28. Chương 28: Quỷ theo sát

Mầm Ác

Chương 28: Quỷ theo sát

Mầm Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Giáo sư Khương,” Thẩm Đạc ngồi đối diện bà, “Theo thỏa thuận, mỗi tháng cô phải báo cáo hoạt động của mình cho nhà họ Cận và học viện. Nhưng suốt ba tháng qua, chúng tôi không hề nhận được tin tức gì từ cô. Tôi không thể không đích thân vào núi tìm cô, hai đứa con của cô cũng lo lắm đấy.”
Khương Nhược Sơ nhạy bén nhận ra anh ta không nhắc đến Lý Diệc An, bèn hỏi: “Chồng tôi chết rồi à?”
Thẩm Đạc ngừng một chút, rồi gật đầu, “Xin giáo sư Khương đừng quá đau buồn.”
Khương Nhược Sơ lộ vẻ đau khổ, bà ngoảnh mặt đi, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Thẩm Đạc định an ủi, song bà lại khoát tay, bảo anh ta đừng nói. Bà hít sâu, cố gắng bình tĩnh rồi nói: “Tiểu Thẩm, vô cùng xin lỗi, bọn tôi đã lừa ông cụ. Biến hóa của bọn họ không thể bị khống chế, chỉ khi họ chết đi, mới có thể chôn thi thể trong quan tài gang xi măng mới áp chế được. Hãy báo tin này về, đừng tìm tôi nữa.”
Thẩm Đạc tức giận, “Nếu vậy thì nên dừng lại. Giáo sư Khương, không chỉ gia đình cô lo lắng, mà cả gia đình thuộc hạ của cô cũng thế. Mấy tháng qua họ mất tích, có gia đình định báo cảnh sát, thậm chí kiện tập đoàn Cận Thị bán hàng đa cấp…”
Khương Nhược Sơ cắt lời, “Bọn tôi không về được. Ông cụ có cao thủ, tôi tin ông ấy sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Thái độ của bà cho thấy khả năng thương lượng gần như bằng không. Thẩm Đạc im lặng một lúc, rồi đổi đề tài, “Vậy cô có thể nói cho tôi biết chuyện thôn này không?”
“Tình hình thôn Thái Tuế rất phức tạp, cậu chỉ cần nhớ rằng nấm mốc không chỉ ăn mòn thân thể, mà còn hủy hoại linh hồn. Nơi nào có nấm mốc, dân làng chết như rạ.” Khương Nhược Sơ chỉ vào cái nồi trên lò sưởi, “Đây là Ayahuasca, truyền thuyết Tát Mãn nói dùng nó có thể giao tiếp thần linh. Sách cổ 《 Ni Sơn Tát Mãn 》ghi rằng nữ vu sư Tát Mãn sau khi uống đã nhìn thấu trời, gặp được thần linh, học được thánh ca. Thành phần chủ yếu là LSD, còn có Flavonoid quý hiếm. Tôi thí nghiệm trên nhiều người, sau khi uống gây ảo giác mạnh và ham muốn tình dục nhất thời, nhưng không thấy thần giao cách cảm. Truyền thuyết phóng đại sự thật. Tuy nhiên, chúng tôi tình cờ phát hiện ra nó là thuốc giải độc ngắn để tiêu diệt nấm mốc.”
Thẩm Đạc cảm nhận mùi vị tanh hôi đắng chát còn đọng trong miệng.
“Cô cho tôi uống thứ này à?”
“Đúng. Huyết thanh miễn dịch dạng tiêm đã hết, chỉ còn thuốc giải độc đường uống này thôi. Cậu may mắn đấy. Đi mau, bọn tôi cũng phải đi. Sau khi rời đi, cậu chỉ có ba ngày an toàn. Quá thời gian này, nấm mốc sẽ nhiễm vào cậu.”
Trong đầu Thẩm Đạc đầy nghi hoặc. Mọi thứ ở đây đều kỳ lạ, những người đàn ông phía sau Khương Nhược Sơ đều mặc áo choàng trùm kín đầu, đeo mặt nạ bảo hộ, tay xỏ găng da. Tại sao họ lại như thế? Phải chăng họ là ma cà rồng sợ ánh sáng? Dù có nhiều sinh vật dị thường, Thẩm Đạc chưa bao giờ nghe nói về ma cà rồng.
Trực giác mách bảo họ đang giấu bí mật.
Thẩm Đạc vừa dò hỏi vừa lén tính cách chế họ, “Cô có lời gì muốn nhắn với Khương Dã không? Cậu ấy vẫn tìm cô, cô không muốn nói gì sao?”
Nhắc đến Khương Dã, bà thở dài, “Mấy năm nay tôi đối xử với nó như thế, chắc nó rất hận tôi. Nó đã trưởng thành, coi như tôi hoàn thành nhiệm vụ. Nói với nó tôi xin lỗi, có vài việc tôi không thể không làm. Không có tôi, cuộc sống của nó sẽ tốt hơn. Đúng rồi, tiện thể xin lỗi Diệu Diệu giùm tôi. Là tôi liên lụy bố nó. Hãy để hai anh em sống tốt, quên tôi đi.” Bà giơ tay tiễn khách, “Đi đi.”
Thẩm Đạc thở dài, “Xin lỗi, tôi cũng chẳng muốn ở cái chỗ quỷ quái này. Nhưng tôi là người của học viện, năm nay phải bầu chọn chức danh, cô cũng biết ‘thăng chức’ mà. Nếu tôi không lên phó giáo sư, năm sau phải đi trông cửa thư viện. Có vài thứ tôi cần biết, giáo sư Khương, xin đi theo tôi một chuyến.”
Vừa dứt lời, anh ta tấn công, bàn tay biến thành lưỡi kiếm, đánh vào cẳng chân tên tay sai bên cạnh. Lực của Thẩm Đạc thật đáng kinh ngạc, gần như khiến gã gãy xương. Gã quỳ xuống, đầu vừa ló ra, Thẩm Đạc tháo mặt nạ của gã. Bộ mặt thật lộ ra, anh ta sửng sốt. Đó là khuôn mặt đã thối rữa, còn có giòi bò lổm ngổm.
Những tên khác xông đến khống chế, Thẩm Đạc né tránh linh hoạt, không để chúng chạm vào mình. Anh ta liên tiếp ra đòn chém, khiến chúng bất tỉnh, lần lượt gỡ mặt nạ. Mặt họ đều thối rữa không khác gì nhau.
Thẩm Đạc đứng dậy, nhìn Khương Nhược Sơ, “Giáo sư Khương, tôi cần lời giải thích.”
Khương Nhược Sơ vẫn bình tĩnh, “Tiểu Thẩm, chỉ có quỷ mới tự do ra vào nơi quỷ hồn ngự. Nơi tôi muốn tới xa xôi, chỉ khi chết mới đến được. Cậu rất có bản lĩnh, tôi không đối phó được, đổi người vậy.”
Đổi người? Thẩm Đạc khó hiểu, trong phòng còn ai nữa?
Bà đứng lên, nhắm mắt rồi mở ra. Thẩm Đạc cảm thấy có gì đó không ổn, trong tích tắc, khí chất bà thay đổi. Đôi mắt đen lạnh lùng, mang theo thế sát phạt. Đối diện với ánh mắt ấy, anh ta cảm giác như có nòng súng nóng rát dí vào giữa hai lông mày.
Người phụ nữ nhìn đống người bất tỉnh dưới đất, nói: “Cậu cũng có tí bản lĩnh đấy.”
“Giáo sư Khương?” Thẩm Đạc cảnh giác nhìn bà.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng bước chân, mấy tên tay sai quay lại.
Có kẻ hô: “Chị Khương, thịt Thái Tuế cắt về rồi, mất ba người.”
“Được, ra ngoài chờ tôi ba giây.” Người phụ nữ ngoắc Thẩm Đạc, “Xông lên đi!”
Bả chưa nói hết, Thẩm Đạc đã ra đòn phủ đầu, lao về phía Khương Nhược Sơ. Bên ngoài đông người, chỉ cần khống chế được bà trước. Khương Nhược Sơ lặng lẽ đứng đó, lạnh lùng nhìn anh ta tới gần. Khi anh ta cách bà ba bước, bà nghiêng người né đòn, đá mạnh vào bụng, rồi tung cú húc đầu vào trán.
Mắt Thẩm Đạc tối sầm, cảnh tượng cuối cùng là nụ cười khinh thường của Khương Nhược Sơ.
Chuyện sau đó Thẩm Đạc không rõ, tỉnh dậy thì không thấy họ đâu. Anh ta nói với Khương Dã: “Sau khi tỉnh, tôi định ở lại tìm hiểu họ làm gì, thịt Thái Tuế là gì. Đêm xuống, nơi này xuất hiện nhiều sinh vật dị thường. Tôi cải trang thành người rơm, cố gắng đục nước béo cò. Hôm nay là ngày thứ hai uống thuốc, định rời đi, ai ngờ gặp họ.”
Khương Dã hiểu ra, Lưu Bội nói Thẩm Đạc chết, chắc là bị ngụy trang của Thẩm Đạc lừa.
Thẩm Đạc truyền lại lời của Khương Nhược Sơ, Khương Dã nghe xong tức giận không nói nên lời. “Cái gì mà không thể không làm? Một lời xin lỗi là có thể vứt cậu sau đầu à? Bà muốn làm gì? Bà chưa từng quan tâm cậu, sinh cậu ra làm gì?”
Khương Dã cố gắng bình tĩnh, hỏi: “Tại sao anh không tìm bọn tôi?”
Thẩm Đạc nhìn cậu chằm chằm, hỏi ngược: “Cậu biết cái gì đi theo bên cạnh cậu không?”
Khương Dã nhíu mày, “Nghĩa là sao?”
Thẩm Đạc chỉ vào đầu lâu treo dưới, “Quan sát mấy ngày, đầu tế ở thôn này đều treo ở đây, mỗi cái có bảng tên. Tôi nghe nhóm cậu có Y Lạp Lặc, xem đầu này tên gì.”
Anh ta lấy một cái đầu nhỏ hơn, hình như đầu trẻ con. Gỡ bảng tên, đưa cho Khương Dã. Trên đó viết Y Lạp Lặc, tám tuổi.
“Khương Dã, bên cạnh cậu có người chết đi theo.” Thẩm Đạc nghiêm nghị, “Cậu không cảm thấy quen à? Con quỷ này dùng mặt nam diễn viên GV. Nếu không xem video, tôi cũng không nhận ra.”
Khương Dã chợt nhớ, Y Lạp Lặc giống nam diễn viên GV trong quảng cáo be bé của tài liệu Cận Phi Trạch. Những ngày qua, Y Lạp Lặc luôn né Cận Phi Trạch, sợ hãi như quỷ khác.
Khương Dã nhớ con rối gỗ của Y Lạp Lặc, câu chuyện Hoắc Ngang kể khác. Cậu hiểu ra. Lấy đầu trong tay Thẩm Đạc bỏ vào ba lô, rồi lấy đầu Lưu Bội.
Thẩm Đạc không hiểu, hỏi: “Cậu lấy đầu họ làm gì?”
Khương Dã không trả lời, định cất hai đầu vào túi. Ba lô không đủ, gọi Cận Phi Trạch ném lên.
Cận Phi Trạch từ chối, “Dơ quá, tớ không chịu.”
“Chừng nào ra ngoài mua cái mới.”
Cận Phi Trạch quăng ba lô lên lầu, Khương Dã chụp lấy, nhét đầu Lưu Bội vào.
Cận Phi Trạch nói: “Cậu tự mang.”
Khương Dã: “…”
Cậu đành lưng ôm, bụng bế.
Thẩm Đạc giục: “Được rồi, chạy mau.”
“Tôi muốn tìm Hoắc Ngang.” Khương Dã cố chấp.
Thẩm Đạc tức muốn hộc máu, “Cậu định đi đâu?”
“Ơ?” Giọng Cận Phi Trạch vọng lên, “Hình như bên ngoài có người.”
“Đừng hành động hấp tấp!” Thẩm Đạc ra lệnh.
Cận Phi Trạch làm ngơ, xách súng bắn đinh ra khỏi nhà sàn.
Thẩm Đạc: “…”
Có ai nghe lời mình không?
Khương Dã và Thẩm Đạc ôm cột trèo xuống, chạy theo lối Cận Phi Trạch rời đi. Họ lao ra cửa thì thấy Cận Phi Trạch đứng lạnh lùng ở hành lang, Bạch Niệm Từ vác ba lô thở hổn hển. Khương Dã nhìn Cận Phi Trạch vài lần, hắn lúc nào cũng tươi cười, giờ lạnh lùng không chút biểu cảm, cực kỳ bất thường. Hắn đêm nay quá táo bạo, suýt giết Hoắc Ngang và Thẩm Đạc. Chẳng lẽ vì ăn hết bánh sơn tra?
“Tiểu Dã, cuối cùng tìm được cháu.” Bạch Niệm Từ vừa lau mồ hôi vừa nói, “Sau khi chú quay về xem định vị, phát hiện các cháu không vào thôn thì đi tìm. Nếu không mẹ cháu đi rồi, chú không thể đứng nhìn chuyện xảy ra.”
Bạch Niệm Từ đưa thiết bị đầu cuối cho Khương Dã và Cận Phi Trạch, Khương Dã thở phào. Có thiết bị, có thể tra định vị Hoắc Ngang và Y Lạp Lặc.
“Vị này là?” Bạch Niệm Từ nhìn Thẩm Đạc.
“Xin chào, tôi nghiên cứu sinh vật, tên Thẩm Đạc.” Thẩm Đạc bắt tay với y.
Bạch Niệm Từ ngộ ra, “Hóa ra cậu chính là thầy Thẩm mà Tiểu Dã nhắc đến, cậu còn sống, tốt quá.” Y lặng lẽ đến gần Khương Dã, hỏi: “Tiểu Dã, cháu xác định anh ta chưa?”
Khương Dã gật đầu.
“Vậy thì tốt.” Y thở hắt ra.
Khương Dã mở thiết bị, định vị Y Lạp Lặc biến mất, Hoắc Ngang ở căn nhà sàn gần đó, nhưng nhịp tim, huyết áp “Không đo được”. Khương Dã nhớ căn nhà sàn này, ban ngày họ đi qua.
Thẩm Đạc thấy không ngăn được, nói: “Tốt nhất nhỏ giọng. Thôn Thái Tuế ngày và đêm là hai thế giới khác nhau, tôi nghi chiều không gian khác xâm nhập vào thôn lúc nửa đêm.”
Đêm, thôn Thái Tuế yên tĩnh như nghĩa địa, ánh đèn thoắt ẩn thoắt hiện như ma trơi. Mọi người rón rén lẻn vào căn nhà sàn ban ngày đi qua. Thẩm Đạc dẫn đầu, Khương Dã theo sau, Bạch Niệm Từ, Cận Phi Trạch bọc hậu. Trên vách gỗ lầu 2 treo lịch vạn niên, số ngừng ở 2005. Khương Dã chú ý nấm mốc trên tường. Cậu quay lại, Cận Phi Trạch đi sau, khuôn mặt vô cảm.
Họ lên lầu 3, tìm thấy định vị Hoắc Ngang. Mọi người im lặng, dưới đất không có Hoắc Ngang mà chỉ có vòng định vị vệ tinh và khúc thịt đầm đìa, trên mọc lông đen.
***
Tác giả có lời:
Tóm lại: Thẩm Đạc chưa chết, Y Lạp Lặc là quỷ.
Thẩm Đạc: Tôi “tình cờ” xem GV của Y Lạp Lặc.