Chương 16: Chó dữ

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sắc mặt Đàm Hoài nhất thời trở nên khó coi.
Lão chỉ định châm chọc Ôn Nhiên vài câu, ai ngờ càng chọc lại càng như đụng phải tổ ong vò vẽ, không thể dứt ra được.
Lúc này không thể mất bình tĩnh mà tỏ ra yếu thế. Đây là nơi công cộng, bọn họ cũng không thể đánh người được. Đàm Hoài không cần phải sợ bọn họ, lão nặn ra nụ cười, nói: "Ây dô, Thẩm tổng cũng tới sao? Thật là trùng hợp quá, ở nhà vệ sinh thế này mà cũng liên tục gặp người quen, đúng là có duyên thật."
"Không phải trùng hợp," Đàm Hoài không sợ Thẩm Minh Xuyên, Thẩm Minh Xuyên cũng không cần phải duy trì cái vẻ quan hệ hữu hảo bên ngoài nữa. Hắn lạnh lùng nói, "Tôi nghe nói có con chó dữ đang cắn vợ tôi ở đây, nên đến xem sao."
Đàm Hoài cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh: "Thẩm tổng chớ có ăn nói quá đáng như vậy."
Thẩm Minh Xuyên cũng đáp lại đầy mỉa mai: "Còn chẳng bì kịp với Đàm tổng đâu."
Vừa dứt lời, Thẩm Minh Xuyên đi tới bên cạnh Ôn Nhiên, khoác tay lên vai cậu, ân cần hỏi: "Em không sao chứ?"
Ôn Nhiên lắc đầu: "Em không sao, chỉ là hơi khó chịu một chút."
—— Không phải Ôn Nhiên giả vờ khó chịu, mà đó là sự thật. Cậu bẩm sinh đã có khứu giác nhạy bén, đến khi mang thai lại càng rõ rệt.
Đây là nhà vệ sinh của một nhà hàng hạng sang nên không có mùi gì cả, nhưng Đàm tổng, Kỉ Thừa An và Thẩm Minh Xuyên hẳn là đều có uống rượu, còn có người hút thuốc. Mùi thuốc lá lẫn với mùi rượu thật sự rất khó ngửi, khiến cậu buồn nôn từng cơn.
"Chúng ta đi ra ngoài thôi."
"Vâng."
Thẩm Minh Xuyên đưa mắt nhìn Kỉ Thừa An, Kỉ Thừa An liền gật đầu, ý bảo cứ giao lại việc ở đây cho y.
Đàm Hoài bị Thẩm Minh Xuyên không chút lưu tình mắng chửi hai câu, nhất thời cứng mặt, đứng sững sờ tại chỗ. Giờ thấy họ nhanh chóng rời đi, ánh mắt lão khẽ lay động, rồi lại nặn ra một nụ cười.
"Thẩm tổng xin hãy chờ một chút, vừa rồi là tôi không đúng, đã mạo phạm Ôn tiên sinh. Hay là thế này, ba vị nể mặt tôi, đến chỗ tôi uống một chén, coi như là để tôi tạ lỗi với Ôn tiên sinh, được không?"
"Lời xin lỗi này nhận, uống rượu thì không cần," Kỉ Thừa An dùng giọng điệu đùa cợt nói, "Chẳng may ông hạ độc vào rượu thì sao?"
"Kỉ tổng cứ đùa, nói thế nào thì Ôn Nhiên và tôi cũng quen biết nhau từ trước, còn sớm hơn cả Thẩm tổng nữa. Với Ôn Nhiên, chúng tôi chính là bạn cũ. Sau này tôi cũng không ngờ Ôn Nhiên và Thẩm tổng lại hòa hợp đến vậy, thật sự còn nhiều chỗ có lỗi với Ôn Nhiên, cũng phải cảm ơn Thẩm tổng đã không so đo với tôi."
Cách nói này của Đàm Hoài quả thực rất thâm sâu.
Việc lão ngủ với các tiểu minh tinh đã trở thành "thương hiệu" của lão. Là người quen biết với lão, Ôn Nhiên lại xinh đẹp như vậy, người khác nghe thấy lão nói thế thì phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ nghĩ Ôn Nhiên cũng từng "qua lại" với lão.
Thẩm Minh Xuyên cũng không bị chọc giận, chỉ lạnh lùng đáp: "Bị chó cắn, theo lẽ thường thì đương nhiên không thể cắn ngược lại nó được."
"Cậu!" Đàm Hoài bị lời này nói đến mức hai mắt bốc hỏa. Lão giằng co với Thẩm Minh Xuyên một lát, đột nhiên lại cười nói: "Thẩm tổng thật không hổ là đại nhân vật, tâm tính cũng ung dung hào phóng hơn người bình thường. Đàm mỗ thực sự rất bội phục. Nếu ba vị đã không hoan nghênh, vậy tôi xin phép về trước, thứ lỗi vì không thể tiếp chuyện thêm nữa."
Nói xong, lão mặt tươi cười rời khỏi. Kỉ Thừa An chửi tục một câu: "Đúng là tên chó đáng khinh!"
"Cũng chỉ là đang tấu hài," Thẩm Minh Xuyên chẳng hề để tâm, căn bản không thèm để loại người tự cho mình là trung tâm ấy vào mắt, "Chúng ta cũng đi ra thôi."
Ôn Nhiên bị mấy lời cuối cùng của Đàm Hoài chọc tức đến run rẩy, một lúc lâu sau cũng không nói nên lời. Ý ngầm của Đàm Hoài chính là muốn nói cậu không xứng đáng với vị trí hiện tại: "Nếu vừa rồi không phải anh ngăn tôi lại thì tôi đã xông tới đập chết lão ta rồi."
Thẩm Minh Xuyên trấn an cậu: "Cậu không cần phải tức giận với loại người như vậy, trực tiếp tìm một cơ hội, tung một đòn hiểm để hạ gục hắn."
Kỉ Thừa An cũng nói: "Yên tâm đi, tên mồm thối đó sớm muộn gì cũng sẽ để cậu "xử lý". Đàm Hoài là một kẻ ghê tởm có tiếng, về sau nếu cậu có gặp lại cũng đừng thèm đáp lời lão, lão ta chỉ là tiểu nhân thích chiếm tiện nghi bằng lời nói thôi."
Nói xong, chính y cũng buồn cười: "Sao lại có cảm giác như học sinh tiểu học cãi nhau thua vậy nhỉ, lại còn là ba đánh một mà thua nữa chứ, có hơi bẽ mặt đó Minh Xuyên."
Thẩm Minh Xuyên ngoại trừ tán gẫu cùng người quen, từ trước đến nay không hề thích việc đấu khẩu. Hắn không phải loại người trẻ tuổi hừng hực lúc nào cũng thích hơn thua với người khác, người khác nói hai câu không hay thì liền cảm thấy mất mặt rồi xù lông lên. Ngồi ở vị trí cao nhiều năm đã mài mòn đi cái tính cách đại thiếu gia của hắn.
Hắn có rất nhiều thủ đoạn, đủ để khiến những kẻ đó phải trả giá đắt cho những lời mình đã nói.
Vì Ôn Nhiên không khỏe, Kỉ Thừa An trở về phòng mình trước, còn Thẩm Minh Xuyên đưa Ôn Nhiên vào một căn phòng yên tĩnh hơn để cậu nghỉ ngơi. Ôn Nhiên gửi một tin nhắn cho Từ Trang Trang nói rằng mình mới gặp người quen, lát nữa sẽ quay lại để họ không phải lo lắng.
Gửi tin nhắn xong, Thẩm Minh Xuyên cũng đã bảo người mang một ly nước chanh tới đưa cho Ôn Nhiên.
"Cảm ơn." Cậu nhận lấy, uống một ngụm. Nước chanh pha mật ong, hai vị chua ngọt hòa quyện vừa đủ không bị ngấy. Ôn Nhiên uống hai ngụm, cơn buồn nôn ban nãy cũng giảm đi không ít.
Tên Đàm Hoài đó, đời này cậu cũng không muốn nhìn thấy hắn lần thứ hai.
Nhưng cơn ác mộng ấy vẫn tồn tại. Cậu thực sự nghi ngờ, nếu lần sau không có Thẩm Minh Xuyên ở đó, liệu Đàm Hoài có "nuốt chửng" cậu không.
May mắn là sẽ không có chữ "nếu" ấy. Ôn Nhiên ngước mắt nhìn Thẩm Minh Xuyên, người đàn ông này, bất cứ lúc nào cậu cần nhất hắn luôn sẵn sàng đứng ra.
Còn hơn là tên mập chết tiệt kia, dù có sinh cho Thẩm Minh Xuyên mười đứa con thì vẫn là có lãi.
"Để tôi gọi người đưa cậu về?" Thẩm Minh Xuyên đáp lại ánh mắt của cậu. Trong đôi mắt ấy chỉ có sự thản nhiên, và trong giọng nói cũng chẳng có chút cảm xúc nào.
Trong lòng Ôn Nhiên không hiểu sao lại có chút hụt hẫng.
Đệt mợ, Thẩm Minh Xuyên sẽ không phải tin vào mấy lời nói bậy bạ của Đàm Hoài đấy chứ? Chắc anh ta không thực sự nghĩ cậu là vì muốn nổi tiếng mà bán thân, dựa vào quy tắc ngầm để vươn lên đỉnh cao đâu nhỉ?
Trong lòng Ôn Nhiên vẫn còn rất bận tâm chuyện Thẩm Minh Xuyên sẽ hiểu lầm mình, không biết có nên giải thích một chút hay không.
"Mấy người bạn vẫn còn đang chờ tôi," Ôn Nhiên đáp, hơi do dự, vẫn không nhịn được mà giải thích, "Tôi không dùng thân thể để đổi lấy tài nguyên, cũng chưa từng "cắm sừng" anh."
Thẩm Minh Xuyên gật đầu: "Ừ."
Chữ "Ừ" này khiến Ôn Nhiên có cảm giác vô lực như đấm vào bông vậy. Làm cho cậu càng tức giận hơn chính là thái độ dường như chuyện này chẳng quan trọng cũng chẳng liên quan gì đến bản thân Thẩm Minh Xuyên, cũng chẳng hề quan tâm một chút nào tới quá khứ của cậu.
Nhận thức này khiến cậu khó chịu không rõ nguyên do, nhất thời không kiềm chế được miệng mình, mới tìm đường chết mà hỏi: "Anh một chút cũng không quan tâm xem tôi có thực sự đã quan hệ với người đàn ông khác hay không à?"
Vấn đề này rõ ràng đã vượt quá ranh giới, Thẩm Minh Xuyên bị hỏi đến mức có chút sửng sốt, nhất thời không tìm được câu trả lời thích hợp.
Kỳ thật có để bụng, bất luận là hắn có cảm giác với Ôn Nhiên hay không, đàn ông luôn có dục vọng chiếm hữu ích kỷ, chính là không muốn kẻ khác mơ ước những thứ thuộc về mình.
Nhưng trước khi kết hôn bọn họ đã có một ước định quan trọng: nhất định không can thiệp vào đời sống cá nhân của đối phương, bao gồm cả đời sống tình dục. Cho nên hắn không có lập trường để bận tâm.
Ôn Nhiên cũng lập tức hối hận vì câu nói bộc phát kia, tự cảm thấy bản thân mình đã làm ra hành động điên rồ. Không đợi Thẩm Minh Xuyên trả lời, ngay sau đó cậu cười nói: "Ha ha, tôi chỉ là quan tâm xem người khác có nhận định tôi như vậy không thôi, không có ý gì khác đâu. À mà, bạn của tôi vẫn còn đang chờ, tôi đi trước đây."
Nói xong, Ôn Nhiên liền bỏ đi như đang chạy trốn.
Thẩm Minh Xuyên vốn định đưa tay ra giữ cậu lại, thế nhưng chỉ giữ được một khoảng trống. Ông chồng Ôn Nhiên này đang mang bầu mà chạy trốn nhanh như một cơn gió vậy.
Chẳng ai dự đoán được mọi chuyện lại phát triển thành ra thế này. Người gặp chuyện gì cũng quyết đoán như Thẩm Minh Xuyên mà đối với sự phát triển này cũng có chút đau đầu.
Tình cảm của hắn đối với Ôn Nhiên, không thể nói là thích, cũng không thể nói là không thích.
Ôn Nhiên người này rất thú vị, tính cách tốt, tam quan ngay thẳng, hình tượng tốt, biết chừng mực, EQ cao, là người rất nỗ lực, sẽ không giả bộ lẳng lơ để đạt được việc. Ở cùng nhau ba năm, cơ bản cũng không có tình huống quá lớn nào xảy ra.
Có thể vô điều kiện mà "tú ân ái" (thể hiện tình cảm) với hắn bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Bình thường cũng sẽ không làm phiền đến hắn, là một đối tượng để kết hôn giả thì thực sự là xuất sắc đến không còn gì để bắt bẻ.
Nhưng làm người yêu sao, như những gì hắn đã nói với Kỉ Thừa An, là không có cảm giác yêu đương.
Khoảng thời gian này bởi vì còn liên quan đến đứa bé, nên giữa hai người mới có nhiều tiếp xúc hơn, hai người khi ở cùng một chỗ thỉnh thoảng có thể trêu chọc nhau một chút. Trước khi thay đổi, mỗi lần nhìn thấy hắn, Ôn Nhiên đều ở trạng thái như chim cút. Giờ thì đã dám nói đùa cùng hắn, hắn cũng sẽ trêu lại cậu, hai người thật thật giả giả ghẹo tới ghẹo lui, cũng không có áp lực tâm lý gì.
Nếu thật sự hai người cứ như vậy rồi lâu ngày sinh tình, cũng rất tốt.
Nhưng khoảnh khắc ấy tới quá đột ngột, Thẩm Minh Xuyên nhất thời không biết phải ứng đối như thế nào.
Tình yêu vốn dĩ phải là sự trao đổi giữa cả hai người. Nếu hiện tại hắn vì không muốn làm Ôn Nhiên tổn thương mà che giấu đi suy nghĩ thật lòng của mình, cùng Ôn Nhiên "diễn giả làm thật", đến lúc Ôn Nhiên phát hiện mình không phải người trong lòng hắn, vậy người tổn thương cũng vẫn chỉ có mình Ôn Nhiên.
Huống chi thân thể hắn thành thật như vậy, tính lãnh đạm đã đạt đến một trình độ "điên loạn", cũng không thể cứ mãi dựa vào thuốc màu xanh kia để duy trì quan hệ với cậu.
Như vậy thì quả thực rất có lỗi với Ôn Nhiên, huống hồ hắn cũng không phải loại người sẽ chịu uất ức để cầu toàn cho bản thân.
Trước tiên cả hai đều phải bình tĩnh lại trước đã.
+++
Ôn Nhiên đứng trước cửa căn phòng sang trọng, cảm thấy trong lòng mình thật chua xót.
Cây già nua vất vả lắm mới có thể gặp xuân một lần, còn chưa kịp nảy mầm đã bị bóp chết từ trong trứng nước.
Quả nhiên Thẩm Minh Xuyên là người khôn khéo, dùng thái độ lạnh lùng để tạo khoảng cách giữa hai người, ba năm cũng chưa từng xảy ra sự cố gì.
Bằng không, chỉ cần một chút tiếp xúc và quan tâm thôi, cậu đã không thể tự kiềm chế rồi.
Ôn Nhiên cười khổ một cái, vẫn là nên duy trì khoảng cách thôi.
Sau khi đặc biệt điều chỉnh cảm xúc lại một lượt, Ôn Nhiên mới quay trở lại phòng. Là một diễn viên, cậu có thể dễ dàng khiến mọi người nhìn vào nụ cười của mình mà không hề biết đó là một nụ cười miễn cưỡng. Cả ba người trong phòng đều chẳng hề hay biết tâm trạng của cậu đang khó chịu.
Khi tan cuộc thì còn chưa tới 10 giờ. Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ kết thúc theo kiểu khác, thế nhưng hôm nay một người đang mang thai, còn một người là Hạ Diệp, mới uống có hai ly vang đỏ đã say đến ngã nghiêng ngả. Mọi người chỉ có thể quay trở về nhà, tạm biệt nhau.
Ôn Nhiên có tài xế riêng đến đón, vốn định đưa Hạ Diệp đang say về trước, thế nhưng Lương Duy, người cả buổi tối không thèm nói chuyện với Hạ Diệp, lại là người đỡ lấy Hạ Diệp trước, nói: "Không cần phải phiền phức như vậy, tôi với cậu ấy thuận đường hơn, vừa vặn có thể đưa về một đoạn."
"Huynh đệ, cậu sẽ không thừa dịp không có ai mà lôi cậu ta về một góc đánh một trận đấy chứ?" Từ Trang Trang vô cùng lo lắng hỏi.
Ôn Nhiên cũng cảm thấy rất có thể sẽ như vậy: "Cậu đánh xuống một quyền, Hạ Tiểu Diệp làm sao mà chịu nổi chứ."
"Nghĩ cái gì vậy hả," Lương Duy dở khóc dở cười, "Nếu tôi dám động vào một sợi lông của Hạ Diệp, với cái tính thù dai của cậu ấy, chắc chắn ngày mai sẽ có tin trên trang nhất về một thầy giáo đi đánh người. Tôi còn chưa muốn mất chén cơm đâu."
"Vậy rốt cuộc hôm nay sao cậu cứ khó chịu với cậu ta thế?" Thừa dịp Hạ Diệp uống đến say mèm, Từ Trang Trang liền hỏi. Lương Duy bình thường cũng không hề cay nghiệt vậy, hành động ngày hôm nay đúng là làm cho người ta khó mà tưởng tượng nổi.
Ánh mắt Lương Duy buồn bã: "Có lẽ là bởi vì cậu ấy đã khiến tôi không thể "tu thành chính quả" với người mình thích."
"Đệt mợ!"
Tin tức này không khác nào một quả bom, khiến cả Ôn Nhiên và Từ Trang Trang cùng sợ ngây người. Hóa ra trong khoảng thời gian trước bọn họ còn có một đoạn ân oán như vậy, sao hai người lại không hề hay biết chứ? Lương Duy từng thích ai? Nếu bọn họ nhớ không nhầm thì Lương Duy là người đồng tính nam còn Hạ Diệp là nữ mà, giờ lại còn có thể biến thành tình địch?
Bạn cùng phòng của mình thật lợi hại.
Ôn Nhiên cùng Từ Trang Trang ôm lòng "bát quái", muốn hỏi cho rõ ràng. Lương Duy lại ngậm miệng không chịu nhắc đến, đỡ Hạ Diệp ra ngoài rồi mới nói: "Bọn tôi đi trước, hôm nào lại tụ tập."
Đợi sau khi Lương Duy đi rồi, Ôn Nhiên và Từ Trang Trang quay sang nhìn nhau. Từ Trang Trang buông hai tay xuống: "Tôi thật sự không biết gì cả."
Ôn Nhiên lại càng không hề biết, e rằng bọn họ đã giả làm bạn cùng phòng ký túc xá suốt bốn năm.
Hết chương 16.