Chương 12: Cơn Viêm Dạ Dày Cấp Tính

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 12: Cơn Viêm Dạ Dày Cấp Tính

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Còn chưa đầy hai tuần nữa là bộ phim [Sinh ra ảnh đế] sẽ khai máy. Ôn Nhiên phải tập trung đọc kịch bản để nghiền ngẫm vai diễn. Cố Danh Thành nổi tiếng là người cầu toàn, tỉ mỉ đến mức khó tính. Anh ấy luôn theo đuổi sự hoàn mỹ, và cảm thấy mọi thứ dường như vẫn chưa đủ tốt, nên muốn Ôn Nhiên phải nghiền ngẫm vai diễn thật thấu đáo để đạt được hiệu quả diễn xuất như anh ta mong muốn.
Hơn nữa, đây cũng là bộ phim điện ảnh đầu tiên của Ôn Nhiên, nên cậu vô cùng coi trọng nó.
Trong bộ [Sinh ra ảnh đế], cậu đóng vai một phú nhị đại tên là Dương Phàm. Sinh ra trong một gia đình giàu có, Dương Phàm cũng giống như bao công tử nhà giàu khác, có một đám bạn ăn chơi trác táng, thích phá hoại tài sản gia đình. Tính cách cậu ta ngang ngược, độc đoán, thậm chí có phần bạo ngược, luôn muốn chiếm quyền trong gia đình.
Tóm lại, vừa mở màn đã chẳng phải là một vai diễn dễ thương gì.
Dương Phàm quen biết Tạ Thời Kiệt, nhân vật chính của phim, khi Tạ Thời Kiệt còn đang chật vật ở tuyến diễn viên hạng bét. Nhờ có nhiều tài nguyên trong tay, Dương Phàm đã tạo ra không ít cơ hội cho Tạ Thời Kiệt, như đưa cậu ấy đến các buổi tiệc rượu để làm quen với đạo diễn, hoặc giới thiệu các nhà sản xuất phim.
Theo mạch phim, hình tượng nhân vật này dần thay đổi. Tuy bề ngoài Dương Phàm có vẻ ngang tàng, nhưng nội tâm lại rất lương thiện. Cậu ta chỉ là một người được chiều chuộng đến mức kiêu ngạo, cố gắng giả vờ vẻ cao sang, không thích những kẻ đạo đức giả. Thực chất, Dương Phàm rất trọng nghĩa khí, đối xử với Tạ Thời Kiệt vô cùng tận tâm.
Điều quan trọng là phần tình cảm của nhân vật này tương đối phức tạp, gây ra nhiều tranh cãi. Những người hâm mộ thể loại đam mỹ thì cho rằng Dương Phàm yêu nam chính. Ngược lại, fan ngôn tình lại tin rằng mọi nỗ lực của cậu ấy đều vì yêu nữ chính, trở thành kỵ sĩ bóng đêm của cô.
"Thoạt nhìn, nhân vật này có chút giống sự kết hợp giữa Thẩm Minh Xuyên và Kỷ Thừa An." Sau một thời gian tiếp xúc với Thẩm Minh Xuyên và Kỷ Thừa An, khi đọc kịch bản này, Ôn Nhiên liền có nhận xét như vậy.
Nhưng cậu lại lập tức phủ nhận ý nghĩ của chính mình. Bất luận là Thẩm Minh Xuyên hay Kỷ Thừa An, muốn nâng đỡ ai thì họ đều trực tiếp trao cơ hội, bởi vì họ là những thương nhân, hiểu rõ cách dùng lợi ích để thu phục lòng người, khiến người khác cảm thấy đi theo hoặc làm việc cho họ là hoàn toàn xứng đáng.
Hơn nữa, Dương Phàm lại còn kiểu vừa cho vừa muốn giẫm đạp người khác, khiến ai cũng muốn đánh cho một trận.
"Lịch trình quay phim đoàn làm phim đã gửi đến đây rồi," Đàm Mai nói. "Chị đã xem qua và thấy không có vấn đề gì lớn. Chị sẽ gửi vào hộp thư của cậu và Tiểu Lâm mỗi người một bản."
"Quay ở đâu vậy chị?"
"Thành phố S. Họ lo lắng sau này bụng cậu lộ rõ sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim. May mắn là đến giai đoạn sau, nhân vật này sẽ xuất ngoại, không còn nhiều phân cảnh. Thế nên, những cảnh của cậu có thể hoàn thành trong chưa đầy hai tháng."
Như vậy, tính đến khi quay xong thì có lẽ cậu sẽ vào tháng thứ năm của thai kỳ. Dù bụng có lộ rõ thì quần áo cũng có thể che đi được, cách sắp xếp này khá ổn thỏa.
Đàm Mai còn dặn: "Tuy nhiệm vụ quay phim của cậu mỗi ngày không nặng, nhưng sức khỏe là hàng đầu. Nếu không chịu được thì đừng cố gắng quá sức."
Ôn Nhiên vốn nổi tiếng là người luôn cố gắng hết mình. Ngay cả khi cơ thể không khỏe, cậu vẫn sẽ mang bệnh đi quay phim, dù khó chịu cũng không than vãn nửa lời. Bằng không, lần trước đã chẳng có chuyện ngất xỉu ngay tại trường quay.
"Chị cứ tin tưởng em đi, giờ em không còn một mình nữa, dù chị không nhắc thì em vẫn sẽ tự chú ý." Ôn Nhiên đáp.
"Tốt." Nghe Ôn Nhiên nói vậy, Đàm Mai yên tâm. "Còn một việc khác, bộ phim [Trấn Giang Sơn] đã được kiểm duyệt xong. Phim sẽ ra mắt vào ngày 15 tháng 7, đúng dịp nghỉ hè. Buổi họp báo ra mắt cũng sẽ được tổ chức vào thời điểm đó, cậu có thể tham dự không?"
[Trấn Giang Sơn] là bộ phim truyền hình cổ trang đề tài đồng tính, chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng trên mạng. Từ khi hôn nhân đồng tính được hợp pháp hóa, các bộ phim truyền hình và điện ảnh lấy đề tài này cũng trở nên phổ biến hơn. Tuy nhiên, vì đây không phải là xu hướng chủ đạo của xã hội, việc xét duyệt vẫn vô cùng nghiêm ngặt. Bộ phim này vốn dự kiến ra mắt vào kỳ nghỉ đông năm ngoái, nhưng không hiểu vì sao vẫn chưa được kiểm duyệt, nên mới kéo dài đến tận bây giờ.
Trong phim, Ôn Nhiên đóng vai Phương Giác Sắc, một trong hai nam chính. Cậu không thể vắng mặt trong buổi họp báo ra mắt phim được.
Thế nhưng, vào thời điểm đó, bụng cậu chắc chắn đã khá lớn rồi, sẽ rất khó coi phải không?
"Có thể không đi được không chị?"
"Có thể," Đàm Mai quyết đoán nói. "Chị sẽ can thiệp với đoàn phim bên đó."
Ôn Nhiên gật đầu. Cậu rất thích người đại diện như thế này, sẽ không vì lợi ích hay mối quan hệ mà ép buộc cậu tham gia vào những tình huống mà cậu không thích.
Thoáng cái đã đến giờ tan tầm. Ôn Nhiên quyết tâm giữ khoảng cách với Thẩm Minh Xuyên, không về ăn tối cùng hắn mà lại đến một quán thịt nướng yêu thích cùng Tiểu Lâm.
Thế nhưng, niềm vui chưa được bao lâu đã biến thành nỗi buồn. Tối đó, khi đi ngủ, Ôn Nhiên cảm thấy dạ dày hơi đầy và có chút đau. Cậu nghĩ mình bị khó tiêu nên uống hai viên thuốc kích thích tiêu hóa rồi cũng không để tâm nhiều.
Không ngờ đến nửa đêm, dạ dày Ôn Nhiên đau quặn thắt khiến cậu tỉnh giấc, cứ như có ai đó đang dùng dao lóc từng thớ thịt, đau đến muốn chết. Ôn Nhiên khó khăn cựa mình ngồi dậy, uống một ly nước ấm nhưng chẳng ăn thua gì.
Xong rồi, e rằng là viêm dạ dày cấp tính mất rồi.
Ôn Nhiên khó chịu ôm lấy bụng, cố gắng hết sức rút điện thoại gọi cho Thẩm Minh Xuyên. May mắn là buổi đêm Thẩm Minh Xuyên không tắt chuông điện thoại, nên cuộc gọi rất nhanh được kết nối.
"Làm sao vậy?" Giọng Thẩm Minh Xuyên còn ngái ngủ, rõ ràng là vừa bị đánh thức.
"Tôi bị đau dạ dày, hình như là viêm dạ dày cấp tính." Hơi thở Ôn Nhiên yếu ớt. "Có thể phiền anh đưa tôi đến bệnh viện một chút được không?"
Giọng Thẩm Minh Xuyên bên kia lập tức tỉnh táo hẳn: "Đợi tôi."
Không bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên. Ôn Nhiên chịu đựng cơn đau đi ra mở cửa.
Tình hình nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì Thẩm Minh Xuyên tưởng tượng. Hắn thấy sắc mặt Ôn Nhiên tái nhợt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Dù bình thường là người rất bình tĩnh, giờ đây hắn cũng hoảng sợ, vội vàng đưa tay đỡ lấy cậu: "Sao lại nghiêm trọng đến mức này? Đi, đi bệnh viện!"
"Bây giờ tôi không đi nổi nữa."
"Cậu chờ chút."
Thẩm Minh Xuyên bước vào phòng, lấy chiếc áo khoác trên móc choàng lên người cậu, sau đó bế ngang cậu lên và đưa thẳng ra xe.
Lúc này, bệnh viện quen của họ đã đóng cửa, chỉ có thể đến bệnh viện lớn. Thấy Ôn Nhiên khó chịu đến mức ấy, Thẩm Minh Xuyên liền rồ ga phóng đi thật nhanh.
Dù đang đau đớn vô cùng, Ôn Nhiên vẫn nhìn Thẩm Minh Xuyên lái xe với vẻ nghiêm túc đến lạnh lùng, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm, giống như một vị tướng quân chuẩn bị ra chiến trường. Cậu cảm thấy Thẩm Minh Xuyên lúc này cũng có chút đáng sợ. Ôn Nhiên yếu ớt cười với Thẩm Minh Xuyên, nói: "Cũng không phải đau đặc biệt đâu, anh đừng lo, tôi chịu được mà."
"Trước tiên đừng nói nữa," Thẩm Minh Xuyên đáp. "Nghỉ ngơi đi, rất nhanh là đến nơi rồi. Cậu có muốn uống nước không?"
Ôn Nhiên lắc đầu: "Tôi hơi buồn nôn."
"Muốn nôn thì cứ nôn đi, đừng chịu đựng."
Cậu nói muốn nôn nhưng thực ra không phải, chỉ là dạ dày lại quặn lên, đau đến muốn chết.
Rõ ràng đoạn đường đó không dài, nhưng đối với hai người thì chẳng khác nào đường đi thỉnh kinh, mãi chẳng có điểm kết thúc.
Chính Ôn Nhiên đã nói là không có gì nghiêm trọng, nhưng sau khi đau đến mức ý thức cũng mơ hồ, cậu lại thì thào: "Có phải tôi sẽ chết không?"
"........." May mà Thẩm Minh Xuyên có tố chất tâm lý rất tốt, bằng không thì đã bị những lời này làm sợ đến gây ra tai nạn rồi. Một tay hắn nắm vô lăng, tranh thủ dùng tay phải vỗ nhẹ lên má cậu, thấp giọng an ủi: "Không sao đâu, chỉ là đau dạ dày thôi mà, đừng nghĩ nhiều như vậy."
"Nhưng mà tôi đau quá."
"Tôi biết, tôi biết, cậu chịu đựng một chút, chúng ta sắp đến nơi rồi đây."
"Thẩm Minh Xuyên."
"Ừm, tôi ở đây."
Có lẽ ngay cả chính Ôn Nhiên cũng không biết mình đang nói gì, rồi cậu lại im lặng. Thẩm Minh Xuyên tiếp tục lo lắng, tốc độ xe đã rất nhanh rồi không thể nhanh hơn được nữa. May mắn là lúc này đã quá nửa đêm, không có nhiều xe cộ hay kẹt xe, nên họ nhanh chóng đến bệnh viện.
Thẩm Minh Xuyên vội vàng tìm một chỗ đỗ xe, mặc kệ đó có phải là nơi được phép hay không. Vừa xuống xe, hắn liền nhanh chóng ôm Ôn Nhiên chạy vào phòng khám bệnh ở sảnh bệnh viện.
Lúc này đã quá nửa đêm, bệnh viện vắng vẻ, các y tá trực ban đang rảnh rỗi trò chuyện. Thấy Thẩm Minh Xuyên ôm Ôn Nhiên vội vã chạy vào, họ đều giật mình, rồi nhanh chóng chạy đến hỏi xem có cần giúp gì không. Nhưng họ không ngờ lại phát hiện người nằm trong lòng Thẩm Minh Xuyên chính là ngôi sao nổi tiếng Ôn Nhiên.
"Cậu, cậu,...... cậu ấy là Ôn Nhiên?!"
"Cô không thấy cậu ấy đang đau đớn vô cùng khó chịu sao? Còn đứng đó mà quan tâm cậu ấy là ai à?!" Thẩm Minh Xuyên đang rất sốt ruột, vậy mà cô y tá trẻ này lại còn đắm chìm trong sự kinh ngạc khi thấy ngôi sao nổi tiếng. Hắn tức giận đến mức không thèm giữ vẻ phong độ nữa.
Hắn toát ra khí chất không giận mà uy, khiến cô y tá trẻ vừa bị hắn quát sợ đến mức bật khóc: "Thật xin lỗi, tôi..."
"Tiên sinh, đi lối này." Một y tá khác bình tĩnh tiếp lời, chỉ đường cho Thẩm Minh Xuyên.
Sau khi bác sĩ trực ca nhanh chóng hỏi rõ nguyên nhân, mọi người liền ba chân bốn cẳng đẩy Ôn Nhiên vào phòng cấp cứu.
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, kéo theo đó là một khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.
Thẩm Minh Xuyên bị đánh thức khỏi giường trong tình huống khẩn cấp, không kịp thay quần áo, trên người chỉ mặc bộ đồ ngủ đơn giản. Lúc này thời tiết còn lạnh, ban đầu vì sốt ruột nên hắn không cảm thấy gì, nhưng giờ mọi chuyện đã tạm ổn, hắn liền thấy cả người lạnh toát.
May mà lúc nãy ra khỏi nhà hắn còn nhớ mặc thêm áo khoác cho Ôn Nhiên, bằng không thì cậu đã đau dạ dày lại còn thêm cảm lạnh.
Thẩm Minh Xuyên gọi điện thoại cho trợ lý riêng, bảo cậu ta mang quần áo đến.
"Tiên sinh," sau khi Thẩm Minh Xuyên nói chuyện điện thoại xong, y tá – người vừa chỉ đường cho hắn – đi tới nói: "Trong văn phòng có mở điều hòa, sẽ ấm hơn ở ngoài này. Ngài có muốn vào đó ngồi một chút không? Khi mọi chuyện ổn thỏa tôi sẽ thông báo cho ngài."
"Không cần đâu, cảm ơn cô." Mặc dù hắn lạnh, nhưng không đến mức không chịu đựng được. Hơn nữa, còn có một lớn một nhỏ đang ở bên trong, hắn chờ bên ngoài này sẽ cảm thấy an tâm hơn.
"Vậy tôi sẽ mang một ly nước ấm cho ngài." Cô y tá rất nhiệt tình.
Thẩm Minh Xuyên quả thật hơi khát nước, nên hắn đáp: "Làm phiền cô. À, đúng rồi!"
Cô y tá đang định đi rót nước liền quay lại: "Ngài còn cần hỗ trợ gì không?"
"Cô y tá lúc nãy, làm phiền cô hãy chuyển lời xin lỗi của tôi đến cô ấy. Tôi đã quá sốt ruột." Hùng hổ với một người phụ nữ quả thực là một chuyện không hề phong độ chút nào, mặc dù lúc đó là tình huống quá khẩn cấp.
"Đó là do cô ấy lơ là trong công việc, tiên sinh không cần phải áy náy đâu."
"Cũng là do tôi."
Thẩm Minh Xuyên vừa uống hết ly nước ấm thì cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ cho biết là do rối loạn tiêu hóa dẫn đến viêm dạ dày cấp tính, còn kèm theo sốt nhẹ. Đã tiêm thuốc rồi, dù chưa hạ sốt nhưng không có gì đáng ngại, chỉ cần chườm mát vật lý là được.
Thẩm Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng yên lòng khi nghe nói không có gì nghiêm trọng. Hắn cảm ơn bác sĩ, rồi đi làm thủ tục nhập viện cho Ôn Nhiên, sau đó đưa cậu về phòng bệnh.
Ôn Nhiên đã ngừng đau, trên trán đang được đắp khăn chườm mát, cậu đã mơ màng ngủ thiếp đi. Thẩm Minh Xuyên đắp chăn cho cậu, nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của cậu trên giường, trong lòng lại không khỏi sợ hãi.
Dù biết rằng những lời sau đó Ôn Nhiên nói chỉ là trong lúc mê sảng, nhưng trong tình huống và trạng thái đó, bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ bị dọa sợ. Thẩm Minh Xuyên ngoài mặt an ủi cậu rằng không có gì, nhưng thực chất trong lòng lại vô cùng lo lắng, thậm chí hắn còn sợ rằng chỉ cần mình lái xe chậm một chút thôi là sẽ không kịp.
Thẩm Minh Xuyên đã không còn nhớ rõ bao nhiêu năm rồi mình mới mất bình tĩnh đến thế. Kể từ khi trở thành người đứng đầu Thẩm gia, hắn đã học được sự điềm tĩnh và luôn xử lý mọi việc thận trọng, để mọi tình huống đều diễn ra theo sắp đặt của mình. Hắn rất ít khi cảm thấy hoang mang và bất lực như vậy.
May mắn là không có chuyện gì xảy ra cả.
Hết chương 12.