Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém
Kinh Lôi tái xuất và kế hoạch sinh nhật
Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người làm điều đúng thì được nhiều người giúp, kẻ làm điều sai thì cô độc. Đối mặt với ba tên ác bá ZMD vừa trắng trợn vừa hung hăng chơi xấu, lại thêm Trần Tinh Nhiên được coi như chiến thần hiện đại đứng bên làm vệ sĩ, Dương Vân Triệt chỉ còn cách cắn răng nuốt giận vào bụng.
Hiếm lắm mới thấy Dương Vân Triệt chịu lép vế như thế này, La Bạch Bạch và hai người bên cạnh lập tức thấy thoải mái hơn hẳn, tiếp tục ngồi trên ghế sofa xem trận đấu, coi như ván cược thua vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Ơ, đội này chơi cũng ổn phết đấy chứ?"
La Bạch Bạch chỉ vào khung hình mà đạo diễn đang chiếu trên màn hình mà nói.
Trong livestream, một đội tên là 71GL đang giao chiến ác liệt ở bản đồ Viễn Lăng Sơn Trang. Camera chuyển đến đội vốn không mấy tên tuổi nhưng qua hình ảnh, rõ ràng thấy thao tác của họ rất bài bản.
Echo đi theo góc máy đó và giải thích: "71GL là đội mới thành lập năm nay, trước giờ không có thành tích gì nổi bật nhưng nhìn cách họ đánh thì rất bài bản. Bên này, 71GL chọn đội hình biến thân ba lần, đây cũng là một trong những đội hình mạnh trong phiên bản hiện tại..."
Cái gọi là “biến thân ba lần” là đội hình gồm các tướng có kỹ năng biến thân như Long Hồn, Thiền Tâm, Sóc Lang, Thiên Uyên… Ưu điểm của lối chơi này là khả năng sửa lỗi cao, có thể lật ngược tình thế trong giao tranh, hầu hết các tướng đều có thể kích hoạt biến thân khi máu thấp để giữ mạng, vì vậy hiện tại nhiều đội rất ưa chuộng kiểu đội hình này. Ngoài ra còn có đội hình “song biến thân”, thậm chí là “biến thân bốn lần” đều là biến thể được nhiều đội trung cấp sử dụng.
71GL sử dụng hai người chơi chủ lực đột kích là Sóc Lang và Thiên Uyên. Trên màn hình, Sóc Lang đang bị đối thủ tập trung tấn công, cậu ta liền kích hoạt chiêu cuối, cơ thể phóng lớn, một con người sói cao lớn xuất hiện trên màn hình, bắt đầu đối đầu trực diện với quân địch.
Sóc Lang dùng vũ khí là đao lớn, kỹ thuật khá mạnh mẽ. Nếu nhìn từ góc độ tuyển thủ chuyên nghiệp thì thao tác của cậu ta cũng thuộc dạng nổi bật. Sau khi bật chiêu cuối, Sóc Lang được tăng mạnh tốc độ tấn công và di chuyển, nhanh chóng xoay chuyển tình thế bất lợi, buộc đối thủ phải lùi lại, không dám xông lên mà bắt đầu tìm chỗ ẩn nấp để kéo dài thời gian chờ chiêu cuối kết thúc.
"Kỹ năng dùng đao của tuyển thủ Đổng Kỳ Dật vẫn rất tốt." Echo nói: "Tuy nhiên đối thủ cũng rất khôn ngoan, thấy Sóc Lang kích hoạt chiêu thì lập tức nấp vào góc, bắt đầu tung kỹ năng diện rộng để kéo giãn thời gian. Sóc Lang kích hoạt chiêu mà không tận dụng được thì khó phát huy sức mạnh tối đa... Xem thử đồng đội có hỗ trợ giữ chân được không nào... Ồ, đồng đội phản ứng kịp thời rồi, bắt đầu hỗ trợ giữ chân địch cho Đổng Kỳ Dật, liệu có giữ được không? Bên kia muốn rút lui, nhưng đã bị bám theo! Đổng Kỳ Dật bắt đầu lao lên chém!"
Đổng Kỳ Dật?
Trần Tinh Nhiên nghe cái tên này thấy quen tai, nhìn lên màn hình một cái thì đúng là vậy, từ góc nhìn quan sát, trên đầu Sóc Lang hiện tên 【71GL - Đổng Kỳ Dật】. Trần Tinh Nhiên từng đấu với Đổng Kỳ Dật ở giải Cúp Người Mới, giờ lại xem cách cậu ta sử dụng đao đúng là vẫn có bóng dáng quen thuộc như trước, nhưng Đổng Kỳ Dật đã tiến bộ rất nhanh, lối chơi bây giờ cũng mượt mà hơn nhiều so với trước kia.
Nhưng mà không phải Đổng Kỳ Dật đã tham gia huấn luyện với Mãn Thiên Tinh rồi mà? Sao lại về đội tuyển mới toanh này?
Trần Tinh Nhiên có hơi thắc mắc, nhưng cũng không suy nghĩ thêm.
"Anh Vân, anh thấy đội này sao?"
La Bạch Bạch quay sang hỏi Dương Vân Triệt.
"... Hả?"
Dương Vân Triệt hoàn hồn: "Gì hả?"
"Em nói cái đội kia kìa, cách đánh thông minh thật, phối hợp cũng khá tốt, em thấy chắc cũng được coi là 'ngựa ô' đấy, anh thấy họ có khả năng vào vòng trong không?"
La Bạch Bạch nghi ngờ hỏi: "Mà sao vậy, lúc nãy anh cứ như người mất hồn, đang nghĩ gì vậy?"
"Không, không có gì."
Dương Vân Triệt theo bản năng liếc nhìn Trần Tinh Nhiên rồi trả lời.
Thực ra đúng là anh đang mất tập trung. Vừa nãy bị Trần Tinh Nhiên ghì sát vào người trong lúc giằng co, cả hai người va vào nhau rất gần. Giờ Trần Tinh Nhiên lại đang ngồi cạnh anh, làm Dương Vân Triệt không nhịn được mà cứ lén nhìn cậu. Trần Tinh Nhiên vẫn chăm chú nhìn vào màn hình TV, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của anh. Dương Vân Triệt hiếm khi có cơ hội nhìn thoải mái thế này mà không sợ bị phát hiện, cứ thế mà ngắm nhìn gương mặt nghiêm túc của Trần Tinh Nhiên, đến khi La Bạch Bạch gọi thì mới giật mình tỉnh lại.
"Chắc cũng ổn."
Dương Vân Triệt cuối cùng cũng đưa mắt nhìn lại về phía TV, quan sát vài giây rồi nhận xét: "Xét theo góc nhìn của một đội mới thì thế là ổn rồi. Nhưng chiến thuật còn hơi non nớt, lúc nãy ở vị trí đó thì nên chiếm vị trí cao rồi dùng đòn tấn công tầm xa để áp chế sẽ tốt hơn, đánh kiểu này khi vào đến vòng chung kết sẽ không còn phù hợp nữa, tốn sức mà không hiệu quả."
"Ờ."
La Bạch Bạch gật đầu, tiếp tục xem TV.
Trần Tinh Nhiên cũng quay lại nhìn màn hình, với một người vốn nổi tiếng về đầu óc chiến thuật như Dương Vân Triệt, thì đúng là những đội như thế này chưa đủ tầm để lọt vào mắt anh. Nhưng Đổng Kỳ Dật vẫn là sinh viên năm nhất của trường, có thể đánh được đến trình độ này trên sân đấu chuyên nghiệp, hơn nữa không bị hồi hộp làm thao tác rối loạn, chỉ riêng điểm đó đã rất đáng khen rồi.
Khi Trần Tinh Nhiên chuyên chú xem TV, cậu thường có thói quen co chân lên ghế sofa, hai tay ôm lấy chân, cằm tựa lên đầu gối, cả người cuộn tròn lại. Khuôn mặt nghiêm túc, mắt không rời màn hình, trông rất ngoan ngoãn.
Dương Vân Triệt giả vờ xem TV, nhưng thực ra ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Trần Tinh Nhiên bên cạnh.
Thiếu niên mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, bên dưới chỉ mặc độc chiếc quần đùi. Dép lê đặt trước sofa, hai chân cậu khép lại đặt trên ghế. Dương Vân Triệt chỉ cần cúi đầu một chút là có thể dễ dàng nhìn thấy đôi chân trắng trẻo thon dài, đầu gối nhô lên rõ rệt vì tư thế co chân. Do cậu co chân lại nên quần đùi cũng trượt xuống một đoạn, để lộ phần đùi mảnh mai. Dương Vân Triệt cố kiềm chế bản thân, nhưng vẫn như con ngựa hoang không cương, ánh mắt vô thức cứ nhìn về phía đó.
"Nhiên Bảo, mặc quần đùi thế này không lạnh à?"
La Bạch Bạch duỗi người rồi quay sang hỏi, vừa nhìn thấy tư thế của Trần Tinh Nhiên.
"Không lạnh đâu."
Trần Tinh Nhiên quay đầu đáp lời: "Trong nhà ấm mà."
"Ơ?"
La Bạch Bạch như vừa phát hiện ra điều gì mới lạ, chồm người tới nhìn đôi chân đang đặt trên sofa của Trần Tinh Nhiên: "Sao anh không có lông chân vậy?! Lạ thật? Anh nhìn em nè..."
La Bạch Bạch không ngần ngại kéo ống quần lên, để lộ đôi chân đầy lông: "Em nhiều lông chân lắm, hay là chia cho anh chút nhé?"
Trần Tinh Nhiên bị chọc cười: "Tôi cũng không biết nữa, từ trước đến giờ vẫn vậy."
"Trông mịn thật đấy." La Bạch Bạch thò tay tới: "Cho em sờ thử xem..."
Chát.
Tay của La Bạch Bạch bị Dương Vân Triệt gạt mạnh sang một bên.
Dương Vân Triệt nhíu mày hỏi: "Đang xem trận đấu mà cậu làm gì vậy?"
"Thì... Em chỉ tò mò thôi mà…"
La Bạch Bạch khó hiểu: "Toàn là con trai với nhau, có gì đâu, em chỉ thấy lạ là tại sao Nhiên Bảo không có lông chân thôi. Đội trưởng không thấy kỳ lạ à? Hay là anh cũng thử sờ một chút?"
"…"
Dương Vân Triệt hơi động lòng, nhưng vẫn đáp: "Có gì đáng sờ đâu, tự sờ mình đi."
"Không giống nhau mà."
"Vậy đi sờ Tiêu Nam ấy."
Dương Vân Triệt lạnh giọng nói: "Giờ là thời gian xem trận để nghiên cứu đối thủ, chuyện nghiêm túc như thế này thì đừng có cười đùa. Nhìn tôi đây này, tập trung xem từ nãy tới giờ, tôi có mất tập trung không? Có phân tâm không? Những người kia biết đâu sẽ là đối thủ của cậu đấy, tập trung vào cho tôi. Xem xong về viết cho tôi một bản phân tích chiến thuật, mai tôi sẽ kiểm tra."
"... Dạ."
La Bạch Bạch như chạm phải thuốc nổ, còn chưa hiểu hết đoạn phân tích chiến thuật vừa rồi, ủ rũ quay về ngồi lại chỗ cũ.
Dương Vân Triệt liếc nhìn Trần Tinh Nhiên một cái, vẫn cảm thấy không yên tâm, kéo tấm thảm lông bên cạnh đắp lên đùi Trần Tinh Nhiên: “Trời lạnh, đắp thảm đi, coi chừng còn trẻ mà đã bị khớp gối.”
Trần Tinh Nhiên vừa định nói mình không thấy lạnh, nhưng thấy Dương Vân Triệt mặt mày nghiêm túc, ánh mắt trông cũng rất chân thành và đáng tin, nghĩ chắc là đối phương đang thật lòng lo cho mình, nên cũng không từ chối, ngoan ngoãn kéo thảm phủ lên đùi, vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy, cằm tựa lên lớp lông mềm mại tiếp tục xem trận đấu.
Đội trưởng Dương vì ngăn La Bạch Bạch làm loạn mà phải đánh đổi cơ hội, tự tổn hại một ngàn, hại địch tám trăm, trong lòng không khỏi bực bội.
"Bên kia hình như sắp không chống đỡ nổi nữa, Thiên Mệnh vừa tung chiêu lớn, định tạo thế cho đồng đội vào gánh chịu sát thương mà không ai đỡ nổi, bị hỗ trợ bên 71GL bám riết không tha!"
Tiếng bình luận của Echo trong TV vẫn tiếp tục vang lên: “Đổng Kỳ Dật đang dùng hình thái sói để giao đấu bằng đao, xem thử kết quả giao tranh lần này thế nào... Đẹp! Một cú chém cực kỳ khéo léo, góc đánh quá hiểm hóc, đè hẳn cây thương dài của đối phương xuống, vẫn đang tiếp tục giao đấu bằng đao, tiếp tục giao đấu bằng đao... Bạo đao! Đẹp quá!”
Đổng Kỳ Dật dẫn đầu đánh bật đao của đối thủ, đúng lúc trạng thái hóa sói cũng gần kết thúc, thân hình dần thu nhỏ lại, trong khi đối thủ vẫn còn đang choáng váng vì đòn bạo đao.
"Còn hơn nửa cây máu, lượng máu này khó mà tiêu diệt được, chắc sẽ phải cố cầm cự đến khi đồng đội tới tiếp ứng. Xem Đổng Kỳ Dật định làm gì tiếp... Hả? Thu đao về rồi? Là có ý gì vậy?"
Echo ngập ngừng một chút: "Muốn dùng chiêu gì à? Khoan đã, động tác này trông quen quá?"
Xoẹt ——
Trên màn hình, ánh đao lóe lên, lưỡi đao rời vỏ, vẽ một đường cong đẹp như tranh vẽ trong không khí.
"Kinh Lôi?!"
Echo hét lên: “Là chiêu thức nổi tiếng Kinh Lôi của tuyển thủ Trần Tinh Nhiên sao? Cái này…”
-342!
Con số sát thương hiện lên trên màn hình, giọng của Echo nhỏ dần.
"Sát thương còn thấp quá, xem ra Đổng Kỳ Dật chưa thực sự học được chiêu Kinh Lôi này rồi, thà dùng chiêu mạnh đánh thật còn thực tế hơn, ít ra sát thương vẫn cao hơn chút."
Bình luận viên nữ nói tiếp: “Dù gì cũng là chiêu thức tiêu biểu của Trần Tinh Nhiên, đến giờ vẫn chưa ai làm được như cậu ấy. Đổng Kỳ Dật dùng chiêu này có hơi quá sức rồi.”
Echo gật đầu: “Thật sự, nếu là chính chủ dùng thì chắc chắn gây hơn 1000 sát thương, chỉ cần phá giáp là đối thủ chết ngay lập tức. Nhưng cũng không sao, dù sao đây cũng là trận đầu tiên, với một người mới thì dám thử đã là rất đáng khen rồi.”
La Bạch Bạch quay sang nhìn Trần Tinh Nhiên, bĩu môi: “Sát thương thấp quá, mới có hơn 300 máu. Nhiên Bảo, anh thấy chiêu Kinh Lôi này thế nào?”
Trần Tinh Nhiên cười nhẹ, lắc đầu: “Thiếu thiếu gì đó.”
Cậu nói còn khá nể nang, chứ thật ra không phải chỉ thiếu một chút mà là thiếu quá xa. Bất kể về hình thức hay ý tứ đều không đạt chuẩn. Chiêu này là kỹ năng thành danh ở kiếp trước của cậu, không phải ai muốn bắt chước là được. Hồi còn trong giới cổ võ kiếp trước, rất nhiều người từng muốn học theo chiêu này nhưng không ai thành công. Không nắm được kỹ thuật phát lực chính xác, cũng như không dung hòa được hình và ý, chiêu Kinh Lôi này sẽ tạo áp lực rất lớn lên cơ thể, nghiêm trọng thì còn bị chuột rút hoặc biến dạng cơ và để lại di chứng. Nhưng vì đây chỉ là trong game nên không có hậu quả như vậy.
Trên TV, xung quanh vang lên tiếng ồ lên kinh ngạc, rõ ràng rất nhiều người nhận ra đây là chiêu trứ danh của Trần Tinh Nhiên. Nhưng khi thấy chỉ số sát thương hiện ra, tiếng hô liền hóa thành tiếng thở dài.
Tuy Trần Tinh Nhiên chưa từng thi đấu chính thức, chưa từng lên sàn chuyên nghiệp nhưng nói về tiếng tăm trong giới game thủ thì cậu đã rất nổi tiếng rồi. Lượng người hâm mộ còn vượt cả đa số tuyển thủ hàng đầu trên sàn thi đấu, đủ sức sánh ngang với những ngôi sao như Dương Vân Triệt, Lộc Minh Dụ hay Lý Hạo Uyên.
Chưa từng tham gia thi đấu mà đã có lượng người hâm mộ khổng lồ và danh tiếng cao như vậy trong giới, Trần Tinh Nhiên đúng là một hiện tượng, khiến những tuyển thủ khác chỉ biết ngậm ngùi ghen tị. Muốn học theo cũng học không được.
Mọi người ngồi xem trận đấu đến tận 12 giờ khuya, ai cũng bắt đầu thấy uể oải.
Trần Tinh Nhiên vươn vai một cái, nói: “Tôi đi ngủ trước đây, mọi người còn xem nữa không?”
Lịch thi đấu vòng loại dày đặc kinh khủng. Đội dự thi thì đông, số tuyển thủ lại quá nhiều, muốn kết thúc trước khi mùa giải chính khởi tranh nên buộc phải đẩy nhanh lịch trình, mấy bảng đấu của đội ít tiếng tăm thường bị đẩy xuống khung giờ khuya.
Còn mấy cặp cuối nhưng ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài, chẳng còn hứng thú xem. Lúc cả nhóm sắp bảo nhau đi nghỉ thì thấy Phó Châu lén ra hiệu bằng mắt.
La Bạch Bạch như sực nhớ ra chuyện gì đó, nói với Trần Tinh Nhiên: “Anh đi ngủ trước đi Nhiên Bảo, bọn em xem một lát nữa rồi ngủ sau.”
Trần Tinh Nhiên không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu chào mọi người rồi cầm ly nước uống dở đi lên lầu.
Dương Vân Triệt liếc La Bạch Bạch và Phó Châu: “Hai người tính giở trò gì đó?”
Mấy động tác nhỏ của họ đâu qua nổi mắt anh.
Phó Châu khẽ hắng giọng: “Có chuyện cần bàn.”
“Chuyện gì mà phải giấu Tinh Nhiên vậy?”
Tiêu Nam cũng thắc mắc: “Hai người định lén đi massage đấy hả? Mà cũng đúng, Tinh Nhiên còn nhỏ, mấy vụ đó cho nhóc ấy đứng ngoài.”
“... Nghĩ gì vậy trời.”
La Bạch Bạch lườm Tiêu Nam: “Bọn em là loại người gì mà đi mấy chỗ đó hả!”
“Sắp tới sinh nhật Tinh Nhiên.”
Phó Châu lên tiếng giải đáp thắc mắc của Tiêu Nam và Dương Vân Triệt.
“Sinh nhật?”
“Sinh nhật Tinh Nhiên á?”
“Ừ, lúc nhập đội cậu ấy có điền thông tin, tôi xem ngày rồi, chính là ngày kia.”
Dương Vân Triệt đúng là chưa để ý chi tiết này.
La Bạch Bạch: “Nên phải giấu anh ấy trước, tụi mình âm thầm chuẩn bị bất ngờ, kiểu tiệc sinh nhật chẳng hạn?”
Phó Châu gật đầu: “Dù gì cũng là sinh nhật đầu tiên cậu ấy đón ở ZMD, mọi người nhớ chuẩn bị quà nhé.”
Tiêu Nam gật gù rồi chợt nhớ ra: “Mà người nhà Tinh Nhiên đâu? Vào đội lâu vậy mà chẳng thấy ai đến thăm?”
“Chuyện này...”
Phó Châu im lặng mấy giây: “Lúc làm thủ tục nhập đội, tôi có tìm hiểu. Cha mẹ cậu ấy đều mất cả rồi.”
Cả nhóm sững sờ.
Mồ côi cha mẹ...?
“Ừ, nghe nói hồi mới vào đại học Tinh Nhiên khá khép kín, hầu như không giao du với ai, chắc cú sốc này ảnh hưởng lớn lắm.” Phó Châu thở dài.
Không khí chùng xuống trong giây lát.
Không ai ngờ sau những nụ cười thường ngày, Tinh Nhiên lại mang câu chuyện nặng nề đến vậy. Tính cậu hiền lành, nói chuyện luôn tươi cười, ở cùng rất thoải mái mà không hề thấy chút u ám nào. Nghe đến đây, ai cũng thấy xót xa.
“Với lại cậu ấy gần như không còn họ hàng thân thiết.”
Phó Châu lắc đầu: “Nói cách khác, ZMD chính là nhà của cậu ấy. Nên tôi mới bảo mọi người quan tâm cậu ấy nhiều chút.”
“Bình thường tôi cũng chăm sóc Nhiên Bảo lắm mà.”
La Bạch Bạch càu nhàu: “Rõ ràng là đội trưởng mà ngày nào anh cũng chọc Nhiên Bảo phát cáu.”
“…”
Dương Vân Triệt không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng Trần Tinh Nhiên trên lầu, lòng rối như tơ vò.
“Đúng ra tôi phải nói với mọi người chuyện sinh nhật sớm hơn.”
Phó Châu thở dài. “Nhưng…”
La Bạch Bạch: “Tại sợ bọn này lộ liễu quá sao?”
“Không, bận việc quá nên quên mất.”
Phó Châu thẳng thắn thừa nhận.
“…”
“Dù sao cũng còn một ngày. Gấp thật đấy nhưng nếu chuẩn bị tử tế vẫn kịp cho cậu ấy một sinh nhật đáng nhớ, đúng không?”
“Anh đã nói vậy rồi, còn biết làm sao bây giờ.”
La Bạch Bạch bất lực: “Em đi đặt quà chọn loại giao hỏa tốc, chắc mai là đến.”
“Bánh kem với trang trí để tôi lo.” Tiêu Nam xung phong. “Nhưng tổ chức rình rang vậy chắc Nhiên Bảo sẽ nghi ngờ đấy?”
“Cho nên…”
Phó Châu chớp mắt tinh quái: “Ngày mai chúng ta tìm cách dụ cậu ấy ra ngoài, thế là xong.”
“Làm sao dụ? Không có lý do gì hết…” La Bạch Bạch lắc đầu: “Với lại em dốt khoản nói dối, Nhiên Bảo nhìn thấu ngay.”
Tiêu Nam: “Tôi cũng vậy, nói dối là đỏ tai ngay.”
Phó Châu: “Tôi y chang. Người ZMD chúng mình tư chất sáng láng, ai mà mặt dày nói dối trơn tru được.”
Nói xong, cả ba đồng loạt đưa mắt sang Dương Vân Triệt nãy giờ im lặng.
Dương Vân Triệt: “…”
Ba người nhìn tôi làm gì vậy?