84. Chương 84: Ngoại truyện 3: Nghiêm Uyển (Phần 1)

Mãn Môn Sao Trảm - Thập Vỹ Thỏ

Chương 84: Ngoại truyện 3: Nghiêm Uyển (Phần 1)

Mãn Môn Sao Trảm - Thập Vỹ Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bệ hạ…” Hoạn quan vội vàng tiến lên đón, vẻ mặt đầy lo lắng.
Lương Việt mơ màng ngẩng đầu lên nhìn tẩm điện trống trải, tay hắn cầm bản đồ quân sự, không biết mình đã về từ Diệp gia bằng cách nào, như thể hồn phách đã rời khỏi thể xác, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch bước đi giữa trời đất.
Bước chân hắn loạng choạng, yếu ớt xua tay. Hoạn quan do dự muốn tiến lên đỡ, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, lo lắng rời khỏi tẩm điện và đóng cửa phòng. Bệnh đau đầu của Thánh thượng lại tái phát rồi ư?
Lương Việt đi đến bên thành giường, đưa tay vịn vào khung giường, từ từ ngồi xuống. Tấm bản đồ trong tay đã nhàu nát, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng, những dòng chữ thanh tú, xinh đẹp ấy đã khắc sâu vào tâm trí hắn.
Hắn khẽ lẩm bẩm: “Tên ta là Nghiêm Uyển, sinh năm Cảnh Hữu thứ mười sáu, là trưởng nữ của Trung Dũng Hầu Nghiêm gia, có huynh trưởng Nghiêm Sơn Hà, bào đệ Nghiêm Đan Thanh. Năm đến tuổi cập kê, Bắc Yến bắt đầu rục rịch, chiến sự biên giới sắp bùng nổ, phụ mẫu đưa ta về kinh trước, được gửi gắm cho Triệu Lan Quân, bạn thân của tổ mẫu, chăm sóc.” “Năm Cảnh Hữu thứ ba mươi lăm, gả cho Dụ Vương Lương Việt làm thê tử, cùng năm đó phò tá Lương Việt đăng cơ, được sắc phong làm Hoàng hậu…”
Giọng nói khàn đặc của Lương Việt nhỏ dần rồi tắt hẳn, trước mắt đã bị màn lệ che khuất tầm nhìn. Trong cơn mông lung, dường như hắn nhìn thấy một nữ tử đang đứng ngay trước mặt, mỉm cười dịu dàng nhìn hắn. Không nhìn rõ dung mạo, không nhớ nổi hình dáng, nhưng cảm giác quen thuộc ấy lại khắc sâu vào tận xương tủy, vĩnh viễn không quên.
“A Uyển…”
Lương Việt khó khăn thốt lên, vô thức vươn tay tới, nhưng khi nước mắt lăn dài, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, tay hắn chạm vào khoảng không, bóng hình kia biến mất hoàn toàn. Ánh sáng vừa nhen nhóm trong mắt hắn dần tắt lịm, nghẹn ngào không thốt nên lời.
Đó là thê tử của hắn, Hoàng hậu của hắn, người quan trọng nhất trong cuộc đời Lương Việt, vậy mà hắn lại quên nàng không còn chút ký ức nào. Trời xanh thật tàn nhẫn, cướp đi thê tử của hắn, lại cướp đi cả ký ức về nàng, những tháng năm họ nương tựa vào nhau, quen biết rồi yêu thương nhau ấy… đều bị xóa sạch.
Nàng đã làm nhiều việc như vậy, nàng rõ ràng đã từng tồn tại. Trong tẩm điện trống trải, Lương Việt ôm chặt cuốn bút ký trước ngực, ngã xuống giường, tiếng khóc bi ai và tuyệt vọng vang vọng khắp tẩm điện, nước mắt hắn lăn dài xuống thái dương, thấm ướt gối. Hắn liều mạng nhớ lại, cơn đau xé ruột xé gan ập đến khiến ý thức mơ hồ, nhưng vẫn không thể nào nhớ ra.
Hắn dường như đang từng chút, từng chút một chìm sâu vào bóng tối vô tận, bước trên con đường đã qua, tìm kiếm lối về.
*
Nghiêm Uyển quen biết Lương Việt như thế nào? Là quen biết từ thuở niên thiếu.
Khi ấy Lương Việt vẫn còn là Thế tử, mùa đông năm nào cũng phải theo Tiên Dụ Vương về kinh yết kiến Hiến Tông. Nói là yết kiến, nhưng thực chất là những ngày tháng Hiến Tông tìm cách hành hạ cha con Dụ Vương.
Tiên Dụ Vương đã nếm trải đủ mọi sự đời, thấu hiểu lòng người ấm lạnh, dặn dò Lương Việt phải nhẫn nhịn. Nhẫn thì sống, không nhẫn thì chết.
Trong ký ức từ nhỏ của Lương Việt, hắn rất không thích phương Bắc, bởi vì mùa đông nơi đó rất lạnh. Những cột băng treo dưới mái hiên, tuyết rơi đầy trời không ngớt, tường đỏ ngói xanh mà không dám ngẩng đầu nhìn… Hắn đứng trong Ngự hoa viên run lẩy bẩy, lại bị người ta đẩy xuống nước, vùng vẫy trong vô vọng. Trên bờ, đám con cái của sủng thần Hiến Tông cười hi hi ha ha, nhìn hắn như một con vịt què đang giãy giụa dưới nước.
“Các người đang làm gì vậy?!”
Một tiếng quát non nớt vang lên, cùng với đó là một ma ma chạy tới kéo hắn lên bờ. Bộ y phục sạch sẽ ấm áp, bát canh gừng được cung nhân mang tới, đó là lần đầu tiên Lương Việt cảm nhận được một ngày đông ấm áp đến vậy trong suốt thời niên thiếu của mình.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nghiêm Uyển khi còn nhỏ đang khoác áo choàng lông cáo, lớn tiếng quát mắng những kẻ trên bờ. Nàng đanh mặt lại, vạch trần từng lỗi lầm của đám người kia.
Nhiều năm sau này, Lương Việt vẫn nhớ rõ mồn một.
Thời gian trôi đi, cái lạnh của nước hồ thì hắn lại quên mất, chỉ còn nhớ rõ cảnh Nghiêm Uyển dẫn chứng kinh điển, răn dạy đám người kia đến mức không thốt nên lời.
Nghiêm Uyển nhỏ tuổi hơn hắn.
Nhưng Nghiêm Uyển thời niên thiếu đã không phải dạng dễ bắt nạt. Nếu có kẻ dựa vào sự ngầm đồng ý của Thánh thượng mà muốn phản bác, thì tiểu Nghiêm Đan Thanh, đứa trẻ bừa bãi ngang ngược, coi trời bằng vung ấy, sẽ như một tràng pháo xông ra, tay cầm một cây gậy gỗ, khua khoắng loạn xạ về phía đám thiếu niên kia, ép bọn họ phải chạy tán loạn.
Bọn họ một người “giảng đạo lý”, một người “dùng vũ lực”, phối hợp vô cùng ăn ý. Cho dù là Thánh thượng nhìn hai đứa trẻ, lại nghĩ đến Nghiêm gia, cuối cùng cũng chỉ lắc đầu không nói thêm gì.
Năm đó là mùa đông ấm áp nhất trong ký ức tuổi thơ của Lương Việt. Những cột băng nhọn không phải là hung khí để đâm người, mà là “bia ngắm” để bọn họ tỉ thí võ nghệ, tuyết rơi đầy trời cũng không chỉ mang đến giá lạnh mà còn có thể đắp người tuyết, chơi ném tuyết, băng trên mặt hồ có thể trượt, chỉ cần trượt một cái là đã đi rất xa…
Ánh mắt Lương Việt cứ thế dõi theo Nghiêm Uyển.
Khi còn nhỏ, chưa hiểu tình yêu, Lương Việt cảm thấy Nghiêm Uyển rất tốt, biết bảo vệ hắn. Nghiêm Uyển lại cảm thấy Lương Việt có tính tình tốt, ngày thường nàng bị đệ đệ chọc tức đến mức nổi trận lôi đình, nhưng Lương Việt lại luôn cười hiền lành, có thể dỗ dành họ vui vẻ.
Cho dù những đứa trẻ khác không chơi cùng Lương Việt cũng không sao, Nghiêm Uyển dẫn theo Nghiêm Đan Thanh, cùng với Diệp Trường Minh, ba người họ đã đủ náo nhiệt rồi.
Huống chi, còn có tiểu muội muội Diệp Tích Nhân đáng yêu, đầu tết hai bím tóc chổng ngược lên trời, đi đường chưa vững lại cứ lắc lư lẽo đẽo chạy theo sau lưng họ, đi một bước lại ngã một cái…
Thời niên thiếu thật sự rất tươi đẹp.
Mùa đông vào kinh, không còn là nỗi sợ hãi và kinh hoàng ngập tràn trong lòng hắn nữa, hắn dần dần nảy sinh sự mong chờ.
Chỉ tiếc, sau này Hiến Tông ngày càng vô đạo và cố chấp, cho rằng Thế tử Dụ Vương qua lại quá gần với Nghiêm gia, bèn không cho phép Dụ Vương cùng gia quyến về kinh nữa, Nghiêm gia cũng đưa Nghiêm Uyển về biên quan, không còn gặp lại.
Ngày xe ngựa chia ly ấy, bọn họ ở trên xe ngậm ngùi nói lời từ biệt, hẹn ngày sau tái ngộ. Trước cổng Bắc Đô, Diệp Tích Nhân được Diệp Trường Minh bế trên tay khóc như mưa.
Lương Việt buông rèm xe xuống, tay cầm chiếc khăn tay thêu chữ “Uyển”, ngồi trong xe lặng lẽ rơi lệ.
Tiên Dụ Vương xoa đầu hắn, khẽ nói: “Các con tuổi còn nhỏ, đợi đến khi lớn hơn một chút, đợi thế hệ bọn ta đều khuất núi rồi, ân oán kết thúc, có lẽ…”
Những lời phía sau ông không nói tiếp nữa, Lương Việt cũng không nhớ rõ, điều hắn có thể nhớ lại chỉ là nỗi buồn lúc chia ly.
Tính tình Nghiêm Uyển phóng khoáng, tuy không nỡ, nhưng nàng càng muốn cùng phụ mẫu đến biên quan phương Bắc trời cao biển rộng, chứ không phải ở lại kinh thành bị giam mình trong chốn khuê phòng.
Khi đó bọn họ chia ly, mong chờ ngày tái ngộ.
Cánh nhạn bay qua hai miền Nam Bắc, những năm đó bọn họ thư từ qua lại.
Nghiêm Uyển biết rõ phong cảnh sông hộ thành, cảnh sắc phương Nam, Lương Việt hiểu rõ thảo nguyên phương Bắc rộng lớn, biên quan bao la. Trong từng bức thư, bọn họ chỉ đàm cổ luận kim, không nhắc đến tình yêu, nhưng thời gian thấm thoắt thoi đưa, cả hai ăn ý, một người không cưới thê tử, một người chẳng thành thân…
Nam Đô!
“Ta và nàng, rồi sẽ gặp lại.” Lương Việt nhìn về phương Bắc.
Nghiêm Uyển ngoảnh đầu nhìn về phương Nam: “Rồi sẽ gặp lại, ta và chàng.”
Thế nhưng, bọn họ đều không thể ngờ tới.
Gặp lại nhau, là khi triều đình vội vã dời xuống phía Nam, Nghiêm Uyển trải qua mấy lần luân hồi, tắm máu thành trì, tử thủ, mưu tính kế sách, mới cuối cùng đưa được Tiểu Hoàng đế đến nơi an toàn.
Niềm vui sướng khi tái ngộ lúc ấy đã bị sự nặng nề và đau khổ của quốc nạn đang ập đến làm cho phai nhạt.
Ngày hôm đó, Nghiêm Uyển nếm trải gió sương và khổ đau, khi đi đến bên ngoài Nam Đô, Lương Việt, lúc này đã là Dụ Vương, dẫn người phi ngựa lao tới, cả triều đình dọc đường đi đến đây đã vô cùng nhếch nhác, thảm hại, mà phương Nam là địa bàn của Dụ Vương, triều đại có thể đổi thay chỉ trong một khoảnh khắc…
Nàng gần như theo bản năng chắn trước xe vua của Tiểu Hoàng đế, ánh mắt đầy phòng bị.
Lương Việt không chú ý, hoặc là đã nhìn thấy nhưng hắn không để tâm.
Hắn chỉ phi thân xuống ngựa, tháo giáp bỏ đao, sau đó giữa đám đông, thoáng cái hắn đã nhìn thấy nàng, nở một nụ cười rạng rỡ, vung tay áo rồi quỳ rạp xuống đất. “Thần Dụ Vương Lương Việt, cung nghênh Thánh thượng nhập Nam Đô!” Cái quỳ này của Lương Việt chính là thái độ của hắn.
Nghiêm Uyển thở phào nhẹ nhõm, lại có chút giận bản thân vì đã nghi ngờ. Nàng đã không còn giống như trước kia, nhưng trong mắt Lương Việt vẫn chỉ có mình nàng, nhận ra sự thay đổi ở nàng, hắn thấp thỏm lo lắng hỏi: “A Uyển, có phải là… trách ta không ở bên cạnh nàng?”
A Uyển đã trải qua nhiều chuyện như vậy, Nghiêm gia gặp hết tai ương này đến tai ương khác, nàng mất đi từng người thân yêu một, còn hắn lại trấn thủ ở phương Nam, vẫn chưa từng phải chịu đau thương.
“Đương nhiên là không phải.” Nghiêm Uyển lập tức lắc đầu, ánh mắt trong trẻo, “Nếu trước đó chàng đến Kinh đô, Tiên hoàng chắc chắn sẽ cho rằng chàng có mưu đồ bất chính, sẽ không để chàng sống sót. Chàng ở lại phương Nam, vì chúng ta mà thu gom từng đợt quân lương, ổn định cục diện miền Nam, đây mới là quyết định đúng đắn nhất.”
Lương Việt không phải là không làm gì cả. Dù là ở biên quan hay Bắc Đô, lương thảo mà hắn gửi tới luôn là hy vọng trong lúc tuyệt vọng nhất, mỗi khi Nghiêm Uyển nhớ tới, trong lòng nàng đều cảm thấy vô cùng ấm áp.
Lương Việt nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lại nở trên môi hắn. Cuối cùng, họ cũng đã gặp lại nhau.
Ở tại Nam Đô, Nghiêm Uyển lại trải qua vòng lặp hai lần, Lương Việt mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, bèn hỏi nàng, Nghiêm Uyển khựng lại, đột nhiên thử kể ra chuyện về vòng lặp thời gian.
Nàng ngỡ rằng Lương Việt sẽ không tin, sẽ cho rằng nàng điên rồi, nào ngờ Lương Việt, sau khoảnh khắc ngẩn người, đột nhiên ôm chầm nàng vào lòng, xoa đầu nàng, xót xa đến mức rơi lệ.
Trong khoảnh khắc ấy, hốc mắt Nghiêm Uyển đỏ hoe. Nàng biết, nàng đã có người đồng hành, cho dù người đồng hành của nàng sau khi vòng lặp bắt đầu lại sẽ quên mất nàng, nhưng chỉ cần nàng nói, hắn sẽ tin. Nàng nói một lần, hắn tin một lần, nàng nói ngàn lần, hắn tin ngàn lần, cùng nàng đi qua những tao ngộ ly kỳ này.
Họ đều không biết rằng, trong những thế giới mà Nghiêm Uyển trải qua đầy rẫy giết chóc ấy, vị Dụ Vương điện hạ vốn không biết võ công, không thạo chiến trận, vừa nhận được tin tức đã lập tức tập hợp một đội quân phương Nam, không chút do dự lao vào quân Bắc Yến của Xích Trản Lan Sách… Để rồi sau đó, tựa như châu chấu đá xe, bị nghiền nát dưới gót sắt Bắc Yến, hết lần này đến lần khác.
Vòng lặp vừa bắt đầu, Lương Việt sẽ quên sạch sành sanh, sau này, có lẽ vì quá đau lòng khi Nghiêm Uyển phải một mình gánh chịu những điều này, mỗi lần lặp lại dần dần lưu lại chút dấu vết. Tuy vẫn không có ký ức trọn vẹn, nhưng trong đầu hắn lại thoáng hiện lên những mảnh vỡ về chuyện họ đã cùng nhau trải qua.
Lương Việt không quyết đoán bằng Nghiêm Uyển, nhưng sau khi trưởng thành hắn đã không còn để Nghiêm Uyển phải che chở cho mình nữa. Nam Đô là nơi hắn đã sống nhiều năm, hắn có thể đứng bên cạnh Nghiêm Uyển, cùng nàng đón nhận mọi phong ba bão táp.
Những tháng ngày tuyệt vọng nhưng đong đầy tình yêu ấy, khi Nghiêm Uyển ngoảnh đầu nhìn lại vẫn cảm thấy tận sâu đáy lòng vẫn còn vương hơi ấm, chống đỡ cho nàng kiên trì bước tiếp hết lần này đến lần khác, trải qua thất bại rồi lại bắt đầu từ đầu. Lương Việt cũng vậy.
Lần luân hồi thứ mười hai, Nghiêm Uyển quyết định phò tá Lương Việt. Hắn không phải là một vị Hoàng đế quá đỗi kiệt xuất, văn thao võ lược đều chỉ ở mức trung bình, nhưng hắn nguyện ý vì non sông đất nước này mà đưa ra những lựa chọn có lợi nhất, cũng có thể gồng mình gánh vác mọi áp lực và sóng gió.
Thế là, Lương Việt trở thành Hoàng đế Đại Lương, Nghiêm Uyển trở thành Hoàng hậu Đại Lương. Hắn khoác lên mình bộ Cổn phục, dưới sự bầu bạn của Nghiêm Uyển, học cách làm một bậc đế vương, tiếp tục cứu vãn thế gian đang trên đà sụp đổ này.
Cả cuộc đời này, Lương Việt chỉ nảy sinh bất đồng với Nghiêm Uyển đúng một lần duy nhất, cũng là lần cuối cùng.
Đó là lần luân hồi thứ mười lăm của Nghiêm Uyển, nàng đã ở trong trạng thái nửa vô hình, chỉ cần không lên tiếng thì sẽ chẳng ai chú ý đến nàng. Lương Việt cảm thấy có điều không đúng, bèn ép nàng phải nói ra sự thật một lần nữa, và vì thế họ đã đưa ra những lựa chọn khác nhau.
Nghiêm Uyển muốn Xích Trản Lan Sách vào kinh để bắt hắn lại, giúp Xuân Trú giành lấy thắng lợi. Lương Việt lại muốn thiên hạ thái bình, muốn một cuộc hòa đàm thật sự, chấm dứt triệt để mọi rủi ro, không cho phép có bất kỳ khả năng thất bại nào nữa. Bọn họ tranh cãi một trận kịch liệt, đành phải để Xích Trản Lan Sách vào Nam Đô trước rồi mới bàn bạc tiếp…
Cũng giống như những trải nghiệm trước đó trong vòng luân hồi của Diệp Tích Nhân, triều đình không thể hiểu nổi tại sao Xích Trản Lan Sách lại muốn giả vờ hòa đàm?
Sự bất đồng của họ nảy sinh từ đây và điểm yếu cũng lộ ra từ chính chỗ này.
Xích Trản Lan Sách xưa nay luôn là kẻ mưu toan tính kế tường tận, nhìn thấu mọi sự, thông minh tột đỉnh, là kẻ có thể lập tức nắm thóp điểm yếu để đột phá!
Trong lần luân hồi này, Xích Trản Lan Sách vốn chẳng chiếm được bao nhiêu ưu thế, nhưng hắn đã nắm được sự bất đồng giữa Lương Việt và Nghiêm Uyển. Nghiêm Uyển muốn bắt Xích Trản Lan Sách để giúp Nghiêm Đan Thanh nắm chắc phần thắng hơn, còn Lương Việt chỉ muốn Nghiêm Uyển được sống.
Xích Trản Lan Sách vào Nam Đô không phải là nghị hòa mà là cầu hòa. Khác hẳn với hơn hai mươi lần luân hồi của Diệp Tích Nhân, Tưởng Du nắm lấy lợi thế của Đại Lương, ép Xích Trản Lan Sách phải chấp nhận vô số điều kiện, trong khi tiền tuyến vẫn đang tiếp tục giao tranh.
Trong lần luân hồi ấy, đối mặt với cục diện không thể xoay chuyển và thân xác không còn sống được bao lâu của mình, việc Xích Trản Lan Sách vào Nam Đô có phải thật tâm muốn hòa đàm hay không… đã không còn cách nào kiểm chứng.
Nhưng Nghiêm Đan Thanh vẫn đang ở Bắc Đô, đại quân đang áp sát quân Bắc Yến. Xích Trản Lan Sách là kẻ đi cầu hòa, Đại Lương không cần phải đưa ra bất kỳ quyết định nào gây tổn hại cho mình, là Bắc Yến từng bước nhượng bộ, hiệp ước chỉ có lợi cho Đại Lương.
Nghiêm Uyển đã trải qua mười bốn lần luân hồi trước đó, từng chứng kiến người nhà bỏ mạng, nỗi hận thù của nàng đối với Xích Trản Lan Sách sâu sắc hơn bất cứ ai. Hơn nữa, loại người như hắn nếu để sống sót, ai biết được hắn sẽ còn toan tính điều gì?
Nghiêm Uyển không ngăn cản được Lương Việt hòa đàm. Ngày mùng Ba tháng Ba, dưới sự giúp đỡ của hai huynh muội Diệp Trường Minh và Diệp Tích Nhân, nàng liên kết với thế lực của riêng mình, định ám sát Xích Trản Lan Sách.
Thế nhưng, Xích Trản Lan Sách đã nhìn ra sự bất đồng của họ nên chỉ đợi nàng ra tay. Lục Thiên lâm thời phản bội, đầu quân cho Bắc Yến, khiến Nghiêm Uyển ngược lại rơi vào bẫy…
“Buông nàng ấy ra!” Lương Việt nổi trận lôi đình, lao về phía sứ quán Bắc Yến.
Xích Trản Lan Sách xõa tóc, cười lớn: “Được thôi, nhưng ta muốn hòa đàm. Hãy bảo Nghiêm Đan Thanh lui binh, bảo hắn trở về, thả quân Bắc Yến chúng ta quay về, ký vào văn thư hòa đàm!”
“Nằm mơ!” Nghiêm Uyển nghiến răng nghiến lợi, “Bắc Yến các ngươi đã là nỏ mạnh hết đà, Đại Lương tuyệt đối không thể lui binh. Lũ giặc Yến các ngươi, đáng chết!”
Nàng nhìn về phía Lương Việt, ánh mắt sắc bén: “A Việt, Đại Lương ta nay đang chiếm ưu thế hơn. Hoàng hậu Đại Lương chết trong tay Xích Trản Lan Sách hắn, đây chính là lý do tốt nhất để giết hắn. Chàng hãy nhớ kỹ, trục xuất giặc Yến, bảo vệ Đại Lương ta!”
Xích Trản Lan Sách ngửa mặt lên trời cười lớn, một thanh đao kề sát cổ nàng. Hắn ho khan hai tiếng, khóe miệng rỉ máu, giọng nói khàn đặc: “Ngươi cảm thấy đồng quy vu tận với ta là rất có lợi sao? E rằng không hẳn là vậy đâu. Với cái năng lực biết trước tương lai kia của ngươi, mạng của ngươi và mạng của ta có thể giống nhau sao? Nếu ngươi chết rồi, liệu mọi thứ có thật sự kết thúc không?”
Nghiêm Uyển sững sờ. Nàng không thể tin nổi mà nhìn về phía Xích Trản Lan Sách.
Kẻ điên trước mắt này từ những lần thất bại từng bước trước đó, đã suy đoán ra rằng Đại Lương có người “biết trước tương lai”. Hắn lại đích thân vào Nam Đô, từ những điểm bất thường trong các lần luân hồi, sự bất đồng giữa Lương Việt và Nghiêm Uyển, cũng như sự quan tâm của Lương Việt dành cho Nghiêm Uyển… mà nhìn thấu được một phần chân tướng.
Hắn khóa mục tiêu vào người Nghiêm Uyển, dán chặt mắt vào nàng. Bởi vì hắn biết, đây là “cửa ải khó khăn” hắn cần đột phá, nhưng cũng chính là “cơ hội sống còn” của Bắc Yến.
“Lương Hoàng, ngươi nỡ để nàng ấy chết cùng ta sao?” Giọng nói của Xích Trản Lan Sách đầy vẻ dụ dỗ, ánh mắt lại vô cùng chân thành, “Ta chỉ muốn hòa đàm, ta bị bệnh tim nghiêm trọng, là thân xác sắp chết, Bắc Yến không có ta thì định sẵn chẳng thể tồn tại lâu dài. Ta chỉ cầu còn có thể bảo toàn cho họ, Đại Lương muốn điều kiện gì, ta đều đáp ứng…”
Nghiêm Uyển gấp gáp muốn nói điều gì đó, nhưng Mạc Lặc đã đánh nàng ngất đi.