phó Châu khép laptop lại, hiếm khi không còn vùi đầu vào công việc mà ngồi xem trận đấu cùng mọi người.
Các tuyển thủ đã ổn định vị trí trong khoang điều khiển. Màn hình chuyển sang dàn bình luận viên gồm hai nam một nữ, họ đang phân tích chiến thuật chọn điểm rơi của các đội.
“Ủa?”
Trần Tinh Nhiên nhìn một bình luận viên nam trên màn hình, thấy quen quen: “Người này hình như tôi từng gặp ở đâu rồi…”
“Lần trước ở giải Cúp Người Mới, chính là anh ấy bình luận đó.”
Dương Vân Triệt cười, có chút bất đắc dĩ với trí nhớ của Trần Tinh Nhiên: “Anh ấy tên Echo, là một trong những bình luận viên nổi tiếng nhất trong giới, thường xuyên góp mặt ở các giải đấu lớn. Có lẽ ở vòng bảng và chung kết sau này cũng sẽ lại thấy anh ấy thôi.”
“À…”
Trần Tinh Nhiên gật gù, lúc trước xem giải Cúp Người Mới cậu không quá để ý ai là bình luận viên, chỉ liếc qua loa. Giờ Dương Vân Triệt nhắc mới nhận ra, và bắt đầu ghi nhớ cái tên Echo.
Trận đấu bắt đầu, ống kính chuyển về đội S.Pub.
Echo bình luận: “Đội S.Pub là một đội trong nước có thực lực khá mạnh. Lần này rơi vào bảng A, vẫn có hy vọng lọt vào vòng trong.”
Bình luận viên nữ tiếp lời: “Đội S.Pub chọn điểm rơi tại Vân Vụ Thiên Cung, có vẻ như muốn giành lợi thế ngay từ đầu. Nơi đó có tới bốn đội cùng chọn, trận chiến chắc chắn sẽ rất căng thẳng.”
“Đúng vậy, cùng xem thử các đội khác đang phân bố thế nào trên bản đồ…”
La Bạch Bạch ngạc nhiên hỏi: “Ủa sao S.Pub không dừng ở Thần Điện? Không định chiếm điểm tài nguyên trung tâm sao?”
Tiêu Nam suy nghĩ một lát: “Ở Thần Điện đã có hai đội khác rồi, chắc họ muốn đánh an toàn, không muốn mạo hiểm.”
Trần Tinh Nhiên cũng vô thức suy luận theo: “Nhưng nếu vậy thì đầu trận đâu có được lợi thế nào…”
Dương Vân Triệt bật cười: “Bọn họ vốn dĩ không định đánh ở Vân Vụ Thiên Cung.”
Cả ba người sửng sốt: “Hả?”
La Bạch Bạch không phục: “Không thể nào, điểm tài nguyên trung tâm có hai đội đang giao tranh, bọn họ chắc chắn không bỏ qua cơ hội đó đâu. Cùng lắm thì họ sẽ lục soát vòng ngoài Thiên Cung một chút rồi nhảy vào làm ngư ông đắc lợi.”
Dương Vân Triệt nhìn cậu ấy một cái: “Cá không?”
La Bạch Bạch lưỡng lự.
Trần Tinh Nhiên hào hứng: “Cá! Cá gì?”
“Ờ… Cá trăm ngàn.”
Dương Vân Triệt ngồi bắt chéo chân, ra vẻ lão luyện: “Tôi cá là bọn họ sẽ chỉ lục soát sơ qua vòng ngoài Thiên Cung để nhặt đồ một chút rồi sẽ rời đi, men theo hành lang tiến về phía phố nhỏ để dọn sạch đường, vòng qua cây cầu hỏng, sau đó mới quay lại đánh Thiên Cung.”
Anh nói chắc nịch, đến mức tuyến đường của S.Pub gần như đã được vẽ sẵn. La Bạch Bạch nghe mà bắt đầu do dự, cuối cùng cắn răng: “Được, cá luôn!”
“Bốp!”
Ba viên kẹo bạc hà được đặt xuống bàn trà. Mỗi viên đại diện cho trăm ngàn, sau trận sẽ tính thắng thua.
Trận đấu bắt đầu, họ không theo góc quay tổng quát mà chọn hẳn góc nhìn cố định của đội S.Pub.
Những giải đấu lớn kiểu này đều sử dụng hệ thống quan sát riêng biệt cực kỳ hoành tráng. Mỗi khán giả ở nhà có thể tự do chọn góc nhìn của đội mình muốn theo dõi.
Dù sao thể loại game sinh tồn này có rất nhiều đội cùng chiến đấu một lúc, ống kính đạo diễn không thể nào nắm bắt hết mọi khoảnh khắc hấp dẫn. Vì vậy, khán giả có thể tự chọn góc nhìn, vừa thỏa mãn những người hâm mộ muốn theo dõi suốt hành trình của đội mình yêu thích, vừa chia nhỏ lượng người xem, giảm áp lực cho máy chủ quan sát. Còn nếu không có đội nào muốn theo dõi riêng thì cứ xem góc nhìn tổng thể do đạo diễn chọn là được.
Sau khi trận đấu bắt đầu, đội S.Pub nhanh chóng thu nhặt giáp và vũ khí, rồi lập tức tập hợp lại, lục soát nhanh quanh Thiên Cung chừng bảy tám giây. Lúc này tiếng súng ống chém giết xung quanh đã bắt đầu vang lên, nhưng S.Pub không hề dừng lại, quay đầu bỏ Thiên Cung, đúng như lời Dương Vân Triệt dự đoán, men theo hành lang tiến về phía phố nhỏ, dọn dẹp dọc đường qua cây cầu hỏng.
Ba người nhìn nhau, không nói nổi lời nào.
Dương Vân Triệt nheo mắt, đắc ý: “Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà?” Nói xong, anh thuận tay gom hết ba viên kẹo bạc hà trên bàn nhét vào túi: “Mỗi người trăm ngàn, đừng có xù đó nha.”
La Bạch Bạch nhìn vẻ mặt gian xảo như cáo của Dương Vân Triệt, không cam tâm: “Thêm ván nữa!”
Trần Tinh Nhiên và Tiêu Nam cũng lặng lẽ đặt tiếp một viên kẹo lên bàn, ánh mắt đầy chiến ý, không cần nói cũng hiểu.
Không khí xem trận đấu ban đầu vốn vui vẻ, giờ dần dần biến thành một trận khiêu chiến nội bộ của ZMD.
Dương Vân Triệt vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường lệ, liếc nhìn màn hình.
“Đội Myth đợt này chắc chắn sẽ đi tạt sườn núi kia để giành vị trí đánh độc.”
“Nửa phút nữa, chắc chắn sẽ có ít nhất hai đội giao chiến ở đó.”
“Ngăn à? Không không, đội du hiệp lần này chắc chắn sẽ không lao vào.”
“Thấy cái hòm vàng đó không? Rõ ràng là mồi nhử, bên rừng cây ít nhất có một đội đang ngồi canh.”
“Tụ lại ở Bất Lão Tuyền để làm kẻ thứ ba? Ừ thì các đội khác thường làm vậy, nhưng Myth đã mất người rồi, nên họ cần đánh cẩn thận hơn. Trận trước đánh với đội Kiếm Cuồng là thấy rõ rồi, lần này họ không dám mạo hiểm đâu.”
“Bốp!”
“Bốp!”
Ba người nhìn trân trối cảnh Dương Vân Triệt lại gom sạch đống kẹo bạc hà vào túi. Càng lúc càng thua đến đỏ mặt: “Chơi tiếp!”
...
Nửa tiếng sau, La Bạch Bạch, Tiêu Nam và Trần Tinh Nhiên nhìn chiếc túi của Dương Vân Triệt sắp bung chỉ vì chất đầy kẹo bạc hà, cả ba đều im lặng.
“Còn chơi nữa không?”
Dương Vân Triệt cười đến nheo cả mắt: “Mỗi người nợ tôi hai triệu sáu rồi đấy nhé, căn hộ đầu tiên của tôi sau này chắc phải trông cậy vào mấy cậu rồi.”
“Đ* c*m th*…”
La Bạch Bạch run lên vì tức giận, trong mắt đầy tuyệt vọng: “Sao anh đoán chuẩn dữ vậy? Có phải anh gian lận không? Anh bắt cóc người nhà của các đội chơi rồi ép họ đánh theo kịch bản hả? Không làm theo là giết con tin sao?”
“Cái gì mà đoán chuẩn?”
Dương Vân Triệt gõ nhẹ vào thái dương mình: “Đầu óc, hiểu không? Nếu không thì tại sao tôi là đội trưởng, còn mấy cậu là đội viên?”
Trình độ chiến thuật của Dương Vân Triệt vốn thuộc hàng top đầu trong Liên Minh. Với góc nhìn của khán giả, anh có thể nhìn ra rất nhiều điều, mà các đội tuyển trên màn hình chẳng khác gì đang đi đúng y theo kịch bản anh đã vạch ra. Anh nói đội nào sẽ xuất hiện ở đâu, chỉ chốc lát sau là y như rằng đội đó xuất hiện đúng chỗ. Anh nói chỗ nào sẽ nổ ra giao tranh, chưa tới một phút sau là nơi đó bùng cháy thật.
Quá đáng thật sự.
Tất nhiên, cũng có lúc Dương Vân Triệt đoán sai, nhưng tỉ lệ chính xác vẫn luôn trên 85%. Ba người vừa mới hí hửng lấy lại được vài viên kẹo, chưa đầy mấy phút đã lại ngoan ngoãn dâng trả hết. Mới chỉ nửa tiếng, mỗi người đã nợ anh tới hai triệu sáu.
Số tiền này với tuyển thủ chuyên nghiệp như họ chẳng thấm vào đâu. Dù là Trần Tinh Nhiên đang “nghèo” nhất ZMD cũng là người có giá trị triệu đô với các hợp đồng và quảng cáo. Nhưng cái cảm giác này… thật sự nuốt không trôi.
Đặc biệt là khi nhìn vẻ mặt đắc ý của Dương Vân Triệt, càng làm người ta ngứa răng.
“Chiến thuật là thứ mà mấy cậu còn phải học hỏi nhiều lắm.”
Dương Vân Triệt thở dài, giả vờ bất đắc dĩ: “Thật ghen tị với mấy cậu, được làm đội viên dưới trướng một người như tôi…”
La Bạch Bạch liếc mắt ra hiệu cho Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên lập tức hiểu ý, gật đầu nhẹ.
“Không chơi nữa chứ gì? Vậy thì…”
Dương Vân Triệt vừa vỗ vỗ chiếc túi căng phồng, định nói tiếp...
Chưa dứt câu, mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Trần Tinh Nhiên ngồi gần Dương Vân Triệt nhất, phản ứng như chớp, ra tay đầu tiên tóm gọn anh.
La Bạch Bạch và Tiêu Nam từ hai bên xông tới, mỗi người phụ trách một bên túi, lục tung để móc sạch kẹo bạc hà.
“!!!”
Dương Vân Triệt không kịp đề phòng, giãy giụa nhưng vô ích. Đối mặt với “cuộc tấn công” tàn khốc của Trần Tinh Nhiên, anh hoàn toàn bất lực.
“Phản rồi!”
Dương Vân Triệt hét lên cầu cứu: “Phó Châu! Mau cứu tôi với!!”
Phó Châu bật laptop lên, giả vờ như không nghe thấy gì.
So với Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt thấp hơn một cái đầu. Dưới sự kìm giữ của cậu, anh hoàn toàn không thể phản kháng. Trần Tinh Nhiên cũng không dám mạnh tay, chỉ giữ chặt cánh tay Dương Vân Triệt để La Bạch Bạch và Tiêu Nam tiện tay lục lọi túi.
Trong lúc giãy giụa, tay Dương Vân Triệt vô thức vung ra phía sau. Lúc này Trần Tinh Nhiên đang mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, phía trước không cài nút, tay Dương Vân Triệt lại vô tình luồn thẳng vào trong áo cậu.
Ngón tay chạm vào làn da trắng mịn của cậu thiếu niên, mặt Dương Vân Triệt ngay lập tức đỏ bừng như bị bỏng.
Chết rồi chết rồi chết rồi...
Trong đầu anh như có một vụ nổ hạt nhân vừa diễn ra, giây trước còn đang gào lên “Phản rồi phản rồi”, giây sau đầu óc đã bị lấp đầy bởi “Chạm trúng rồi chạm trúng rồi” và “Mềm quá mềm quá”, anh lập tức câm bặt, cũng chẳng giãy giụa nữa.
Một lúc sau, La Bạch Bạch và Tiêu Nam thu hoạch đầy đủ, Trần Tinh Nhiên mới buông tay ra, tự nhiên chỉnh lại quần áo, cài lại cúc áo.
Mấy cậu con trai đùa giỡn xô đẩy có va chạm thân thể là chuyện bình thường, cậu cũng chẳng để ý gì nhiều.
Ba người trở lại vị trí, giả vờ bình thản như không có chuyện gì xảy ra, ai nấy ngồi vào chỗ của mình.
Dương Vân Triệt tóc tai rối bời, áo quần xộc xệch, mặt đỏ như gấc, trông như cành liễu trong gió tàn, đầy ấm ức nhìn về phía Trần Tinh Nhiên.
Đây là... gài bẫy sắc dụ à?
Chắc chắn là gài bẫy rồi!
Mấy người còn lại đâu biết Dương Vân Triệt đang nghĩ gì trong đầu, chỉ nghĩ anh tức đến phát rồ.
Trần Tinh Nhiên cài lại cúc áo, giả vờ như không nhìn thấy gì, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
Dương Vân Triệt cuối cùng cũng hoàn hồn, sờ vào chiếc túi trống không của mình, bất mãn nói: “Gì vậy hả, thua không chịu nhận sao, đánh cược thì phải chấp nhận chứ?”
“Cược gì?”
La Bạch Bạch làm vẻ mặt ngạc nhiên: “Đội trưởng nói gì vậy? Tuyển thủ chuyên nghiệp đâu thể đánh cược, như vậy là vi phạm quy định đó nha!”
Tiêu Nam phụ họa: “Bọn tôi chỉ là kéo cậu ra khỏi con đường đánh bạc sa ngã thôi.”
Trần Tinh Nhiên ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ.”
Dương Vân Triệt liếc nhìn Trần Tinh Nhiên, ánh mắt hơi chột dạ rồi né tránh một chút, sau đó làm vẻ mặt không cam tâm nói: “Mấy người có cướp kẹo cũng vô ích thôi, mỗi người nợ tôi hai triệu sáu, tôi nhớ hết cả rồi đấy.”
La Bạch Bạch: “Hai triệu sáu? Gì mà hai triệu sáu?”
Tiêu Nam tỏ vẻ ngơ ngác: “Tôi có cá cược gì đâu.”
La Bạch Bạch: “Đội trưởng chắc là ngủ mơ rồi, tụi em mới nãy chỉ đang bàn chuyện trận đấu thôi mà. Tự dưng anh nói gì kỳ cục quá, đúng không Nhiên Bảo?”
Trần Tinh Nhiên ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ.”
Dương Vân Triệt: “……”
Vãi, bị chơi rồi.