Chương 11: Lễ Kỷ Niệm Thành Lập

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 11: Lễ Kỷ Niệm Thành Lập

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì hôm sau còn phải đi làm, họ ăn trưa xong liền trở về.
+++
Chuyến đi chơi núi lần này đã kéo gần mối quan hệ giữa Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên không ít. Với chủ đề chung là đứa bé, hai người cuối cùng cũng có thể cùng nhau ăn tối, trò chuyện vài câu.
Thế nhưng, gần đây Thẩm Minh Xuyên lại càng phải đi sớm về muộn hơn, nguyên nhân là vì ngày kỷ niệm thành lập tập đoàn Viễn Tông của nhà họ Thẩm đang đến gần.
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập hằng năm của Viễn Tông không chỉ có toàn thể nhân viên tham dự, mà còn có các đối tác, những khách hàng lớn, cùng những vị khách quý có quan hệ mật thiết như Kỷ Thừa An. Khung cảnh buổi tiệc vô cùng hoành tráng, được xem là sự kiện đỉnh cao nhất trong năm.
Ôn Nhiên là phu nhân của tổng giám đốc, vì vậy hằng năm đều phải tham dự tiệc kỷ niệm thành lập, năm nay cũng không ngoại lệ.
Thẩm Minh Xuyên kết thúc công việc buổi sáng liền trở về nhà để trang điểm và thay quần áo. Chuyên gia trang điểm và chuyên gia tạo hình đã có mặt sẵn, những bộ vest đôi cũng được may xong từ sớm. Có lẽ vì Ôn Nhiên là một ngôi sao, nên Thẩm Minh Xuyên đã chuẩn bị xong từ lâu mà cậu vẫn chưa ra.
Dù là một người đàn ông thẳng thắn và ít chú ý đến vẻ ngoài như Thẩm Minh Xuyên, nhưng khi nhìn thấy Ôn Nhiên bước ra, ánh mắt hắn cũng không khỏi sáng lên một chút.
Để phù hợp với một Thẩm Minh Xuyên trầm ổn và chín chắn, cách ăn mặc của Ôn Nhiên mỗi lần tham dự tiệc kỷ niệm đều rất đúng mực (*). Cậu thường diện một bộ vest chỉnh tề, tóc vuốt keo gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ thần thái rạng rỡ, đơn giản nhưng không kém phần trang nhã.
(*) Đúng mực, theo quy chuẩn.
Khi cậu và Thẩm Minh Xuyên khoác lên mình những bộ vest đôi, mỗi lần bước trên thảm đỏ đều nhận được những tiếng reo hò chói tai.
Năm nay, Ôn Nhiên không diện những bộ vest màu xám nhạt hay trắng như mọi khi, mà thay vào đó là một bộ vest màu vàng hồng (*). So với vẻ kín đáo của những năm trước, tạo hình lần này có xu hướng cởi mở hơn, không quá khoa trương nhưng rất thời thượng. Cộng thêm diện mạo xuất sắc của cậu, cách ăn mặc này bất ngờ lại cực kỳ thu hút ánh nhìn của mọi người.
(*) Đoạn này nếu dịch hẳn ra mình thấy không hay lắm nên để tên màu bằng tiếng Anh nhé.
Thẩm Minh Xuyên vừa rồi còn hơi bực bội vì không hiểu sao cà vạt của mình lại có màu sắc có vẻ nữ tính như vậy, hóa ra là để phối với bộ vest của Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên bước đến trước mặt Thẩm Minh Xuyên, tạo dáng rồi hỏi: "Thế nào, em có đẹp trai không, có đủ để anh nở mày nở mặt chưa, Thẩm tiên sinh?"
"Rất đẹp," Thẩm Minh Xuyên chìa tay ra trước mặt cậu, "Đi thôi, điện hạ của anh."
Ôn Nhiên nắm lấy tay Thẩm Minh Xuyên, cả hai dắt tay nhau rời đi, khiến toàn bộ nhân viên trong phòng không khỏi chói mắt.
Hai người bước trên thảm đỏ, không ngoài dự đoán, lại khiến đám đông reo hò không ngớt. Ở đó có không ít fan của Ôn Nhiên; được ở gần để theo dõi thần tượng kiêm phu nhân của tổng giám đốc, họ không thể không phấn khích. Bầu không khí toàn bộ hội trường đều được đẩy lên cao trào.
Ôn Nhiên mỉm cười chào hỏi mọi người, rồi kề tai Thẩm Minh Xuyên thì thầm: "Quy mô công ty của anh năm nay lại lớn mạnh hơn so với năm trước rồi."
"Cũng ổn, vẫn tăng trưởng như cũ thôi," Thẩm Minh Xuyên khiêm tốn đáp, trêu chọc lại cậu: "Phu nhân đã vừa lòng với một mảnh giang sơn thế này chưa vậy?"
"Nói chung là cũng được, dù sao thì hành trình của tôi là biển sao." (*)
(*) Đây là lời thoại của bộ phim The legend of galactic heroes.
"..........." Thẩm Minh Xuyên bị cậu chọc cười, "Cậu cũng giỏi thật đấy nhỉ."
"Tất nhiên rồi."
Cảnh tượng hai người khẽ thì thầm với nhau một lần nữa lại tạo ra một làn sóng reo hò chói tai. Tổng giám đốc và phu nhân, hằng năm đều ân ái như vậy đó!
Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên ngồi ở bàn chính. Những người có thể ngồi ở bàn này đều là những nhân vật không chỉ giàu có mà còn cao quý, tùy tiện nhắc đến một cái tên cũng đủ để khiến người khác phải nể trọng. Lần đầu tiên Ôn Nhiên tham gia, khi nghe người dẫn chương trình giới thiệu về bàn khách quý, cậu cảm thấy bản thân mình như một chiếc bánh bao thịt tầm thường lạc vào giữa những chiếc bánh rán vàng óng, căng thẳng đến mức run rẩy, cả tối gần như không dám động đũa, suýt chút nữa đã khiến Thẩm Minh Xuyên bẽ mặt.
Hiện tại, cậu như đã lột xác, hoàn toàn có thể đối đáp một cách tự nhiên, thậm chí còn tự coi mình là thể diện của Thẩm Minh Xuyên.
Ngẫm lại, cậu không khỏi cảm thấy tự hào.
Sau phần thảm đỏ là đến phần đọc diễn văn. Người đọc diễn văn đầu tiên đương nhiên là tổng giám đốc Thẩm Minh Xuyên. Bài phát biểu của Thẩm Minh Xuyên vẫn luôn rất ngắn gọn, không hề khoa trương phô trương, nhưng lại bất ngờ chạm đến lòng người.
Hằng năm, khi ngắm nhìn Thẩm Minh Xuyên phát biểu, tim Ôn Nhiên luôn không tự chủ được mà đập nhanh hơn. Thẩm Minh Xuyên đứng trên bục cao chậm rãi đọc diễn văn thật sự quá đỗi anh tuấn, khiến cậu không thể chống cự nổi.
Nếu nói một Thẩm Minh Xuyên ưu tú như vậy chẳng có chút hấp dẫn nào đối với cậu thì là điều không thể. Thế nhưng, giữa việc kiên nhẫn ẩn mình để đạt được thành công danh toại và việc buông thả bản thân dẫn đến ly hôn rồi trắng tay, Ôn Nhiên đã lý trí lựa chọn vế trước. Cậu cố gắng hết sức tránh tiếp xúc quá gần với Thẩm Minh Xuyên, chôn chặt chút rung động không nên có kia sâu dưới đáy lòng.
"Có phải cậu thấy người đàn ông của mình đặc biệt tuấn tú không?" Kỷ Thừa An ngồi bên cạnh Ôn Nhiên, ghé sát lại nhỏ giọng nói.
Ôn Nhiên vẫn duy trì ánh mắt nhìn người đàn ông của mình, thấp giọng đáp: "Là vì nội dung vở kịch cần."
Lúc này, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía Thẩm Minh Xuyên trên sân khấu, chưa ai để ý việc hai người bọn họ đang nói chuyện với nhau. Vì thế, Kỷ Thừa An hỏi: "Đứa bé cũng là vì nội dung vở kịch cần?"
Ôn Nhiên thu lại ánh mắt: "Kỷ tiên sinh, anh thật sự là bà tám đấy."
"Vậy nên cậu hãy thỏa mãn sự tò mò của tôi đi."
"Chuyện này ấy à," Ôn Nhiên cười cười, "Minh Xuyên không cho tôi nói đâu."
"............"
Sau khi đọc diễn văn xong là đến phần văn nghệ và rút thăm trúng thưởng. Các tiết mục văn nghệ do chính nhân viên của Viễn Tông luyện tập, dự kiến sẽ rất vui vẻ. Nhưng hơn cả thế, mọi người càng mong chờ phần rút thăm trúng thưởng hơn.
Viễn Tông là một tập đoàn giàu có, vì vậy phần thưởng vô cùng phong phú. Giải nhất được vạn người mong đợi chính là một chiếc xe BMW. Mỗi người ngồi phía dưới, bao gồm cả các vị khách quý, đều được tham gia. Tất cả mọi người đều hưng phấn xoa xoa tay, không biết năm nay phần thưởng sẽ thuộc về ai.
Ôn Nhiên không mấy hứng thú. Cậu tùy tiện ăn chút gì đó, ngược lại cảm thấy các buổi biểu diễn rất vui. Còn phần bốc thăm may mắn, cậu cũng chẳng mong chờ mình sẽ trúng giải.
Thế nhưng, đúng là "người Phi Châu" (*), mấy trăm phần thưởng được phát ra, vậy mà lại hoàn hảo tránh né cậu.
(*) "非洲人": Ngôn ngữ mạng bắt nguồn từ một game 3D của Nhật, ý chỉ người cực kì đen đủi, xui xẻo.
Giải nhất do Thẩm Minh Xuyên bốc. Sau khi hắn hô "Dừng", những lá thăm may mắn đang được xáo lên dần chậm lại. Hình ảnh trên lá thăm dừng lại sau cùng khiến cả hội trường sôi trào.
Khi Thẩm Minh Xuyên nhìn thấy lá thăm, hắn cũng không nhịn được mà nở nụ cười, nói: "Tôi thực sự không phải nội gián đâu, đây chỉ là trùng hợp thôi."
Người dẫn chương trình cũng cười không ngớt: "Tổng giám đốc Thẩm nói không phải nội gián, mọi người có tin không?"
Mọi người đều đồng thanh: "Không tin."
"Lần này thì Tổng giám đốc Thẩm có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tiếng oan được rồi. Vậy trước hết, chúng ta hãy mời vị khách quý lên nhận giải thưởng, mọi người có đồng ý không?"
Mọi người đồng loạt hô "Được!"
Ôn Nhiên đang mang vẻ mặt ngơ ngác (*) nghe thấy vậy thì đứng lên, đi về phía sân khấu. Thẩm Minh Xuyên còn đặc biệt đứng ra rìa sân khấu, lịch lãm chìa tay ra dìu cậu lên. Giữa những tiếng reo hò chói tai của mọi người, cả hai đứng cạnh nhau trên sân khấu.
(*)
Vẻ mặt ngơ ngác: Vốn từ mộng bức là lời nói ở phía Đông Bắc Trung Quốc, ý là trạng thái bị chuyện gì đó giật sấm (kinh ngạc, chấn động, đứng hình, chết lặng, bốc khói lời) "ngoài khét trong sống". Và vẻ mặt mộng bức có thể hiểu là, sau khi bị "sét đánh" bởi một chuyện nào đó hoặc ai đó, khuôn mặt xuất hiện biểu cảm trợn mắt hốc mồm.
Người dẫn chương trình say sưa nói: "Ồ, hôm nay Ôn tiên sinh quả thật quá đẹp trai! Bộ âu phục này càng làm tôn thêm khí chất cho Ôn tiên sinh, lại là trang phục đôi với Tổng giám đốc Thẩm của chúng ta, quả thực là xứng đôi vừa lứa."
Mọi người cũng phụ họa theo. Hai người đứng trên sân khấu, quả thật vừa chói mắt lại vừa đẹp mắt, khiến ai nấy đều phải rút điện thoại ra chụp lại để mở rộng tầm mắt.
Ôn Nhiên nhận lấy mic, thong dong đáp: "Cảm ơn mọi người."
Người dẫn chương trình hỏi: "Hôm nay trở thành một 'Âu Hoàng' (*), cảm giác hiện tại của ngài là gì?"
(*) 欧皇": Cũng bắt nguồn từ game, ý chỉ những người cực kì may mắn.
"Nói thật là tôi cũng rất bất ngờ, bởi vì tôi vốn là người khá xui xẻo trong những phần này, xác suất tôi có thể trúng cũng rất nhỏ. Nghe nói người mang thai thì sẽ may mắn hơn, hiện tại xem ra câu ấy rất có lý."
Mọi người nghe thấy thế thì đều ồ lên ngạc nhiên. Rõ ràng là không ít người chẳng quan tâm đến tin tức giải trí và chuyện về phu nhân của tổng giám đốc, nên đương nhiên không biết Ôn Nhiên đang mang thai.
"Đúng vậy, có thể rất nhiều người không để ý tin tức giải trí nên chưa biết, Ôn tiên sinh hiện giờ đang có một tiểu bảo bảo. Tổng giám đốc Thẩm và Ôn tiên sinh sẽ rất nhanh được thăng chức lên làm cha. Ngay tại đây, chúng ta hãy cùng chúc mừng hai vị cha sắp lên chức này nhé!"
"Cảm ơn." Ôn Nhiên cười nói: "Rất cảm ơn mọi người. Tôi cũng cảm thấy rất vui khi mình trúng được một phần thưởng lớn như thế này. Nhưng mà, để cảm ơn những nỗ lực to lớn của nhân viên Viễn Tông, tôi muốn được tặng lại phần thưởng này, và xin phép rút thăm lại một lần nữa. Người dẫn chương trình thấy có được không?"
Người dẫn chương trình còn chưa kịp đáp lại, những người bên dưới đã đồng loạt hô "Được!"
Người dẫn chương trình cười đáp: "Tôi đây không thể từ chối được rồi. Vậy trực tiếp để Tổng giám đốc Thẩm rút thăm lại lần nữa là được rồi."
Vốn dĩ Thẩm Minh Xuyên vẫn còn đang cân nhắc xem có nên rút thăm lại một lần nữa hay không. Dù sao, để người nhà nhận thưởng thì dù không có lời ra tiếng vào nhưng cũng không hay. Hắn không ngờ Ôn Nhiên lại hào phóng tặng đi như vậy. Hắn rất bất ngờ, đồng thời cũng hết lời khen ngợi hành động của Ôn Nhiên.
Một chiếc xe đối với Ôn Nhiên cũng chẳng đáng là gì, nhưng lại kéo về được một làn sóng thiện cảm lớn.
Thẩm Minh Xuyên tiếp lời: "Phần thưởng này thuộc về Tiểu Nhiên, vậy để Tiểu Nhiên rút thăm đi."
Ôn Nhiên cũng không từ chối. Người cuối cùng trúng thưởng là một nữ công nhân đã trung tuổi, cô kích động đến rơi nước mắt. Thẩm Minh Xuyên còn tự tay trao chìa khóa xe cho cô.
Sau khi kết thúc phần rút thăm trúng thưởng thì vừa vặn đến giờ cơm tối, chính thức khai tiệc. Đồ ăn lần lượt được bày ra bàn. Thẩm Minh Xuyên là tổng giám đốc nên thường xuyên được mời rượu. Mỗi năm, mọi người chỉ có một cơ hội duy nhất này để chuốc rượu hắn. Chờ đến lúc bữa tiệc kết thúc, Thẩm Minh Xuyên đã say đến mức đi đường cũng không nổi.
Khi say rượu, Thẩm Minh Xuyên rất im lặng. Ôn Nhiên và người lái xe cùng đỡ hắn xuống xe, dìu vào trong nhà. Đến khi vào đến trong nhà, Ôn Nhiên chợt nhớ ra đã rất lâu rồi mình không bước vào phòng ngủ của Thẩm Minh Xuyên. Phỏng chừng trong đó một chút hơi thở cuộc sống cũng chẳng dính dáng đến cậu. Nếu để người lái xe nhìn thấy, chắc chắn sẽ sinh nghi.
Vì vậy, cậu và anh ta cùng nhau đỡ Thẩm Minh Xuyên xuống sofa phòng khách, rồi cậu cho anh ta về.
Ôn Nhiên đi vào bếp pha một tách trà giải rượu. Đến lúc đi ra, cậu thấy Thẩm Minh Xuyên với khuôn mặt đỏ ửng đang tựa vào thành ghế. Hắn nheo mắt, cà vạt đã bị kéo xuống, ba khuy áo trên đã cởi ra, để lộ cả vùng ngực rộng.
Gợi cảm, biếng nhác, có lẽ đó là những từ mô tả đúng nhất về Thẩm Minh Xuyên lúc này.
Thảo nào lại bị kẻ khác bỏ thuốc, Ôn Nhiên thầm nghĩ. Vẻ mặt và dáng người như vậy rõ ràng là đang dụ dỗ người ta phạm tội.
"Uống chút trà giải rượu đi." Ôn Nhiên đi tới. Thấy Thẩm Minh Xuyên không phản ứng gì, cậu định đỡ tách trà cho hắn uống, thì bị hắn nắm lấy cánh tay.
"Là cậu à." Thẩm Minh Xuyên mở đôi mắt đang nheo lại của mình ra, thấy đó là Ôn Nhiên thì mới buông tay.
Ôn Nhiên vui vẻ, đặt tách trà gần miệng hắn, hỏi: "Anh đây là 'một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng' sao?"
Thẩm Minh Xuyên thuận theo tay cậu mà uống một ngụm, đáp: "Phòng nhân chi tâm bất khả vô (*)."
(*) Phòng nhân chi tâm bất khả vô: Tâm đề phòng người khác không thể không có.
"Còn có thể không thể chắc," Ôn Nhiên đặt tách trà lên bàn, "Đi lên lầu ngủ nhé?"
Thẩm Minh Xuyên đứng dậy khỏi sofa. Mặc dù hắn cố gắng duy trì chút ý thức tỉnh táo còn lại, nhưng đầu lại choáng váng đến lợi hại. Vừa đứng lên đã thấy trời đất quay cuồng, suýt chút nữa thì ngã xuống, may mắn là Ôn Nhiên nhanh tay lẹ mắt đỡ hắn lại.
Sau khi đỡ Thẩm Minh Xuyên suýt ngã xuống sàn vào phòng, cả người Ôn Nhiên đầy mồ hôi. Cậu suýt chút nữa đã nghĩ muốn quẳng kim chủ đại nhân xuống đất. Miễn cưỡng đỡ hắn tới giường, còn giúp cởi áo khoác và giày, chu đáo hơn cả bảo mẫu.
Thẩm Minh Xuyên uống trà giải rượu xong thì cũng tỉnh táo hơn một chút, liền phối hợp với Ôn Nhiên để cởi áo khoác và giày.
"Anh có muốn cởi quần không?" Ôn Nhiên nhìn chiếc quần tây phẳng phiu của hắn bị lăn qua lộn lại đã trở nên nhăn nhúm. Hắn vẫn còn đeo cả thắt lưng, dù không nói nhưng hẳn là không hề thoải mái.
Thẩm Minh Xuyên lắc đầu. Ôn Nhiên thấy hắn cũng chẳng tỉnh táo lắm, cậu nghĩ dù sao ngày mai hắn cũng không nhớ gì cả nên mới lớn gan đùa giỡn: "Ngủ với nhau thì cũng ngủ rồi, anh còn thẹn thùng gì nữa."
"Thẹn thùng?" Từ này thật mới lạ, Thẩm Minh Xuyên nói: "Tôi muốn tắm rửa một cái, nếu cậu không ngại thì giúp tôi tắm đi."
".........." Ôn Nhiên cấp tốc lấy chăn đắp lên người Thẩm Minh Xuyên: "Ngài vẫn nên nghỉ ngơi thôi, ngủ ngon!"
"Sợ gì chứ, ngủ với nhau thì cũng ngủ rồi mà."
Ôn Nhiên làm bộ như không nghe thấy gì, chuồn mất.
Thẩm Minh Xuyên nhìn bóng dáng chạy trối chết của cậu, khẽ cười.
Ôn Nhiên dựa vào cửa phòng Thẩm Minh Xuyên, hít một hơi thật sâu. Khi nãy Thẩm Minh Xuyên nói cậu giúp hắn tắm rửa, phản ứng đầu tiên của cậu chính là vô cùng tình nguyện!
Ý nghĩ này có hơi nguy hiểm nha, Ôn Nhiên thầm nghĩ. Tốt nhất là về sau này cứ tránh xa Thẩm Minh Xuyên một chút.